"Không còn thời gian nói chuyện với cậu nữa đâu, gọi bố tôi vào đây, tôi muốn nói chuyện với bố.”
Vương Căn Sinh căn bản đứng không vững, cả người gần như lăn lê bò toài ra mở cửa, trườn ra khỏi phòng bệnh, khóc nấc lên gọi Hứa xưởng trưởng: "Xưởng trưởng Hứa..."
Hứa xưởng trưởng vội lau nước mắt, lao vào phòng bệnh rồi đóng sập cửa lại.
Vương Căn Sinh thẫn thờ tựa lưng vào tường, cuộn mình lại, gào khóc thảm thiết.
Tần Hoài vẫn đang đứng trong phòng bệnh.
Hắn lăng lặng nhìn Hứa Nặc nằm trên giường.
Hứa Nặc chắc là thật sự sắp không xong rồi. Cậu ta đã đau đến mức nhe răng trợn mắt, tác dụng của Adrenalin đã bắt đầu thuyên giảm. Trên ga giường vốn chỉ lờ mờ những vết máu nay đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi rõ rệt, hẳn là lúc nhe răng nhăn nhó đã làm rách miệng vết thương vừa mới được khâu vá và cầm máu tạm thời.
"Bố." Hứa Nặc cố nặn ra một nụ cười, nhưng điệu cười trông lại quá đỗi dữ tợn.
Hứa xưởng trưởng cũng muốn nặn ra một nụ cười đáp lại, nhưng nụ cười ấy quá gượng gạo, căn bản chẳng giống cười chút nào.
"Con sắp chết rồi."
"Đừng nói gở." Hứa xưởng trưởng định đưa tay vuốt má con trai, nhưng cuối cùng lại chọn cách nắm chặt lấy tay cậu.
"Con có một bí mật muốn nói cho bố biết."
"Con vốn không phải là người, con là Tinh Quái đầu thai, con giữ lại được ký ức của mấy kiếp trước nhưng có vài thứ con không nhớ rõ lắm."
"Cho nên sinh ra con đã biết chữ, bẩm sinh đã biết làm Điểm Tâm rồi."
"Nhưng chắc kiếp sau con sẽ chẳng còn nhớ mình là Tinh Quái nữa đâu."
"Hứa Mặc cũng là Tỉnh Quái, cậu ấy không rành cách làm người cho lắm, bố giúp con chiếu cố cậu ấy nhiều một chút nhé."
"Lão Vương là người tốt, bố đừng trách cậu ấy, hãy giúp con đốc thúc cậu ấy trở thành một kế toán mẫu mực."
"Bố à, nếu kiếp sau con vẫn còn nhớ bố, con nhất định sẽ đến tìm bố. Trước đây con từng có một người mẹ rất tuyệt vời, con nợ mẹ một câu xin lỗi, mẹ không phải là người mẹ tốt nhất của con, nhưng bố tuyệt đối là người bố tuyệt vời nhất của con."
"Bố đừng buồn, con không phải là chết đi, con chỉ đang đi đầu thai mà thôi."
"Đợi..."
Sau khi thoát khỏi đoạn ký ức, Tần Hoài cứ đờ đẫn đứng chôn chân trong buồng vệ sinh.
Quả thật, hắn đã từng chứng kiến không ít chuyện động trời trong ký ức của các Tinh Quái, nhưng chuyện này thì...
Hứa xưởng trưởng vậy mà lại biết đến sự tồn tại của Tinh Quái.
Trước đây Tần Hoài cứ ngỡ Khuất Tĩnh đã thuộc dạng lẩm nhẩm lầm thầm làm chuyện động trời rồi, sau này mới phát hiện Triệu Thành An cũng là cái loại mồm mép chẳng có khóa. Nhưng nể tình Triệu Thành An là con Phù Du, hành động của cậu ta âu cũng dễ hiểu, cơ mà Hứa Nặc thế này là cái tình huống quái gì đây?
Tinh Quái các người lúc sắp ngoẻo đều bạo gan thổ lộ tiếng lòng thế này à? Ỷ vào việc một giây sau mình đã đi đầu thai nên chẳng sợ trời chẳng sợ đất, mặc xác sau khi chết hồng thủy ngập trời chắc.
Tần Hoài hoàn toàn bỏ qua một sự thật là hắn hiện tại đã hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ — tra rõ chân tướng cái chết của Hứa Nặc.
Trọng điểm chú ý của hắn bây giờ hoàn toàn đổ dồn vào việc Hứa xưởng trưởng biết trên đời này có Tinh Quái.
Nếu Hứa xưởng trưởng đã biết, vậy thì dạo trước hắn cùng An Du Du và Thạch Đại Đảm đến Cô Tô tìm Hứa xưởng trưởng, rốt cuộc ông ấy đã chấp nhận sự thật An Du Du là cháu gái của lão đại, hay là chấp nhận sự thật An Du Du chính là lão đại, và lão đại chính là Tinh Quái?
Hơn nữa Hứa xưởng trưởng biết Hứa Mặc cũng là Tinh Quái, vậy lúc đó ông ấy có nhận ra Thạch Đại Đảm không?
Hứa Nặc sau khi đầu thai liệu có còn ký ức không? Nếu có, mấy năm nay cậu ta có từng quay về tìm Hứa xưởng trưởng không?
Đủ mọi câu hỏi cứ bủa vây trong đầu Tần Hoài, chỉ tiếc lần này không có La Quân ở bên để giúp hắn gỡ rối mớ bòng bong này, Tần Hoài chỉ có thể đứng chôn chân trong nhà vệ sinh tự mình xâu chuỗi lại mọi việc.
Tần Hoài cảm thấy hắn rất cần phải đi Cô Tô thêm một chuyến nữa, dắt theo cả Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh cùng đi. Điều kiện tiên quyết để đưa Vương Căn Sinh đi là phải làm cho Vương Căn Sinh tỉnh lại đã, mà lúc này đây, cách thức để đánh thức Vương Căn Sinh gần như đã lật bài ngửa rồi.
Tần Hoài lắc lắc đầu, hít sâu một hơi, mở giao diện trò chơi lên, kiểm tra mục đồ giám.
Thanh đồ giám của Vương Căn Sinh nghiễm nhiên đã biến thành:
Thực đơn: [Ngẫu Phấn Hoàn Tử] [Giảo Tử Toàn Gia Phúc] [Bánh Hồng Lăng] (Nhấp để xem chi tiết)
Tần Hoài nhấn vào [Bánh Hồng Lăng].
[Bánh Hồng Lăng cấp B]
Chi tiết món ăn: Phần Điểm Tâm cuối cùng do người bạn thân duy nhất trong đời của Vương Căn Sinh làm cho hắn trước lúc lâm chung. Là một tên phá gia chi tử ăn chơi trác táng nổi tiếng, Hứa Nặc cả đời thích nhất là nói giỡn và trêu chọc bạn bè thật thà, có lẽ ngay cả hắn cũng không ngờ rằng, phiên bản Bánh Hồng Lăng rút gọn mà hắn làm thử chuẩn bị trước cho dịp tết Trung thu, lại trở thành món Điểm Tâm khó quên nhất trong đời người bạn thân Vương Căn Sinh. Món Điểm Tâm này, trở thành quá khứ mà Vương Căn Sinh khó lòng nhắc tới, là chấp niệm vĩnh hằng và tín niệm cả đời của hắn, là hương vị mà hắn hoài niệm nhất, ngon nhất, đồng thời cũng mơ hồ nhất trong đời. Trong vòng 12 giờ sau khi ăn món này, thực khách sẽ càng kiên định với suy nghĩ trong lòng, đi làm chuyện mà mình cho là đúng đắn.
Lời nhắc nhở thân thiện: Bây giờ là lúc để Vương Căn Sinh làm cho hương vị mơ hồ này trở nên rõ ràng rồi.
Số lần có thể chế tác trong một ngày: (0/99) (Mỗi phần không quá 6 cái)
LVQ8371