Chi có thể nói Hứa xưởng trưởng không hổ danh là đàn em thông minh nhất trong số 13 đứa đàn em của An Du Dư ngoại trừ Giang Vệ Quốc, không chỉ năng lực xuất chúng, tâm lý vững vàng, mà khả năng tiếp nhận sự việc mới cũng thuộc hàng đỉnh của chóp.
Lúc nhóm Tần Hoài xuống xe, Hứa xưởng trưởng đã đứng đợi bọn họ ở cổng viện dưỡng lão từ lúc nào.
Hứa xưởng trưởng mặc một chiếc áo bông trông có vẻ đã cũ sờn, đầu đội mũ len, chân xỏ giày bông. Áo bông và giày bông đều rất dày, hẳn là giữ ấm cực tốt, nhìn từ xa ông trông hệt như một ông lão về hưu bình thường thích ra công viên đánh cờ tướng.
Tần Hoài không ngờ Hứa xưởng trưởng lại cất công ra tận cổng viện dưỡng lão để đợi bọn họ.
Phải biết bây giờ đang là tháng 1, thời tiết tháng 1 ở Cô Tô cũng rét buốt lắm, nhất là những lúc tắt nắng nổi gió, người già tuổi cao sức yếu, dù có mặc dày đến mấy mà đứng ngoài trời cũng sẽ bị gió thổi cho run lẩy bẩy.
May mà hôm nay trời hửng nắng, nếu không nhân viên viện dưỡng lão cũng chắng đời nào để Hứa xưởng trưởng ra ngoài cổng đứng đợi người.
Tần Hoài vội vàng bước tới đón: "Hứa xưởng trưởng, sao ông lại ra tận cổng đợi chúng cháu thế này? Trời đang lạnh lắm, mau vào trong thôi ông!"
Hứa xưởng trưởng mỉm cười với Tần Hoài, nhìn đống túi lớn túi bé trên tay hắn: "Hôm qua Tiểu Cung bảo với tôi là 9 rưỡi các cậu tới, tôi xem giờ thấy các cậu chưa đến nên định bụng ra ngoài đợi một lát. Mấy hôm trước trời râm mát, đúng lúc hôm nay lại có nắng, cũng ấm áp phết."
Nghe Hứa xưởng trưởng nói vậy, Tần Hoài càng thêm áy náy: "Đáng lẽ ra 9 rưỡi là chúng cháu tới nơi rồi, tại cháu lóng ngóng vụ đóng gói Điểm Tâm quá nên mất hơi nhiều thời gian."
"Đi thôi, hôm nay trời lạnh các cậu cũng đừng đứng chôn chân ở đầu gió nữa. Tôi pha sẵn trà rồi, có Long Tỉnh Minh Tiền, Phượng Hoàng Đơn Tùng với Lục An Qua Phiến, Tiểu Cung bảo với tôi cậu khoái món Trà Chanh Giã Tay Nha Sử Hương, chỗ tôi thì đào đâu ra món đó, nhưng tôi biết Nha Sử Hương thuộc dòng Phượng Hoàng Đơn Tùng, hai hôm trước vừa hay có người biếu một hộp." Hứa xưởng trưởng cười nói, thấy Vương Căn Sinh nãy giờ cứ rề rà núp sau lưng mọi người rốt cuộc cũng lấy hết can đảm bước lên phía trước, liền mỉm cười với ông ấy.
"Tiểu Vương, lâu rồi không gặp."
Vương Căn Sinh có chút không dám đối mặt với Hứa xưởng trưởng, hắn cúi gằm mặt, trông y hệt một cậu học sinh tiểu học vừa làm sai chuyện: "Xưởng trưởng, lâu rồi không gặp."
"Tôi nghe Tiểu Cung kể dạo này cậu công tác ở Sơn Thị rất suôn sẻ, thế là tôi yên tâm rồi. Dạo trước lúc tôi giới thiệu cậu đến Sơn Thị, thực ra có đơn vị ngon nghẻ hơn cơ, nhưng tôi sợ cậu đến đó lại không quen. Với cái nết của cậu thì chắc chắn kiểu gì cũng va chạm với đồng nghiệp, thế nên tôi mới tìm cho cậu một công việc thoạt nhìn không được xịn cho lắm. Tôi còn tưởng ngần ấy năm cậu không chịu ló mặt đến Cô Tô là vì trong lòng còn oán trách tôi năm xưa không giới thiệu cho cậu chỗ làm tốt, hồi còn ở xưởng dệt bông cũng chẳng cất nhắc cậu thăng chức tăng lương, nay nghe tin cậu sống tốt là tôi nhẹ nhõm rồi."
"Không phải đâu Hứa xưởng trưởng, tôi không hề oán trách ngài, tôi hiểu mà. Tôi chỉ là... chỉ là bao nhiêu năm rồi không về Cô Tô, cũng chẳng biết phải đối mặt với ngài ra sao. Năm ngoái lúc về Cô Tô tôi còn hỏi thăm Lão Tiền tin tức của ngài, biết ngài đang sống trong viện dưỡng lão, tôi có dúi cho ông ấy 600 tệ, nhờ lúc nào ông ấy đến thăm thì tiện thể mua giúp tôi chút đồ biếu ngài."
Vương Căn Sinh cuống lên là tuôn sạch sành sanh sự thật, dẫu sao hắn cũng chẳng biết nói dối.
Hứa xưởng trưởng mỉm cười, đi lên trước dẫn đường.
An Du Du tò mò cộng thêm cái tính lì lợm sáp lại gần Vương Căn Sinh, nhỏ giọng hỏi hắn: "Vương đại gia, sao bao năm nay ông không đến Cô Tô thăm Tiểu Cửu thế?"
Còn có thể là vì lý do gì được nữa? Cảm giác "cận hương tình khiếp" - gần quê mà e ngại chứ sao.
Hứa xưởng trưởng dẫn mọi người về phòng mình, y như lời ông ấy nói, ông ấy đã pha sẵn ba ấm trà, ghế ngồi cũng đã được chuẩn bị chu đáo từ trước.
Hứa xưởng trưởng rót trà cho từng người một, nhóm Tần Hoài cũng ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Hôm qua Tiểu Cung đến tìm tôi, lúc kể chuyện này cho tôi nghe, tôi thấy vừa bất ngờ nhưng cũng rất hợp tình hợp lý."
"Năm đó... trước lúc nhắm mắt, Tiểu Nặc bảo với tôi nó là Tinh Quái gì đó, nó sẽ đi đầu thai, nếu còn giữ được ký ức thì sẽ quay về tìm tôi, thực ra tôi chẳng mấy tin. Thằng bé này từ trước đến nay vẫn luôn thế, mồm mép chẳng có khóa, bạ đâu nói đấy, tôi cứ ngỡ trước lúc lâm chung nó nghĩ ra một cách mà nó cho là rất thông minh để trấn an tôi, giúp tôi bớt đau buồn."
"Để an ủi tôi, nó còn lôi cả Hứa Mặc vào cuộc."
"Kết quả là tôi còn chưa kịp tra hỏi Hứa Mặc, thì thằng bé ngốc nghếch kia đã tự sát mất rồi."
Nghe Hứa xưởng trưởng kể đến đây, Thạch Đại Đảm cúi gầm mặt xuống đầy vẻ hổ thẹn, dùng chung cái bộ dạng học sinh tiểu học nhận lỗi y hệt Vương Căn Sinh lúc nãy mà lí nhí: "Xưởng trưởng, cháu xin lỗi."
"Cậu không cần phải xin lỗi, cậu là người vô tội nhất, thậm chí cậu còn phải bồi thường cả một mạng vào đó.”
"Lúc đầu, trong thâm tâm tôi có chút oán trách Tiểu Vương. Tôi cứ đinh ninh Tiểu Nặc chết là do tập tài liệu tố cáo của Tiểu Vương, mặc dù cũng chẳng thể trách cậu ấy được, nhưng tôi rất khó để không oán hận cậu ấy."
LVQ8371