"Bia mộ của ông nhất định sẽ được lau chùi bóng loáng sạch sẽ nhất cái nghĩa trang, tôi sẽ thuê người chuyên lau bia mộ cho ông mỗi ngày, trái cây cúng cũng thay mới hằng ngày, trái cây cúng thay ra tôi sẽ cầm cho Du Du ăn."
An Du Du ở bên cạnh điên cuồng gật đầu phụ họa: "La tiên sinh ngài cứ yên tâm, cháu không kén ăn đâu, đặc biệt là trái cây thì cháu ăn được hết."
"Mấy bộ phim ông chưa cày xong chắc chắn là không cày nốt được rồi, để phòng hờ mấy minh tinh đó dính phốt bị gỡ phim, đợi ông đi đầu thai lớn đến tuổi có thể xem phim thì cũng phải mất mấy năm nữa, lúc đó nhỡ không tìm được bản lậu, mấy năm nay có phim nào hay bọn tôi đều sẽ tải sẵn về cho ông, đảm bảo ông sẽ không bỏ lỡ bất kỳ bộ phim hay nào."
"Phim rác cũng không bỏ sót."
"Còn đống tạp chí cũ, báo cũ trong phòng ông nữa, nhất định sẽ định kỳ mang ra phơi nắng bảo quản, không để bị ẩm mốc hư hỏng đâu."
“Nhố có hỏng thì đó là trách nhiệm của Tiểu Tần, cậu ta là người thừa kế di sản của ông mà, đến lúc đó ông tuyệt đối đừng có tìm tôi tính sổ đấy, muốn tìm thì tìm cậu ta.”
"Còn gì nữa không nhỉ? Hình như hết rồi, tôi thấy ông cơ bản là có thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay được rồi đấy."
Khuất Tĩnh lặng lẽ lên tiếng: "La tiên sinh, ông yên tâm, bình thường bọn cháu nhất định sẽ định kỳ đi tảo mộ ông, vào ngày giỗ của ông mọi người sẽ đi cúng, nhất định sẽ đến đông đủ."
"Ông chưa từng đi đầu thai nên có một điều cháu muốn nhắc nhở ông chút, thời kỳ sơ sinh cần giả vờ thì vẫn phải giả vờ một tí, tốt nhất là đừng có tỏ ra mình là thần đồng, nếu không đi học sẽ khổ lắm đấy, hơn nữa nếu bố mẹ ông mà kiểu mê tín phong kiến thì khéo lại bắt ông uống nước bùa cũng nên."
Tiểu Điểu đây quả là dốc hết ruột gan ra khuyên nhủ.
La Quân: ”... Tôi không có ngu đến mức đó."
An Du Du cũng bày tỏ lòng thành: "La tiên sinh, cháu thật sự rất biết ơn ông vì đã tặng cháu căn nhà đó! Nếu trong mấy năm ông đi đầu thai mà cháu phát tài, cháu nhất định sẽ đúc một con Tất Phương bằng vàng ròng để cúng ông!"
La Quân không cho những người khác cơ hội nói nhảm nữa, ông phóng ánh mắt về phía Tần Hoài đang đứng tít ngoài rìa, hỏi: "Còn cậu thì sao? Bình thường nói nhiều lắm cơ mà, sao đến lúc này lại câm như hến thế?"
Tần Hoài cũng muốn buông vài câu trêu đùa để khuấy động bầu không khí, tuy rằng cái không khí này có vẻ chẳng cần hắn phải khuấy động thêm nữa. Nhưng Tần Hoài vừa mới hé miệng, nước mắt đã chực trào rơi xuống.
"Chậc." La Quân tặc lưỡi đầy ghét bỏ.
"Mọi người chăng ai khóc, có mỗi cậu khóc, thế mà cũng mang tiếng là nam chính có hệ thống, mất mặt. "
"Cậu còn muốn tôi phải giải thích bao nhiêu lần nữa? Tôi đi đầu thai, chứ không phải chết hẳn, mấy năm nữa chúng ta lại gặp nhau cơ mà, cậu còn phải trả tiền cho tôi đấy."
"Đứng xa thế làm gì? Lại đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Tần Hoài đưa tay quệt nước mắt nơi khóe mi, cố gắng trợn trừng hai mắt cho thật to, nhưng thực chất chỉ đơn thuần là để nước mắt không dễ dàng tuôn trào ra ngoài.
Tiếng sụt sịt của hắn rất nhỏ, đâm ra chẳng có tác dụng gì sất, chỉ đành hít một cái rồi lại hít thêm cái nữa. Cái trò mất bò mới lo làm chuồng, bịt tai trộm chuông này thoạt nhìn có vẻ ngây ngô, nhưng lại là điều duy nhất mà Tần Hoài có thể làm trong hoàn cảnh này.
Hắn cũng muốn tỏ ra thật vưi vẻ, nặn ra một nụ cười chân thành, phát huy kỹ năng nói dối cấp đại sư để tưng ra vài lời đường mật, chém gió với La Quân về kế hoạch tảo mộ trong tương lai, nhưng hắn không làm được.
Trong hoàn cảnh này hắn chỉ muốn khóc mà thôi.
Muốn khóc đến mức không thể kiềm chế nổi.
Những giọt nước mắt chết tiệt cứ quanh quẩn nơi hốc mắt, dẫu có trừng to đến mấy thì nó vẫn thi nhau lã chã tuôn rơi.
La Quân cạn lời nhìn Tần Hoài, làu bàu: "Bảo cậu qua đứng trước mặt tôi, đứng xa tít mù tắp thế làm gì? Tôi có thể phun một ngụm lửa thiêu chết cậu được chắc?"
"Cháu lại thà rằng bây giờ ông cứ phun ngựm lửa thiêu chết cháu đi cho xong." Tần Hoài lí nhí đáp.
La Quân bực bội lườm nguýt một cái: "Tôi biết tỏng hiện giờ cậu đang trông mong cái gì, cậu đang hy vọng vào giây phút cuối cùng trước lúc lâm chung tôi có thể nghĩ thông suốt, độ kiếp thành công, đưa câu chuyện này đến một cái kết có hậu (happy ending) chứ gì. Là tôi xem phim truyền hình nhiều quá, hay là cậu cày phim nhiều quá rồi đấy?"
"Thời buổi này mà phim truyền hình dám quay cái kiểu kết cục sáo rỗng đó là ăn gạch đá ngay, cậu có biết không hả?"
Tần Hoài tiếp tục lầm bầm: "Sáo rỗng thì mới có nhiều người thích xem chứ."
"Tôi sắp tắt thở đến nơi rồi mà cậu cứ thích cãi nhem nhẻm với tôi đúng không?"
Tần Hoài im bặt.
La Quân hít sâu một hơi, vẻ mặt có chút phức tạp, khựng lại một lát rồi nói: "Tôi biết cậu muốn tôi độ kiếp thành công."
"Cậu đã xem ba đoạn ký ức của tôi, là người hiểu rõ nhất nguyên nhân khiến tôi độ kiếp thất bại, tôi biết có lẽ đến tận bây giờ cậu vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao Tinh Quái chúng tôi lại cứ để bản thân mắc kẹt trong một chuyện mà mãi không chịu thoát ra, nhưng đây là sự lựa chọn của chúng tôi."
"Tôi lựa chọn độ kiếp thất bại, đây là con đường tôi đã chọn từ 60 năm trước, tôi không hối hận."
"Tôi cũng biết sau khi xem xong ký ức cậu có rất nhiều thắc mắc muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại không dám mở miệng. Cậu có biết tại sao tôi lại bắt Chu Hổ tìm một bãi đất trống dưới quê để dựng rạp hát tuồng suốt 7 ngày 7 đêm cho tôi không?"
Tần Hoài không nói gì, chỉ lằng lặng lắng nghe.
LVQ8371