"Cũng phải, thời buổi này ai cũng khó khăn cả.”
Giữa lúc các đồng nghiệp đang oán thán, Khoa Trưởng bưng cốc trà nóng, thong dong đi tới cạnh Vương Căn Sinh, thấy hắn vẫn đang cắm cúi làm việc, tay bấm máy tính thoăn thoắt không mảy may xao nhãng, gã liền cười ha hả nói: "Tiểu Vương à, hôm nay là tết Trung thu, cậu thui thủi một mình ở ký túc xá cũng buồn, hay là tối nay sang nhà tôi ăn bữa cơm nhé?"
Nghe Khoa Trưởng nói vậy, tất cả đồng nghiệp đều đổ dồn ánh mắt về phía Vương Căn Sinh, trong mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc tột độ, không hiểu Vương Căn Sinh thân thiết với Khoa Trưởng từ cái thuở nào vậy.
Vương Căn Sinh hơi cứng đờ ngẩng đầu lên, không dám nhìn thẳng vào mắt Khoa Trưởng, chỉ nhàn nhạt đáp: "Khoa Trưởng, hôm nay công việc hơi nhiều, tôi phải ở lại tăng ca."
Khoa Trưởng cười cười, xem như Vương Căn Sinh đang cố giữ lại chút thể diện cuối cùng, gã tiếp tục nói: "Chủ nhật không phải đi làm, cậu có rảnh thì ghé nhà tôi ăn bữa cơm nhé?"
Vương Căn Sinh vừa định tiếp tục từ chối thì cửa văn phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra, một thanh niên mà Tần Hoài chưa từng gặp mặt, đang mặc đồng phục công nhân của xưởng dệt bông thở hổn hển chạy xộc vào, giọng điệu vô cùng gấp gáp hỏi: Vương Căn Sinh Vương Hội Kế có ở đây không?”
"Là tôi." Vương Căn Sinh đứng bật dậy.
"Mau theo tôi đến bệnh viện, Hứa Nặc sắp không xong rồi, trước lúc nhắm mắt cậu ấy muốn gặp anh." Cậu thanh niên lao tới, tóm lấy tay Vương Căn Sinh kéo tuột ra ngoài.
Vương Căn Sinh chết điếng.
Hoàn toàn đơ dại, cả người từ động tác đến biểu cảm đều cứng đờ, hắn cứ thế bị cậu thanh niên lôi xềnh xệch ra ngoài, thể xác thì đang chạy nhưng linh hồn đã bay đi đâu mất.
Mãi cho đến khi chạy ra khỏi xưởng dệt bông, hồn phách Vương Căn Sinh mới nhập lại vào xác, hắn lắp bắp hỏi: "Hứa... Hứa Nặc bị làm sao... làm sao vậy?”
Phản ứng của Vương Căn Sinh hoàn toàn nằm trong dự liệu của cậu thanh niên, cậu ta không hề giảm tốc độ mà tiếp tục kéo hắn chạy thục mạng về phía trước, vừa chạy vừa thở hồng hộc đáp: "Cậu ấy bị xe tải tông, bác sĩ bảo trừ khi chuyển ngay lên bệnh viện ở Kim Lăng hoặc bệnh viện tuyến tỉnh, nếu không thì vô phương cứu chữa."
"Cậu ấy chỉ đích danh đòi gặp anh."
Vương Căn Sinh cứ thế bị cậu thanh niên kéo chạy như điên đến bệnh viện, bệnh viện cách xưởng dệt bông không xa, chạy một mạch tới đó cũng chỉ mất bảy tám phút.
Lúc Vương Căn Sinh được cậu thanh niên dẫn vào phòng bệnh, hắn đã suy sụp hoàn toàn cả về thể xác lẫn tinh thần.
Bản thân hắn vẫn đang trong trạng thái mơ hồ, có thể chấp nhận sự thật Hứa Nặc bị xe tông, nhưng không thể chấp nhận sự thật là Hứa Nặc sắp chết. Vốn đĩ cơ thể ít vận động, nay lại đột ngột phải chạy bộ với cường độ cao, nên lúc đến cửa phòng bệnh hắn đã lảo đảo đứng không vững, khoảnh khắc bước vào phòng, Vương Căn Sinh liền quỳ sựp luôn xuống đất.
Hứa Nặc nằm trên giường bệnh, sắc môi trắng bệch, trên chăn và ga giường vẫn còn rỉ ra những vệt máu tươi không sao cầm được. Thấy Vương Căn Sinh tới, Hứa Nặc khẽ vẫy tay với cậu thanh niên, cậu ta mang vẻ mặt đau buồn bước ra ngoài, không quên đóng cửa lại.
Trạng thái tinh thần của Hứa Nặc thoạt nhìn có vẻ vẫn ổn, đáng tiếc đây không phải là dấu hiệu hồi phục sau phẫu thuật, mà là hồi quang phản chiếu trước lúc lâm chung.
Hứa Nặc nhìn Vương Căn Sinh đang gục trên mặt đất, khẽ bật cười.
"Sao tôi lại có cảm giác so với tôi, cậu mới giống người sắp chết hơn thế."
Tần Hoài đứng ngay cửa phòng bệnh, trước khi cửa đóng lại có lẽ Vương Căn Sinh không để ý, nhưng hắn lại nhìn thấy rất rõ Hứa xưởng trưởng, vợ xưởng trưởng và Thạch Đại Đảm đang gào khóc thảm thiết bên ngoài.
Hứa Nặc vừa cất lời, linh hồn Vương Căn Sinh mới như hoàn toàn nhập lại vào thể xác, hắn cố sức lồm cồm bò dậy từ dưới đất, hai tay bám chặt lấy mép giường, hoàn toàn không dám chạm vào người cậu bạn.
"Sao cậu không phẫu thuật?"
"Tiểu Lưu không nói với cậu à? Nội tạng tôi bị dập nát gây xuất huyết ồ ạt, bệnh viện phải truyền máu khẩn cấp tôi mới trụ được đến bây giờ. Tuy hiện tại tôi không cảm thấy gì, nhưng tôi biết con người khi đau đớn đến tận cùng, nhất là lúc sắp chết thế này thì sẽ chẳng còn cảm giác gì nữa đâu."
"Có mổ cũng chẳng cứu được, thà để sức mà trăng trối vài câu còn hơn."
“Có phải là..."
"Cậu đừng nói gì cả, để tôi nói, tôi chẳng nói được mấy câu nữa đâu."
"Tôi dặn bố tôi trước khi chết nhất định phải gặp cậu, chính là muốn nói cho cậu biết, đừng có nghĩ là cậu hại chết tôi."
"Bọn chúng đầu óc có vấn đề, không xử cậu lại quay sang tông chết tôi, kẻ có vấn đề là bọn chúng chứ không phải cậu." Hứa Nặc thở dốc bần bật, nét mặt thoáng vẻ dữ tợn: "Mẹ kiếp, sao bắt đầu thấy đau rồi."
"Vương Căn Sinh, nếu cậu thực sự cho rằng tôi vì cậu mà chết, vậy cậu phải nhớ kỹ, đừng để tôi chết vô ích. Cậu là kế toán, cậu nhất định có thể tra ra rất nhiều khuất tất, từ nay về sau sẽ còn có nhiều kẻ uy hiếp cậu hơn nữa, nếu cậu thỏa hiệp thì coi như tôi chết uổng mạng."
"Nhớ kỹ chưa hả? Vương Căn Sinh, sau này nếu cậu hùa theo làm sổ sách giả thì coi như tôi chết phí công, cậu không hề sai, nếu cậu hèn nhát lùi bước, tôi sẽ khinh thường cậu, dù có chết làm ma tôi cũng khinh thường cậu."
"Nhớ kỹ chưa hả?" Hứa Nặc nghiến răng hỏi.
"Tôi nhớ rồi!" Vương Căn Sinh vừa nói vừa gào khóc nức nở, cảm xúc sụp đổ hoàn toàn, chỉ hận không thể cuộn tròn người ngay sát mép giường bệnh của Hứa Nặc: "Tôi sẽ tra rõ toàn bộ sổ sách, cho dù phải trốn lên rừng sâu núi thẳm tôi cũng phải tra cho ra nhẽ, tôi nhất định sẽ báo thù cho cậu."
LVQ8371