Mọi người chỉ nhớ La Quân tính tình cáu bắn, hay chực chờ phưn một ngựm lửa thiêu rụi bọn họ. Mọi người nhớ La Quân lười ra khỏi nhà, chưa bao giờ bước chân khỏi Sơn Thị, nhớ lý do ông độ kiếp thất bại, nhớ rõ chấp niệm của ông là gì. Mọi người biết La Quân thích mua trái cây, lại còn cực kỳ tỉnh tế mua theo khẩu vị và sức ăn của từng người. Ấy thế mà, cái điều cơ bản nhất là La Quân thích ăn gì, thì chẳng một ai nhớ nổi.
La Quân bề ngoài trông có vẻ lắm tiền nhiều của, tính tình khó ở, nếp sống đảo lộn, thích gì làm nấy, lại còn có một cô bảo mẫu vàng trong làng chăm sóc, sống sung sướng hơn bất kỳ ai. Nhưng dường như ông lại đánh mất đi cái bản năng sống cơ bản nhất của một con người.
Cho đến tận giây phút này, Tần Hoài mới thực sự ngộ ra rằng La Quân bề ngoài trông như đang sống, nhưng thực chất ông đã chết từ lâu rồi. Ông đang tự hành hạ chính mình, vật vờ tồn tại trên cõi đời này như một cái xác không hồn.
Tần Hoài muốn tìm ai đó để tâm sự chuyện này.
Trước kia, mỗi khi gặp rắc rối liên quan đến Tinh Quái, lựa chọn đầu tiên của hắn chắc chắn là hỏi La Quân.
Lựa chọn thứ hai...
Chẳng có lựa chọn thứ hai nào cả.
Thỉnh thoảng hắn cũng hỏi Thạch Đại Đảm, nhưng đó là do lúc ấy Lão Thạch đang tình cờ ở ngay cạnh hắn. Tần Hoài không muốn mang chuyện của La Quân đi hỏi Thạch Đại Đảm, hắn biết tỏng La Quân ngứa mắt Lão Thạch đến mức nào, thôi thì đừng chọc tức Tất Phương trước lúc lâm chung nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Hoài bỗng muốn gọi điện hỏi ý kiến Tần viện trưởng.
Mặc dù Tần Viện Trưởng chỉ là viện trưởng của một cô nhi viện bình thường ở đường số Ba, cả đời thanh liêm (cô nhi viện cũng chẳng có tiền cho bà ấy tham ô, nhiều nhất là dịp lễ Tết xách hai can dầu ăn về nhà, mà lại còn chỉ là dầu hạt cải), thường xuyên ảo tưởng có một cựu học sinh ưu tú nào đó ném cho bà ấy tấm séc 5 triệu tệ để tha hồ tiêu xài, đã đến tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn bám trụ với nghề, nhưng bà ấy chính là Tần mụ mụ của Tần Hoài.
Giá mà vị Tần mụ mụ này có thể tiêu hủy luôn mấy bức tranh Tần Hoài vẽ hồi bé đang được cất kỹ trong văn phòng viện trưởng thì càng tốt.
7 giờ 42 phút tối, Tần Hoài gọi điện thoại cho Tần Viện Trưởng sau một thời gian dài không liên lạc.
Tần Viện Trưởng gần như bắt máy ngay giây đầu tiên.
Đã lâu lắm rồi Tần Hoài không gọi điện cho Tần Viện Trưởng, lần trước gọi là dạo sát Tết để báo cho bà ấy biết hắn sẽ đến cô nhi viện thăm bà.
"Alo, Hoài Hoài đấy à, sao giờ này lại gọi cho mẹ, con về Cầu Huyền rồi sao? Ăn tối chưa? Gần nhà con mới mở một quán buffet 15 tệ, mở đến tận 9 giờ tối đấy, đồ ăn cũng ổn lắm, mẹ nghe bảo họ dùng dầu ăn sạch sẽ. Nếu con chưa ăn thì có thể ra đó ăn, tên là Mãn gì gì ấy, tìm thử trên mạng là ra ngay." Giọng nói ôn hòa của Tần Viện Trưởng từ đầu dây bên kia truyền đến.
"Tần mụ mụ, con không về Cầu Huyền."
Tần Viện Trưởng lập tức nhận ra sự hụt hẫng trong giọng nói của Tần Hoài, bèn hỏi: "Hoài Hoài, sao thế? Cãi nhau với bố mẹ à?"
"Không ạ." Tần Hoài cất giọng trầm buồn: "Con có một người bạn... nghe bảo sống không quá 7 ngày nữa, hiện tại con không biết phải làm sao..."
Tần Viện Trưởng ngắt lời Tần Hoài: "Bác sĩ nói vậy sao? Có phải đang cấp cứu trong phòng ICU tốn nhiều tiền lắm không? Nhờ phúc của Hoài Hoài mà hiện tại cô nhi viện chúng ta không thiếu tiền, năm nay mẹ cũng tích cóp được một ít, trong tay chắc cũng có khoảng hai, ba vạn, nếu đang cần gấp tiền viện phí thì mẹ chuyển qua cho con ngay nhé."
"Không phải thiếu tiền viện phí đâu ạ." Tần Hoài vội vàng giải thích: "Chỉ là... đơn thuần là sắp chết thôi."
"Con muốn làm chút gì đó cho ông ấy, nhưng đột nhiên con phát hiện ra mình quen ông ấy lâu như vậy mà chẳng hiểu gì về ông ấy cả, ngay cả khẩu vị của ông ấy ra sao con cũng không biết. Con chỉ biết ông ấy thích ở nhà cày phim truyền hình, xem điện ảnh, ngoài ra con chẳng biết sở thích nào khác của ông ấy nữa."
"Con muốn làm chút chuyện để ông ấy vui vẻ trước khi nhắm mắt, nhưng con lại chẳng biết mình nên làm gì."
Tần Viện Trưởng nghe ra sự dằn vặt trong giọng nói của Tần Hoài, ngẫm nghĩ một lát rồi an ủi: "Hoài Hoài à, từ nhỏ con đã là một đứa trẻ có tâm tư vô cùng tinh tế, con cũng rất thông minh, nhưng con không thể nào hiểu thấu được tất cả mọi người đâu."
"Muốn làm chút gì đó cho bạn bè là chuyện rất bình thường, không sao cả, con không nghĩ ra thì mẹ sẽ giúp con cùng nghĩ, người bạn này của con năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"92 tuổi ạ."
"...9... 92 tuổi?” Tần Viện Trưởng hơi sững sờ một chút, nhưng cũng rất nhanh chấp nhận sự thật: "Bác sĩ nói nhiều nhất chỉ còn 7 ngày thôi sao? Nếu là tình huống này, e rằng cũng không tiện cho lắm..."
"Là ông thầy bói kiêm người phụ trách tổ chức tang lễ của ông ấy nói ạ."
Não của Tần Viện Trưởng như muốn bốc khói.
Tần Viện Trưởng im lặng rất lâu, lâu đến mức Tần Hoài phải liếc nhìn màn hình điện thoại xem có phải bà ấy đã cúp máy rồi không.
Cuối cùng, Tần Viện Trưởng vẫn lựa chọn bao dung và thấu hiểu, mặc dù có thể chính bà ấy cũng chẳng hiểu cái mô tê gì.
"Hoài Hoài, con cứ làm những gì con muốn đi.” Tần Viện Trưởng khuyên nhủ: "Con cảm thấy người bạn này cần gì thì cứ làm cho ông ấy, mẹ tin rằng dù cuối cùng ông ấy có thích những gì con làm hay không, thì ông ấy vẫn sẽ rất vui."
"Nhiều khi kết quả của một việc không quan trọng, quá trình cũng chẳng quan trọng, khởi điểm mới là thứ quan trọng nhất, bởi vì nó đại diện cho tâm ý."
LVQ8371