Khuất Tĩnh: Vương đại gia bị ốm à? Thường thì đi thăm người già người ta hay mang theo thuốc bổ, tổ yến, đông trùng hạ thảo gì đó. Khoa chăm sóc sức khỏe của bệnh viện tôi dạo này mới ra một loại thuốc bổ dưỡng hiệu quả khá tốt, Tần Hoài cậu có muốn hôm nay tan làm tôi mua một phần mang về cho cậu không?
Tần Hoài: Thế thì cảm ơn cô nhiều nhé, bao nhiêu tiền vậy? Tôi chuyển khoản cho cô.
Khuất Tĩnh: 3999
Khuất Tĩnh: Ngại quá, tôi biết tôi không nên lấy tiền của cậu, nhưng dạo trước tôi đánh mạt chược thua đậm quá, hiện tại trong tay cũng chẳng còn bao nhiêu tiền tiết kiệm nữa.
Chú chim nhỏ nghèo rớt mùng tơi.
Trần Huệ Hồng lúc đọc được tin nhắn trong nhóm chat, đoán chừng là lòng áy náy bùng nổ, bèn gửi một tin nhắn khiến tất cả mọi người đều phải chấn động.
Trần Huệ Hồng: Chị vừa mới ra tiệm xem hoa quả, trái cây tuyển chọn đợt này chất lượng cũng ổn áp lắm, chị mua mấy thùng để ở nhà rồi, mọi người rảnh thì qua nhà chị lấy hoa quả nhé.
An Du Du: Oa, Hồng tỷ chị tốt quá đi mất, sao chị biết em đang thèm sầu riêng thế!
Khuất Tĩnh: Cảm ơn Hồng tỷ!
Thạch Đại Đảm: Tôi cũng được lấy sao?
Trần Huệ Hồng: Tiếu Tần, ngày mai em đi thăm lão Vương, cứ qua nhà chị xách thêm ít hoa quả đi biếu, Vân Trung Thực Đường chúng ta thịnh hành nhất là tặng hoa quả mà.
Tần Hoài: Cảm ơn Hồng tỷ.
Sau một hồi ngắn ngủi thu thập ý kiến, Tần Hoài đã nhận được các gợi ý như sau:
Một thùng sữa tươi nguyên chất hữu cơ + một giỏ hoa quả siêu to khổng lồ (An Du Du đề xuất)
Thực phẩm chức năng do bệnh viện sản xuất (Khuất Tĩnh đề xuất)
Thập cẩm hoa quả tuyển chọn + máy lọc không khí (Trần Huệ Hồng đề xuất)
Hải sản tươi sống + Bánh bao chưa hấp (Thạch Đại Đảm đề xuất)
Đông trùng hạ thảo + Rượu thuốc (Cung Lương đề xuất)
Trà ngon + Rượu quý (Trần Công đề xuất)
Trà loại rẻ tiền một chút + Bộ ấm chén (Triệu Thành An đề xuất)
Một túi Bánh Bao Tửu Nhưỡng + một túi Bánh Nướng Vỏ Cua (Tần Hoài dự tính)
Cuối cùng, Tần Hoài không hề chọn riêng gợi ý của bất kỳ ai, mà gom luôn tất cả ý kiến của mọi người lại.
Đôi khi đi thăm hỏi, muốn để đối phương cảm nhận được thành ý của mình, thì lấy số lượng đè chất lượng cũng rất quan trọng.
Khi cậu không biết đối phương thực sự muốn điều gì, việc lấy số lượng lại càng trở nên quan trọng, xét cho cùng thì phương pháp thử cạn cũng không mất đi giá trị là một cách hay để tìm ra kết quả.
Sáng hôm sau, Tần Hoài và Âu Dương tập trung ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm, việc này hai người đã bàn bạc xong từ hôm trước. Khu chung cư nhà Vương Căn Sinh cách Vân Trung Thực Đường tầm 2, 3 km, lái xe qua đó sẽ tiện hơn, chưa kể hai người còn lỉnh kỉnh mang theo một đống đồ.
Âu Dương pha hắn 8 ly Trà Chanh Giã Tay.
Một ly của cậu ta, một ly của Tần Hoài, 6 ly còn lại đều là phần của Vương Căn Sinh.
Cân nhắc đến việc chỉ mang mỗi 6 ly Trà Chanh Giã Tay đi thăm người lớn tuổi thì không được lịch sự cho lắm, Âu Dương bèn mua thêm một giỏ hoa quả, rồi lục tung nhà cửa tìm ra được một túi táo đỏ và một túi long nhãn. Vì trót mang nhiều đồ hơn dự kiến, nên trước khi xuống hầm để xe Âu Dương vẫn hơi lo lắng, sợ mình lén lút mang thêm đồ thế này sẽ thành ra đâm sau lưng Tần Hoài, nhỡ đâu làm người anh em phật ý.
Sau đó Âu Dương liền nhìn thấy một đống đồ lỉnh kỉnh mà Tần Hoài mang theo.
Nói thế này cho dễ hiểu nhé, trong cốp xe đã chẳng còn chỗ nào để nhét đồ của Âu Dương nữa rồi, chỗ táo đỏ, long nhãn cùng với Trà Chanh Giã Tay của cậu ta đành phải tống hết ra hàng ghế sau.
Người anh em à, tôi chỉ lén đâm sau lưng cậu một cái nho nhỏ thôi, mà cậu đâm lại tôi nguyên một nhát kiếm to chà bá thế này á?
Đã nói chỉ mang một túi Bánh Bao với một túi Bánh Nướng Vỏ Cua cơ mà? Nguyên cái cốp xe này của cậu chứa cái quái gì thế hả?
Tối hôm qua Vương đại gia vừa được chẩn đoán mắc bệnh nan y gì à?
Sắc mặt Âu Dương trở nên ngưng trọng, cậu ta chần chừ hồi lâu, đưa ly Trà Chanh Giã Tay cho Tần Hoài, đợi Tần Hoài uống hai ngụm rồi tiện tay đặt xuống mới lên tiếng: "Có phải Vương đại gia... tình hình không được khả quan cho lắm không?"
"Hôm nay chúng ta đến nhà ông ấy hay là vào bệnh viện thế?"
"Cậu nói vớ vẩn gì thế? Tình hình của Vương đại gia đang rất tốt, đương nhiên là đến nhà ông ấy rồi, Vương đại gia đang khỏe mạnh sờ sờ ra đấy vào bệnh viện làm cái gì."
"Đã bảo cái tin đồn mắc bệnh Alzheimer dạo trước là sai sự thật rồi mà, Vương đại gia không bị bệnh đó đâu."
"Thế sao cậu mang theo lắm đồ thế!" Âu Dương cao giọng vặn vẹo.
Tần Hoài hơi cúi đầu tỏ vẻ áy náy, sau đó lên tiếng giải thích: "Chỗ đồ này không chỉ là của tôi đâu, còn có cả tâm ý của Hồng tỷ, Lão Thạch, Triệu Thành An nữa, tôi chỉ tiện tay xách qua luôn một thể thôi."
"Mọi người đều rất quan tâm đến tình hình của Vương đại gia, sợ ông ấy thực sự không khỏe trong người."
Âu Dương lập tức tin sái cổ, bắt đầu sụt sùi cảm động: "Không ngờ mọi người lại quan tâm Vương đại gia đến vậy.”
"Tôi đúng là đáng chết mà, mấy ngày nay tôi cứ đinh ninh Vương đại gia chỉ đơn thuần là vì không nghĩ ra món Điểm Tâm nào nên không còn mặt mũi tới gặp cậu, đành phải xin nghỉ. Giống y hệt hồi tôi còn đi học, bài tập hè chưa làm xong nên lúc khai giảng không muốn đến trường, cứ nằng nặc đòi bố mẹ xin phép nghỉ học cho ấy."
"Sức khỏe của Vương đại gia vẫn ổn chứ?"
Tần Hoài: "... Thực ra tôi cảm thấy sức khỏe của Vương đại gia vẫn rất ổn, chắc là ông ấy đang cố tình trốn tránh thật đấy."
LVQ8371