Hiện tại, trong số tất cả các đầu bếp từng xuất hiện ở Vân Trung Thực Đường, người có đăng cấp cao nhất không ai khác chính là Tần Hoài. Bất kỳ bài đăng Wechat nào của hắn, nếu đăng vào khung giờ bình thường mà sau hai phút không vượt mốc 80 lượt like, thì chắc chắn là do mạng bên chỗ Tần Hoài bị lag, mất cả phút đồng hồ mới load xong.
Xếp ngay sau Tần Hoài là Trịnh Tư Nguyên. Đáng lẽ ra vị trí này phải thuộc về Trịnh Đạt, ngặt nỗi thời gian Trịnh Đạt rớt xuống đây lại quá ngắn ngủi và từ hồi xửa hồi xưa rồi, thành ra không ít thực khách còn chẳng biết Trịnh Đạt là ai. Trịnh Tư Nguyên với tư cách là thợ làm Điểm Tâm bán thường trú của Vân Trung Thực Đường, vì bản tính dễ bị dụ, cứ dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là lao vào tăng ca, nên anh ta từng suýt chút nữa soán ngôi Tần Hoài trong đợt Tần Hoài đi giao lưu dài ngày.
Xếp thứ ba là Tô Càn. Với tư cách là đệ tử chân truyền tương lai chắc như đinh đóng cột của Chu sư phụ, thực lực của Tô Càn cũng không đến nỗi tệ. Hơn nữa cậu ta lại cực kỳ chăm cày cuốc, dễ bị dụ, nên rất được lòng hội các ông các bà.
Vị trí thứ tư chính là Vương Tuấn. Dạo gần đây, Vân Trung Thực Đường cứ đến giờ mở cửa buổi tối là lại chật cứng người, không ít thực khách chẳng tìm được chỗ ngồi đành phải đứng ăn luôn. Bát đĩa trong bếp suýt nữa thì không đủ dùng cũng là nhờ công của Vương Tuấn, nên cái danh kẻ đến sau vượt mặt người đi trước chễm chệ ở vị trí thứ tư của anh ta hoàn toàn xứng đáng.
Đứng bét ở vị trí thứ năm là Triệu Thành An. Theo lý mà nói, với thực lực của Triệu Thành An thì thứ hạng phải xếp trên Tô Càn mới đúng. Ngặt nỗi Triệu Thành An lại mắc cái bệnh thích lươn lẹo trốn việc. Hơn nữa, ông anh này đã sống qua tám kiếp người rồi, là một lão cáo già thứ thiệt, mềm nắn rắn buông đều vô dụng. Hỏi han ân cần thì ok, chứ ép tăng ca thì đừng hòng, khiến cho không ít thực khách đành phải ngậm ngùi chuốc lấy thất bại ê chề.
Lúc này có thể sẽ có người thắc mắc, sao ngoại trừ Tần Hoài ra thì tất cả các đầu bếp khác đều là rớt xuống ngẫu nhiên vậy, thế đầu bếp thường trú của Vân Trung Thực Đường đâu? Nhân viên chính thức đâu? Không có tên tuổi gì À?
Có chứ, chỉ là xếp hạng hơi thấp thôi.
Bùi Hành và Lý Hoa là hai sư phụ làm Điểm Tâm xuất thân từ Tri Vị Cư, thực lực thật ra cũng không hề tệ, tùy tiện đến một tiệm Điểm Tâm nào đó cũng sẽ được người ta tranh giành.
Ngặt nỗi nơi bọn họ đến lại là Vân Trung Thực Đường.
Bọn họ xuất thân từ Tri Vị Cư thì đúng là không tồi thật, nhưng những người đến Vân Trung Thực Đường giao lưu, ngoại trừ Trịnh Tư Nguyên ra thì ai mà chẳng từ Tri Vị Cư tới? Hai người họ còn là hàng bị loại, trong khi những người đến giao lưu có rất nhiều người là đệ tử chân truyền.
Thực ra ngày nào Bùi Hành cũng âm thầm cắn nát cả răng hàm, nhưng chăng ai bận tâm.
Lý Hoa ngày nào cũng nhìn Bùi Hành âm thầm cắn nát răng hàm, cũng chẳng ai thèm để ý.
Đôi khi Bùi Hành còn cảm thấy mình không phải đến Vân Trung Thực Đường làm đầu bếp, mà là đến để tham gia show sống còn "Điểm Tâm 101". Hắn khó khăn lắm mới vượt qua ngàn chông gai để chen chân được vào vị trí debut, tích cóp được một lượng fan, thế mà lúc nào cũng có người nhảy dù xuống đá văng hắn ra rìa. Những kẻ nhảy dù này cứ đến rồi đi, đi rồi lại đến, đám fan cũng vậy, cứ đến rồi đi, đi rồi lại đến.
Là một người cũ của chương trình tuyển tú này, người ký hợp đồng làm việc sớm nhất, Bùi Hành đương nhiên cũng muốn được lộ mặt, muốn được debut, muốn có độ phủ sóng cao hơn, muốn có nhiều fan hơn, nhưng thực lực của hắn không cho phép.
Hắn chỉ đành ngày ngày âm thầm cắn nát răng hàm.
Trơ mắt nhìn Triệu Thành An rời đi, Bùi Hành cứ ngỡ mình lại có cơ hội ngóc đầu lên, ai đè lại có một người nhảy dù từ show tuyển tú bên mảng bếp nóng sát vách sang.
Bùi Hành có thể nói được gì đây? Hắn đành phải tiếp tục âm thầm cắn nát răng hàm.
Về phần Trần An...
Trần An bày tỏ, hắn là đầu bếp làm bữa sáng duy nhất ký hợp đồng chính thức ở Vân Trung Thực Đường, ngày nào cũng chỉ làm mấy món bữa sáng rẻ tiền, đi làm sớm, tan làm cũng sớm, không hề tham gia vào cuộc chiến này.
Tần Hoài, người luôn xếp hạng nhất quanh năm và ngồi vững như Thái Sơn, nhìn Vương Tuấn với tinh thần làm việc sục sôi, liên tục xào nấu trước bếp, múa chảo không ngừng nghỉ, vung muôi đến mức suýt xẹt ra lửa, hắn cảm thấy nếu Vương Tuấn cứ tiếp tục nỗ lực như vậy, thì một ngày nào đó đánh bại Tô Càn để chen chân vào top ba cũng chẳng phải là vấn đề gì khó.
Dù sao thì trong thời gian ngắn Tô Càn sẽ không rớt xuống nữa, còn Vương Tuấn thì khả năng cao sẽ rớt xuống đây một thời gian rất dài.
Đúng vậy, Tần Hoài cũng có theo dõi cái bảng xếp hạng này.
Mấy ngày nay Tần Hoài nói chuyện phiếm với Triệu Thành An, phát hiện hắn vì muốn trốn việc mà đã tung ra tuyệt chiêu gắp lửa bỏ tay người, ngày nào hắn cũng đến chỗ Chu sư phụ buông lời gièm pha, nói Tô Càn vẫn còn tiềm năng rất lớn, hiện tại đang là thời khắc mấu chốt, lỡ mà lơ là thì e rằng sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp đầu bếp sau này. Việc này khiến Chu sư phụ bắt đầu dời sự chú ý sang Tô Càn, ngày nào cũng chửi mắng người đệ tử tương lai này xối xả.
Triệu Thành An: Sư phụ, mắng Tô Càn rồi thì không được mắng con nữa đâu đấy nhé.
"Anh Tuấn." Tranh thủ lúc Vương Tuấn đang nghỉ ngơi, Tần Hoài sấn tới hỏi: "Mấy ngày nay anh thích nghi với Vân Trung Thực Đường thế nào rồi?"
LVQ8371