Vào ngày thứ 13 trong cuộc sống tẻ nhạt của Vương Căn Sinh, trong một buổi tối bình thường đi làm, tăng ca, sau khi trời tối đen mới mò về ký túc xá, nhân vật không hề tẻ nhạt chút nào là Hứa Nặc đã tỏa sáng lên sàn.
Màn xuất hiện của Hứa Nặc quả thật rất chói lọi.
Cậu ta chẳng thèm gõ cửa mà định đẩy cửa xông thẳng vào luôn, sau đó phát hiện Vương Căn Sinh thế mà lại khóa cửa, liền giật mình, gõ liên tiếp ba tiếng. Sau khi Vương Căn Sinh mở cửa, cậu ta hỏa tốc đóng ập lại, thấp giọng hỏi: "Cậu bị tình huống gì vậy? Ký túc xá giấu bảo bối à? Cái phòng này của cậu bình thường nghèo đến mức chuột cũng chê không thèm ghé, trước nay có khóa cửa bao giờ đâu, sao hôm nay lại khóa?"
Vương Căn Sinh chỉ nhàn nhạt đáp: "Cửa thì vẫn phải khóa chứ."
"Cũng đúng." Hứa Nặc gật đầu, chìa bàn tay phải nãy giờ vẫn giấu sau lưng ra, trên tay cầm một gói đồ bọc giấy thấm dầu, nhìn qua là biết ngay đồ ăn.
"Nè, tôi mang thứ tốt về cho cậu đây.”
"Đây là..." Vương Căn Sinh nhìn chằm chằm vào gói giấy thấm dầu.
"Bánh Hồng Lăng."
"Bánh Hồng Lăng?"
"Điểm Tâm cung đình đấy, thời xưa hoàng đế hay dùng để ban thưởng cho tân khoa Trạng Nguyên. Gần đây cậu xui xẻo quá, ăn chút cái này cho dính tí vía may mắn đi."
"Tiền của tôi chẳng phải đưa hết cho cậu rồi sao? Không có tiền mua nguyên liệu, nên đạo này tôi đành vác tem phiếu ra ngoài đổi lấy đồ nấu. Cậu tự giấu đi rồi lén lút mà ăn nhé, tuyệt đối đừng để người khác thấy. Bọn họ mà thấy thì kiểu gì cũng biết là tôi cho cậu ăn, mẹ tôi mà biết chuyện thì bà ấy lại cằn nhẳn tôi cho xem."
Vương Căn Sinh nhận lấy Bánh Hồng Lăng, không có ý định bóc ra ngay.
"Bây giờ cậu không ăn à?"
"Hai ngày nữa là Trung thu rồi, tôi muốn để dành đến Trung thu mới ăn."
"Sao cậu không dứt khoát để đến Tết ăn luôn đi, bánh này để đến Tết vẫn ăn được mà." Hứa Nặc cười đáp: "Lần này nguyên liệu không đủ, theo lý mà nói Bánh Hồng Lăng thì phải tìm lụa đỏ, tức là dùng dải lụa đỏ bọc bánh lại thì mới đúng chuẩn Bánh Hồng Lăng. Nhưng cậu biết đấy, lụa xịn đắt lòi kèn ra, lại còn phải là màu đỏ, có bán thân tôi đi cũng chẳng mua nổi."
"Lần này cậu cứ xơi tạm phiên bản rút gọn trước đi, đợi chân bố cậu chữa khỏi rồi, cậu từ từ trả nợ cho tôi, lúc nào tôi rủng rinh tiền sẽ làm cho cậu một phiên bản hoàn chỉnh."
"Tôi đi vắng một dạo, không nghe phong phanh ai bán công thức Song Giải Bao cả, cậu đã bán công thức đó chưa vậy?"
"Vẫn chưa." Vương Căn Sinh thành thật đáp.
Hứa Nặc trợn tròn mắt: "Không phải cậu thực sự mù tịt về khoản bán công thức đấy chứ?"
"Cậu cứ hô toáng lên với bên ngoài một tiếng, bắn tiếng đi, nói rằng công thức này hiện đang nằm trong tay cậu và cậu muốn sang tay, tự khắc sẽ có người chủ động liên hệ tìm cậu để mua."
"Dạo này tôi bận công việc quá, chắng có thời gian đi bán công thức."
Hứa Nặc lại càng sốc nặng hơn, trên mặt hiện rõ mấy chữ "ông bạn à cậu đi làm riết rồi mụ mị đầu óc luôn rồi hả". Rốt cuộc cậu có biết mỗi ngày cậu cắm đầu cắm cổ đi làm bán mạng như vậy là vì cái gì không? Cậu thế này hoàn toàn là đảo lộn trắng đen, nhầm lẫn gốc ngọn rồi đấy.
"Đúng rồi, Hứa Nặc, tôi có chuyện này muốn hỏi cậu." Vương Căn Sinh vô cùng nghiêm túc nói.
"Cậu nói đi."
"Nhân viên xưởng mình mà tử vong do tai nạn ngoài ý muốn thì bình thường sẽ bồi thường cho người nhà bao nhiêu tiền?"
Hứa Nặc: ???
Hứa Nặc ngớ người, cả người nhảy dựng lên, muốn hét toáng lên đầy kinh hoàng, nhưng cuối cùng chỉ có tông giọng là vút cao lên chứ âm lượng thì không.
"Lão Vương! Vương Căn Sinh! Vương Hội Kế!!!"
"Không phải cậu áp lực tinh thần quá lớn, cộng thêm việc ngày nào cũng tăng ca nên phát điên rồi đấy chứ? Cậu đừng dọa tôi nha."
"Công thức tôi đưa cho cậu rồi, tiền thuốc men cho bố cậu đủ mà, đâu cần phải cày cuốc tăng ca đến mức đột tử để lừa chút tiền cỏn con ấy chứ. Mạng của cậu chắc chắn đáng giá hơn 780 đồng nhiều!"
"Lão Vương, cậu ngàn vạn lần đừng có nghĩ quẩn, bây giờ không phải lúc để phát điên đâu."
"Kiểu chết này chẳng đền bù được bao nhiêu tiền đâu."
"Cậu bảo tôi lừa đảo chiếm đoạt tài sản, tôi thấy cậu bây giờ còn đáng sợ hơn cả tôi đấy."
Vương Căn Sinh không nói gì, chỉ giữ im lặng.
Hắn không biết nói dối, nhưng hắn sẽ chọn cách không lên tiếng.
Trước đó Hứa Nặc nhìn ra Vương Căn Sinh có chuyện giấu giếm không nói thì cậu ta có thể chọn cách ngó lơ, nhưng đến thời khắc sinh tử thế này thì Hứa Nặc rất khó nhắm mắt làm ngơ được nữa. Cậu ta chỉ hận không thể lao tới tát cho Vương Căn Sinh hai bạt tai, hỏi xem nước trong não hắn đã trút hết ra ngoài chưa.
"Lão Vương, tôi cảnh cáo cậu, cậu tuyệt đối đừng có mang cái tư tưởng nhà cậu không trả nổi nợ nên đem mạng mình ra đổi tiền nhé. Tôi nói cho cậu biết, xưởng các cậu chỉ có tai nạn lao động mới được đền bù cao thôi. Cậu làm tài vụ, lại còn là tài vụ không được đụng tay vào tiền, cậu căn bản không thể bị tai nạn lao động được, khả năng cao là có chết cũng chết uổng mạng thôi."
"Nghe rõ chưa hả?!" Hứa Nặc chỉ thẳng vào mặt Vương Căn Sinh, hận không thể chọc ngón tay vào mắt hắn.
"Tôi biết rồi." Vương Căn Sinh rầu rĩ đáp.
"Cậu tốt nhất là biết thật đi." Hứa Nặc thu tay về, liếc Vương Căn Sinh bằng ánh mắt chỉ hận rèn sắt không thành thép, do dự một chút rồi vẫn không nhịn được mà hỏi: "Có phải cậu giấu tôi chuyện gì không?"
LVQ8371