"Thôi được rồi, mấy chuyện này chúng ta lén lút nói trên xe là được, lát nữa đến nhà Vương đại gia tuyệt đối đừng nhắc tới nhé, đến lúc đó cứ nhìn sắc mặt tôi mà hành sự."
Âu Dương lập tức hiểu ý, cái gì mà nhìn sắc mặt hành sự chứ, nhiều lúc cậu ta căn bản có hiểu được ánh mắt của Tần Hoài đâu, tóm lại là lúc nào không biết phải nói gì thì cứ ngậm miệng lại là xong.
Tần Hoài nổ máy lái xe thẳng đến nhà Vương Căn Sinh.
Tiện thể nhắc luôn, giá nhà ở khu chung cư của Vương Căn Sinh cũng chẳng hề rẻ, nói chính xác hơn thì mấy khu chung cư quanh đây đào đâu ra chỗ nào giá rẻ cơ chứ.
Vì Trần Quyên đã báo trước với ban quản lý tòa nhà, đăng ký sẵn biển số xe của Tần Hoài rồi, nên xe của Tần Hoài cứ thế thuận lợi tiến thẳng vào hầm đỗ xe, dừng ngay trước cửa thang máy tòa nhà Vương Căn Sinh đang ở.
Đồ đạc linh kinh từng túi lớn túi nhỏ rất khó xách, Tần Hoài và Âu Dương phải đi thang máy lên xuống hai bận mới khuân hết được đồ lên nhà.
Nhà Vương Căn Sinh ở tầng 3.
Trước khi bấm chuông, Tần Hoài thậm chí còn cẩn thận sắp xếp lại đống quà cáp mang theo, để lúc Vương Căn Sinh mở cửa ra, hình ảnh đập vào mắt trông sẽ hài hòa một chút, bớt đi vẻ lộn xộn.
"Ding dong."
Tần Hoài bấm chuông cửa nhà Vương Căn Sinh.
"Ra ngay ra ngay đây." Giọng Vương Căn Sinh từ trong nhà vọng ra, ngay sau đó là tiếng mở cửa.
"Quyên à sao hôm nay bà không mang theo..." Vương Căn Sinh mặc độc một bộ áo ba lỗ quần đùi kiểu các ông cụ ở nhà ra mở cửa, giữa cái thời tiết tháng 12 lạnh lẽo này mà vẫn có thể ăn mặc phong phanh như vậy, hoàn toàn là nhờ nhà Vương Căn Sinh có lắp hệ thống sưởi sàn.
Vương Căn Sinh ngây ngẩn cả người.
Ông ấy không ngờ người đứng ngoài cửa lại là Tần Hoài và Âu Dương, lại còn có thêm một đống đồ... vô cùng phong phú khó mà diễn tả bằng lời nằm la liệt dưới đất.
Tần Hoài nở nụ cười tươi rói, điệu cười hơi giống với vẻ mặt của Chu Hổ lúc đối diện với khách hàng, nhưng không đến nỗi nịnh nọt như vậy.
"Vương đại gia, ông xin nghỉ liền một mạch năm sáu ngày, cháu và Âu Dương đều lo ông bị ốm mà sợ mọi ` ⁄ ^ ¬ ~ , ^ ^ m" người lo lẵng, nên mới viện cớ chưa nghĩ ra Điểm Tâm để không đến.
"Hôm qua cháu và Âu Dương đã bàn bạc qua, hôm nay cố ý xách chút quà đến thăm ông đây ạ."
Nghe Tần Hoài nói vậy, mặt Vương Căn Sinh lập tức đỏ lựng lên. Nhưng ông ấy phản ứng cũng rất nhanh chóng, liền mở rộng cửa, nghiêng người ra hiệu cho Tần Hoài và Âu Dương mau vào nhà, bên ngoài lạnh như thế, đừng đứng lâu kẻo cảm, sau đó bản thân ông ấy cứ thế mặc mỗi cái áo ba lỗ và quần đùi bước ra định phụ bê đồ.
Ngay khoảnh khắc Vương Căn Sinh vừa thò một chân ra khỏi cửa, ông ấy đã bất giác rùng mình một cái.
"Vương đại gia, cứ để bọn cháu làm cho ạ."
Tần Hoài và Âu Dương tay chân nhanh nhẹn khuân toàn bộ đồ đạc vào trong nhà Vương Căn Sinh, Âu Dương vẫn không quên cẩn thận đặt ngay ngắn 6 ly Trà Chanh Giã Tay do chính tay cậu ta pha lên bàn ăn.
Vương Căn Sinh có chút luống cuống tay chân nhìn hai người bận rộn qua lại, ông ấy chỉ đành lẳng lặng rót cho hai người Tần Hoài hai ly trà nóng, rồi đứng sang một bên nhìn.
"Tôi... Sức khỏe của tôi vẫn tốt lắm, tôi thật sự là..." Vương Căn Sinh bắt đầu nói năng lộn xộn.
"Thấy ông vẫn khỏe mạnh thế này bọn cháu cũng yên tâm rồi." Tần Hoài cười nói.
Vương Căn Sinh chỉ vào đống đồ la liệt dưới sàn: "Mấy... mấy thứ này Tiểu Tần với Tiểu Âu cứ mang về đi, sức khỏe của tôi không sao cả. Kể cả có là đi thăm người ốm đi chăng nữa... thì... thì cũng đào đâu ra kiểu mang nhiều đồ thế này chứ."
"Uống trà đi, hai cậu uống trà đi."
Tần Hoài nhận lấy ly trà Vương Căn Sinh đưa, cười giải thích: "Chỗ đồ này không chỉ là của cháu và Âu Dương đâu ạ, nhóm Hồng tỷ nghe nói ông đã năm, sáu ngày không tới Vân Trung Thực Đường rồi, nên mọi người cũng rất lo lắng cho sức khỏe của ông, ở đây có rất nhiều thứ là do bọn họ nhờ cháu tiện thể xách theo đấy ạ."
"Ông xem này, hộp trà này còn có..."
Tần Hoài bắt đầu giới thiệu cặn kẽ từng món đồ là do ai tặng, tuy rằng toàn bộ số đồ này đều là do Tần Hoài tự móc tiền túi ra mua hôm qua, nhưng quả thực hiện tại Tần Hoài cũng chẳng tiếc chút tiền còm ấy. Phải nói chính xác hơn thì, những thứ này đều là do La Quân móc tiền túi ra mua mới đúng.
Ấy, thực ra bản chất của đống quà cáp này chính là tâm ý của La Quân mà.
Nghe Tần Hoài nói vậy, Vương Căn Sinh lại càng thêm ngại ngừng, khuôn mặt già nua dạn dày sương gió đỏ bừng lên, ông ấy nhỏ giọng lí nhí: "Thế... thế này thì ngại quá, tôi lại chăng ốm đau gì, làm vậy chẳng phải hóa ra tôi..."
"Ông không ốm đau gì thì lại càng tốt chứ sao, bọn cháu chính là vì lo ông bị ốm nên mới cố tình đến thăm ông đấy." Tần Hoài vừa nói, vừa nháy mắt ra hiệu cho Âu Dương hùa theo.
Âu Dương vội vàng hùa theo: "Đúng đúng đúng, mấy ngày nay bọn cháu lo cho ông lắm đấy!"
"Tôi... tôi chỉ là..."
"Cháu biết mà, chắc là do lần trước cháu nhờ ông nghĩ giúp một món Điểm Tâm đã làm khó ông quá rồi." Tần Hoài đỡ lời, không cho Vương Căn Sinh cơ hội mở miệng: "Thực ra ông cũng không cần phải dằn vặt như vậy đâu, cái yêu cầu kiểu này cháu cũng từng nhờ vả nhiều người rồi. Cháu từng nhờ Âu Dương, nhờ cả Lão Thạch, bao gồm cả Hồng tỷ, bác sĩ Khuất bọn họ cũng đều nghĩ giúp cháu rồi, chỉ có điều là mọi người chưa ai nghĩ ra được thôi. Đúng không Âu Dương?"
"Đúng đúng đúng, tôi không nghĩ ra." Âu Dương điên cuồng gật đầu.
Vương Căn Sinh càng áy náy hơn.
LVQ8371