tr ` ". ^ 21. ^ `... ^. F4 3 h % Lần này tôi tới tìm cậu chính là để báo cho cậu một tin tốt đây, đừng lo lắng về khoản tiền thuốc men của bố ^. ~ ^* .^ ^* ^ Xxxs 1 cậu nữa, tôi lo liệu xong xuôi cho cậu rồi.
Vương Căn Sinh chẳng thấy vui mừng gì mà chỉ hơi hoảng hốt. Hắn cẩn thận liếc nhìn xung quanh, xác định bên ngoài tối om và bốn phía không có ai, mới đè thấp giọng thì thầm: "Cậu đi lừa đảo chiếm đoạt tài sản người ta đấy à?"
"Như thế là phạm pháp đấy, Hứa Nặc, cậu không thể dùng cách này để kiếm tiền được! Sẽ phải ngồi tù đấy, cậu mau đem trả lại số tiền cậu lừa được đi!"
Hứa Nặc: "... Tôi là loại người đó sao? Tôi thì cũng từng nghĩ đến chuyện đầu cơ trục lợi đấy, nhưng chạy vạy loăng quăng bên ngoài cả tháng trời mới đổi về được một bức tranh, lại còn chả bán tống bán tháo đi được đây này."
"Hai hôm trước còn suýt bị tóm cổ nữa cơ."
Dưới ánh mắt chấn kinh của Vương Căn Sinh, Hứa Nặc móc từ trong túi áo ra một tờ giấy gấp gọn, nhét vào tay hắn.
"Đây... đây là gì?" Vương Căn Sinh nhận lấy tờ giấy, chậm rãi mở ra, phát hiện bên trên viết chi chít chữ.
"Công thức Song Giải Bao đấy. Chính là cái chiến tích phá gia chi tử lẫy lừng nhất của tôi mấy năm trước, bỏ ra mấy trăm đồng để mua về."
"Mặc dù hơi ngại một chút, nhưng tôi vẫn tìm Tỉnh sư phụ để đòi lại, đồng thời dặn Tỉnh sư phụ sau này không được làm Song Giải Bao để bán nữa. Công thức này tôi phải mang đi bán."
"Hồi đầu lúc mua nó tôi tốn trọn 780 đồng đấy, suýt chút nữa thì bị bố tôi đánh chết. Bố tôi trước đây từng đi lính cậu biết mà đúng không? Trước khi đi lính ông ấy còn làm công nhân xưởng thép, chẳng có gì ngoài sức trâu, roi mây quất tôi gãy làm đôi luôn. Cái bánh bao này ăn chưa được hai năm đã phải đem bán công thức, nghĩ cũng lỗ thật."
"Nhưng hết cách rồi, chân của bố cậu quan trọng hơn, một cái chân dù sao cũng đáng giá hơn mấy cái bánh bao.”
"Bây giờ bán sang tay, tôi đoán chừng kịch kim cũng chỉ được bốn, năm trăm đồng. Nếu cần bán gấp thì hơn 300 đồng cũng có khả năng. Cậu liệu chừng mà bán, đủ tiền thuốc men cho bố cậu là được. Vốn dĩ tôi định tự mình đem bán rồi đưa tiền cho cậu, nhưng quả thực là không nỡ."
"Cứ nghĩ tới cái công thức 780 đồng tôi mua về giờ phải bán tống bán tháo với giá ba, bốn trăm đồng, tim tôi lại như rỉ máu. Hay là cậu đi bán đi, bán được bao nhiêu cũng đừng nói cho tôi biết."
Vương Căn Sinh đã hoàn toàn ngây dại.
Tần Hoài cảm thấy từ khoảnh khắc Khoa Trưởng ngả bài với Vương Căn Sinh, cả người hắn cứ luôn trong trạng thái ngây dại, chấn kinh, giật mình, rồi lại ngây dại và chấn kinh.
Đánh giá theo hệ thống diễn xuất thì cách điễn của hắn rất một màu, nhưng xét theo những chuyện xảy ra với Vương Căn Sinh ngày hôm nay, phản ứng của hắn lại cực kỳ chân thật.
Cảm giác ngoài ngây dại và chấn kinh ra thì rất khó để làm ra vẻ mặt nào khác.
Hứa Nặc thấy Vương Căn Sinh không có phản ứng gì, bắt đầu cố ý làm ầm lên: "Không phải chứ, nhân tài xuất chúng đường đường chính chính của xưởng dệt bông chúng ta, Vương Hội Kế có tiền đồ nhất trong toàn bộ phòng tài vụ, chỉ biết tính sổ sách mà đến bán công thức cũng không biết làm à?"
"Tôi nói cho cậu biết, bán công thức đơn giản lắm, cậu chỉ cần rao lên một tiếng bảo muốn sang tay. Công thức này của tôi nổi tiếng như vậy, người mua chắc chắn sẽ không mời mà tự vác xác tới."
Vương Căn Sinh vẫn đang ngây dại.
Hứa Nặc đưa tay quơ quơ trước mặt Vương Căn Sinh, thấy hắn không có phản ứng gì liền vỗ bôm bốp vào mặt hắn, sau đó vỗ vai, rồi lại đẩy đấy, đẩy cho hắn lảo đảo một cái suýt ngã.
"Cậu không phải vì thiếu tiền nên muốn cày cuốc tăng ca kiếm tiền thưởng, tăng ca đến mụ mị đầu óc luôn rồi đấy chứ? Cậu chưa ăn cơm bao lâu rồi? Tôi nghe nói người ta nhịn đói lâu ngày sẽ bị ngốc đi đấy. Cậu ngày nào cũng chan nước sôi ăn cơm với dưa muối, thế thì khác quái gì nhịn đói đâu."
"Tôi..." Vương Căn Sinh cầm công thức trên tay, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Tần Hoài không cần làm con giun trong bụng hắn cũng có thể cảm nhận được trong lòng hắn đang có không chỉ một tiểu nhân đánh lộn ầm ĩ, cái kiểu bất phân thắng bại ấy.
"Tôi không thể nhận được."
"Hứa Nặc, đây là công thức của cậu, nó quá đắt giá. Đó là thứ cậu bỏ ra 780 đồng để mua về, không thể... không thể vì tôi thiếu tiền mà bán tống bán tháo đi được."
"Nhiều tiền như vậy, có khi 5 năm, 10 năm nữa tôi cũng không trả hết nợ.”
Vương Căn Sinh hiểu rất rõ thực lực kinh tế của bản thân, cũng biết rất rõ tại sao nhà mình không đi vay tiền được, chính là vì nghèo.
Nhà bọn họ làm gì có khả năng trả nợ. Gần như tất cả những người cho mượn tiền đều chỉ cho mượn 5 đồng, 10 đồng, lúc cho mượn họ cũng chẳng trông mong gì việc nhà họ Vương sẽ trả lại.
"Thế thì cậu cứ trả trong 5 năm, 10 năm đi. Tôi có bố mẹ nuôi, còn có anh cả tôi nữa, làm gì có chuyện vì cậu không trả tiền mà tôi chết đói được." Hứa Nặc xua tay, quay đầu định bỏ đi: "Nhớ ăn cơm đấy, đừng có ngày nào cũng ở cơ quan cày cuốc tăng ca đến khuya khoắt thế này, bố tôi cũng chẳng phát thêm cho cậu một cắc tiền làm thêm giờ nào đâu."
"Hứa Nặc..." Vương Căn Sinh còn muốn nói thêm điều gì, nhưng Hứa Nặc chẳng thèm đoái hoài gì đến hắn, cứ thế thong dong rời đi.
Trong văn phòng lại chỉ còn lại một mình Vương Căn Sinh. Hắn cầm công thức trên tay, lăng lặng nhìn nó mà ngẩn ngơ.
Tần Hoài hơi lo lắng Vương Căn Sinh cứ thẫn thờ trong văn phòng như thế đến tận sáng bạch, rồi sáng mai đi làm luôn, ký túc xá cũng khỏi cần về nữa.
LVQ8371