La Quân trông không giống như đã chết, mà giống như đang nói chuyện thì thấy mệt, nên đứt khoát nhắm mắt lại, quyết định nằm trên chiếc sô pha lười đánh một giấc hơn.
Lời trăng trối cuối cùng của La Quân là "Tôi Không Thích".
Tần Hoài ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ.
La Quân vừa rồi đã nói một tràng rất dài, cảm giác như chẳng có câu nào là cố ý nói riêng với Tần Hoài, nhưng hắn lại cảm thấy từng câu từng chữ đều là đang nói với hắn.
Ngay lúc Tần Hoài đang sững sờ, Trần Huệ Hồng rút điện thoại ra định nhắn tin cho Chu Hổ, bảo hắn liên hệ với người bên nhà tang lễ điều xe tang tới đón và trang điểm tử thi cho La Quân, còn Khuất Tĩnh thì lặng lẽ lùi ra cửa gọi điện thoại cho chủ nhiệm khoa để xin nghỉ phép.
Một con bướm màu vàng, chỉ bé bằng nắm tay trẻ sơ sinh, chăng biết từ đâu bay vào, lặng lẽ đậu xuống vai La Quân.
Dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, con bướm ấy đậu trên vai La Quân mười mấy giây, sau đó đôi cánh khẽ rung, rồi lại lặng lẽ cất cánh, bay ra ngoài cửa sổ và biến mất tăm.
Cuộc gọi của Khuất Tĩnh đã được kết nối, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô khiếp sợ đến mức chẳng thốt nên lời. Chủ nhiệm khoa ở đầu dây bên kia cứ liên tục "A lô, a lô", hỏi cô bị sao vậy? Sao tự dưng không nói gì? Sao mới nói được hai chữ thì bên này đã không nghe thấy gì nữa, do sóng yếu à?
Tin nhắn của Trần Huệ Hồng gõ được một nửa cũng sững sờ đánh rơi cả não, cuối cùng gửi cho Chu Hổ nửa câu đang dang dở kèm theo một chuỗi ký tự dài ngoằng lộn xộn.
Sau một hồi im lặng hồi lâu, cuối cùng giọng nói của Cung Lương đã phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này.
"Nhà La Quân ở tận tầng mười mấy, làm sao bướm bay lên được thế?" Cung Lương thắc mắc rất có lý, nhưng hiện tại chắng có ai bận tâm đến cái vấn đề nhỏ nhặt không đáng kể này.
"Hồng tỷ." Tần Hoài nhìn ra ô cửa sổ quanh năm chỉ hé một khe nhỏ để thông gió, "Chị nói xem La tiên sinh vừa rồi là đi đầu thai, hay là đã độ kiếp thành công?"
"Trong cái kịch bản mà ông ấy tự viết cho mình... liệu có nghĩ tới phân đoạn này không?"
Trần Huệ Hồng hơi muốn gãi đầu: "Tôi thì biết thế nào được, tôi chỉ là một Thảo Mộc Tinh Quái, đã từng chứng kiến cái cảnh tượng này bao giờ đâu."
"Tất Phương bọn họ đều độ kiếp kiểu này sao? Trước khi chết còn phải rắc thêm chút hồi hộp thế này à."
"Đợi vài năm nữa là biết ngay ấy mà, nếu La Quân không độ kiếp thành công thì kiểu gì ông ấy cũng liên lạc với cậu. Mấy năm nay chúng ta cứ tải sẵn phim ảnh với chương trình TV lưu lại cho ông ấy đi, nhỡ lúc đó ông ấy không thành công mà muốn cày bù phim, chúng ta lại không đào đâu ra bản lưu thì ông ấy lại kiếm chuyện. ” Trần Huệ Hồng cúi đầu liếc nhìn điện thoại, phát hiện chị ấy vừa gửi đi một chuỗi ký tự lộn xộn liền giật nảy mình kêu lên một tiếng, vội vàng cắm cúi gõ lại tin nhắn.
Tần Hoài chỉ đành quay sang nhìn Thạch Đại Đảm nãy giờ vẫn im lìm không nói một lời: "Lão Thạch, anh nói xem La Quân đã độ kiếp thành công chưa?"
"Tôi không biết." Thạch Đại Đảm lắc đầu, "Nhưng tôi tin ông ấy nhất định sẽ thành công."
"Cho dù vừa rồi không thành công, thì kiếp thứ hai ông ấy cũng sẽ thành công."
"Phần lớn Tinh Quái độ kiếp thất bại là do hồ đồ, rất nhiều chuyện người ngoài nhìn vào thì rõ mồn một nhưng người trong cuộc lại u mê. La Quân thì khác, ông ấy luôn rất tỉnh táo, ông ấy cực kỳ tỉnh táo khi làm tất cả những việc mình muốn làm, kiếp thứ hai ông ấy nhất định sẽ thành công."
La Quân cứ như vậy mà bình thản qua đời.
Khi xe tang chạy đến dưới lầu tòa nhà A, rất đông cư dân của Vân Trung Tiểu Khu đã kéo đến hóng chuyện. Cho dù tin đồn La Quân không sống được bao lâu nữa đã râm ran từ sớm, nhưng đợi đến lúc người của nhà tang lễ thật sự xuất hiện, vẫn có rất nhiều người không dám tin một ông lão neo đơn, tính tình cáu bẳn, khó ở lại lắm tiền nhiều của như La Quân cứ thế mà ra đi.
Trương Thục Mai xách giỏ thức ăn tất tả chạy về.
Trong giỏ toàn là thịt tươi chứ chẳng có cọng rau nào, cực kỳ sát với thói quen ăn uống của La Quân. So với đám Tinh Quái đang bình tĩnh lo liệu hậu sự, biểu hiện của Trương Thục Mai mới giống hệt người nhà của người đã khuất nhất.
Đầu tiên bà ấy vịn vào xe tang gào khóc một trận nức nở, sau đó mới muộn màng sực nhớ ra đống thịt tươi vẫn còn nằm trong giỏ, phải mang về cất vào tủ lạnh. Thế nhưng khi xách chiếc giỏ lên, bà ấy lại chợt nhận ra đây vốn dĩ là nhà của chủ thuê chứ đâu phải nhà mình, hiện tại chủ thuê đã qua đời, một người bảo mẫu như bà ấy cũng coi như thất nghiệp rồi.
Trương Thục Mai biết người thừa kế di sản của La Quân là Tần Hoài, bà ấy thất hồn lạc phách bước đến bên cạnh Tần Hoài lúc này cũng đang thẫn thờ không kém, hỏi hắn đống đồ ăn vừa mua về nên xử lý thế nào, bà ấy có cần về nấu cơm trước rồi mang đến nhà tang lễ cho mọi người không.
Tần Hoài nói với Trương Thục Mai rằng lúc còn sống La Quân đã sắp xếp đâu vào đấy cả rồi, phía nhà tang lễ sẽ phục vụ thức ăn nóng, trái cây và Điểm Tâm 24/24.
Trương Thục Mai vừa gạt nước mắt vừa hùa theo, bảo La tiên sinh đúng là một người luôn lo nghĩ mọi bề chu toàn như vậy, đồng thời bà ấy còn cảm thán với Tần Hoài, bà ấy biết từ rất lâu trước đây La Quân đã bắt đầu chuẩn bị cho tang lễ của mình rồi, nhưng người tự dưng cứ thế qua đời, bà ấy vẫn thấy khó mà chấp nhận nổi.
LVQ8371