"Ông Trương của con cũng thế đấy, không tin con cứ hỏi ông ấy xem. Năm xưa sư phụ của ông ấy là thợ mộc nổi tiếng nhất thành Bắc Bình, lúc vẫn còn là thợ học việc ông ấy đã cảm thấy bản thân có thể thay thế được sư phụ rồi. Hồi còn yêu nhau, ông ấy vẽ ra cho cô không biết bao nhiêu là viễn cảnh, bảo là đợi ngày nào đó ông ấy trở thành thợ mộc nổi tiếng nhất thành Bắc Bình thì đánh một món đồ gỗ phải thu bao nhiêu tiền, với tay nghề của ông ấy thì chắc chắn phải thu nhiều hơn cả sư phụ mình."
Gương mặt già nua của Trương Chử thoáng đỏ ửng: "Đó toàn là chuyện hồi còn trẻ, tuổi trẻ bồng bột chưa hiểu sự đời thôi."
"Vậy lúc trước cô cảm thấy con không đủ tự tin sao?" Tần Hoài hỏi.
"Thế thì không." Tào Quế Hương tiếp tục đan áo len, "Cô chỉ cảm thấy con chưa đủ ngông cuồng thôi. Người trẻ tuổi thực ra cứ ngông cuồng một chút lại hay, ngông cuồng thì mới vấp ngã, mới nếm mùi đau khổ được. Con không ngông thì sao mà vấp ngã? Không vấp ngã thì sao rút ra bài học? Không rút ra bài học thì sao bị hiện thực vùi dập? Mà không bị hiện thực vùi dập thì sao biết phấn đấu vươn lên?"
Nghe cái giọng điệu này, xem chừng mấy năm nay Tào Quế Hương cũng cày không ít tiểu thuyết sảng văn.
"Vậy bây giờ con đã xác định được phong cách của mình chưa?” Tào Quế Hương lại quay về câu hỏi đầu tiên.
"Con xác định rồi ạ."
"Là gì thế?" Tào Quế Hương thật sự rất tò mò. Trước đó lúc gọi video Tần Hoài từng nói với bà về phong cách chuẩn sách giáo khoa mà hắn đã xác định, nhưng thực ra Tào Quế Hương không hiểu rõ phong cách này cụ thể là như thế nào.
Phải nói sao nhỉ, nghe nó hơi bị trừu tượng.
Là một đầu bếp mang đậm phong cách và dấu ấn cá nhân, Tào Quế Hương luôn hiểu phong cách của đầu bếp là phải làm ra được thứ gì đó khác biệt với số đông. Thế nhưng cái gọi là phong cách chuẩn sách giáo khoa của Tần Hoài, lại hoàn toàn chẳng có lấy một chút phong cách hay đặc điểm nào.
"Cô có từng nghe nói đạo này tỉnh thần con không được bình thường cho lắm không ạ?” Tần Hoài hỏi.
"Nhìn là biết ngay, thỉnh thoảng con cứ lẩm bẩm mấy từ như độ thuần thục, nhiệm vụ các kiểu. Hồi trước lúc con luyện đao công ở chỗ cô, đang luyện thì cứ chọt chọt vào khoảng không mấy cái, cơ mà như thế cũng chẳng tính là bất thường đâu."
"Khối lượng luyện tập lớn thì áp lực tinh thần cũng sẽ rất nặng nề, hồi đó con không vừa luyện vừa khóc nhè, cô đã thấy khả năng chịu đựng tâm lý của con cực kỳ tốt rồi."
"Hồi bé cô với mấy sư huynh lúc luyện kỹ năng cơ bản toàn là vừa luyện vừa khóc đấy. Thậm chí có lúc ngủ mơ, thấy mình đang phải luyện kỹ năng cơ bản, thế là trong mơ cũng khóc rống lên luôn."
"Gối của con chưa từng bị ướt."
Tần Hoài: "... Từ nhỏ con đã ảo tưởng mình có một cái hệ thống, hệ thống này đại khái là như thế này, nó có bảng thuộc tính, sẽ giao nhiệm vụ, sẽ...”
Trước đây mỗi khi Tần Hoài giới thiệu hệ thống của mình với người khác, hắn đều nói cực kỳ qua loa, chỉ dùng dăm ba câu tóm gọn lại, báo cho đối phương biết là có thứ này tồn tại, và thỉnh thoảng hắn sẽ phát bệnh mà mở bảng điều khiển trò chơi lên là đủ rồi. Nhưng kể từ lần trước giới thiệu cặn kẽ về hệ thống của mình cho Hứa xưởng trưởng nghe ở viện dưỡng lão tại Cô Tô, Tần Hoài lại cảm thấy cách giới thiệu trước kia quả thực quá thiếu tôn trọng hệ thống.
Phải giới thiệu cho thật chi tiết mới được.
Tần Hoài luyên thuyên suốt ba phút đồng hồ, khiến Tào Quế Hương và Trương Chử nghe xong mà ngớ người ra. Trương Chử ném cho Tào Quế Hương một ánh mắt hoang mang tột độ, trong ánh mắt như viết rõ mồn một dòng chữ: Bà chắc là thằng bé này không bị áp lực chứ? Tôi thấy cái kiểu áp lực này còn kinh khủng hơn vụ vừa luyện vừa khóc nhiều.
Tào Quế Hương phải mất tròn hai phút mới có thể chấp nhận sự thật là Tần Hoài đã ảo tưởng ra một hệ thống vô cùng chi tiết như vậy.
"Cho nên... Phong cách mà con tìm được chính là nhờ vào cái hệ thống do con tưởng tượng ra này sao?" Tào Quế Hương hỏi.
"Vâng ạ." Tần Hoài gật đầu thật mạnh, "Hệ thống này có hiển thị thông số cụ thể và định nghĩa cấp độ rõ ràng cho các kỹ năng cơ bản của con. Ví dụ như kỹ năng Phát Diện và Trộn Nhân của con hiện tại đều ở cấp Đại sư, hơn nữa điểm kinh nghiệm của Trộn Nhân lại cao hơn Phát Diện rất nhiều."
"Hỏa Hầu là cấp Cao, Chỉ Pháp cũng là cấp Cao. Tuy thời gian Hỏa Hầu lên cấp Cao lâu hơn Chỉ Pháp, nhưng vì hơn nửa năm nay con gần như không cày điểm kinh nghiệm cho Hỏa Hầu, nên điểm kinh nghiệm của Chỉ Pháp đã vượt lên dẫn trước, vượt qua cả Hỏa Hầu rồi."
"Đao Công thì ở cấp Trung, điểm kinh nghiệm nhích lên chậm rề rề. Theo như tình hình hiện tại của con, có khi năm sáu năm nữa Đao Công của con vẫn cứ dậm chân ở cấp Trung thôi."
Tào Quế Hương nghe mà chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn gật gù: "Cách đánh giá cấp bậc này cũng khá là chuẩn xác đấy, nhưng mà phong cách của con thì có liên quan gì đến cái cấp bậc này cơ chứ?"
"Con cảm thấy phong cách phù hợp nhất với con không phải là cố nặn ra món Điểm Tâm trông như thế nào, cũng chắng phải là gán ghép ý nghĩa đặc biệt hay tô đậm dấu ấn cá nhân lên món Điểm Tâm nào đó. Con người con từ nhỏ đến lớn thực ra chắng có gì đặc biệt cả, đặc điểm lớn nhất của con chính là làm Điểm Tâm cực kỳ ngon.”
LVQ8371