Sau khi hỏi xong các chỉ tiết liên quan đến Bánh Hồng Lăng, Tần Hoài không rời đi ngay, mà kéo Âu Dương nán lại trò chuyện với Vương Căn Sinh thêm một lúc, ân cần hỏi han sức khỏe ông ấy đủ đường.
Thái độ đó làm Vương Căn Sinh cảm động đến mức hận không thể lao ngay vào phòng thay quần áo, rồi đi theo Tần Hoài đến Vân Trung Thực Đường nếm thử bánh luôn.
Tần Hoài bảo ông ấy không cần vội, bình thường Vân Trung Thực Đường không làm Điểm Tâm nhân hoa hồng nên không có sẵn nguyên liệu, muốn làm Bánh Hồng Lăng thì cũng phải đợi đến ngày mai mới bắt tay vào làm được.
Vương Căn Sinh lập tức cam đoan sáng mai ông ấy nhất định sẽ có mặt đúng giờ ở bếp sau của Vân Trung Thực Đường, tuyệt đối không xin nghỉ nữa.
Tần Hoài bèn hỏi ông ấy sáng mai có đi chạy bộ không?
Vương Căn Sinh kiên định tuyên bố phải chạy, nhất định phải chạy, cho dù Hứa Đồ Cường có nói bóng nói gió móc mia ông ấy thì ông ấy vẫn phải chạy.
Đến đây, chuyến đi thăm bệnh kiêm moi móc Chi Tuyến Nhậm Vụ lần này của Tần Hoài đã kết thúc viên mãn.
Tần Hoài và Âu Dương cùng nhau rời đi.
Âu Dương ngồi cạnh nghe nửa ngày, tu hết hai ly trà nóng mà thực ra cậu ta cũng chẳng hiểu mô tê gì, vừa ra khỏi cửa liền quay sang hỏi Tần Hoài: "Chẳng phải Vương đại gia đã có đáp án rồi sao? Thế sao trước đó ông ấy còn phải xin nghỉ? Cái Bánh Hồng Lăng gì đó... nghe y xì Tiên Hoa Bính, nghe Vương đại gia miêu tả thì tôi thấy ông ấy cũng khoái ăn món đó lắm. Trí nhớ ông ấy kém như thế, mà món Điểm Tâm ăn từ bao nhiêu năm trước đến giờ vẫn còn nhớ rõ mùi vị. Chứ đừng nói là mấy chục năm trước, đồ tôi ăn từ ba, bốn năm trước vị ra sao tôi còn quên sạch rồi."
"Sao Vương đại gia không nói sớm đi, còn tự nhốt mình ở nhà lâu như vậy làm gì?"
Đây chính là cái bất lợi của việc không được cầm kịch bản, không nắm được tóm tắt diễn biến câu chuyện đấy.
Âu Dương hoàn toàn không hiểu được nỗi xoắn xuýt của Vương Căn Sinh.
Tần Hoài cũng không tiện giải thích nhiều, vì trên lý thuyết thì hắn cũng đâu có được cầm kịch bản, đành nói qua loa: "Chắc là vì quá thích, món Điểm Tâm này lại quá quan trọng với Vương đại gia, nên ông ấy mới không nỡ nói ra."
Âu Dương tỏ vẻ bó tay, không hiểu nổi mấy người thích chơi trò úp mở này.
"Tần Hoài này, hôm nay cậu nghỉ làm, lát nữa chúng ta đi ăn buffet thịt nướng nhé? Tôi mới biết một quán buffet thịt nướng mới mở, thịt cực kỳ tươi ngon, đồ uống với tráng miệng cũng đỉnh lắm, nghe bảo còn được ăn sầu riêng tẹt ga nữa."
“Hôm qua tôi vừa thó được cái thẻ thành viên của bố tôi xong.”
"Vậy còn chần chừ gì nữa, triển thôi!"
"Hay là rủ cả Du Du đi cùng nhé, cô ấy ăn cũng khỏe, lại còn khoái sầu riêng, quan trọng nhất là hôm nay cô ấy cũng được nghỉ."
"Rủ luôn, trong thẻ của bố tôi có tận 5000 tệ lận!"
Tần Hoài cứ thế vui vẻ cùng Âu Dương đi ăn thịt nướng.
Về phần An Du Du... Hôm nay cô ấy vốn đang nằm ườn ở nhà sưởi nắng xem TV, sau khi nhận được điện thoại của Tần Hoài liền làm luôn một cú "cá chép hóa rồng” bật dậy khỏi sofa, lao ra khỏi khu chung cư, tìm trạm xe đạp công cộng gần nhất, quét mã một chiếc rồi cong mông đạp thắng tới quán buffet thịt nướng, đạp nhanh như một cơn gió.
Một tiếng rưỡi sau, cả ba người Tần Hoài, An Du Du, Âu Dương đều nằm ườn ra ghế, ai nấy đều phơi cái bụng tròn vo lên trời, y hệt mấy con cóc ba chân vừa được ăn uống no say.
Âu Dương trong cái lúc này vẫn không quên nhắc đến Tần Lạc.
"Chỉ tiếc hôm nay Lạc Lạc phải đi học, đợi hôm nào con bé được nghỉ tôi sẽ dẫn con bé đến đây ăn một bữa, đồ ăn ở đây ngon phết." Âu Dương vừa nói dứt lời liền chạy đi vệ sinh.
Tần Hoài thầm thả like cho Âu Dương trong lòng, cảm thán rằng cứ giữ vững cái phong độ này, kiểu gì cũng có ngày cậu ta đủ trình tranh giành vị trí đại ca với Trịnh Tư Nguyên cho xem.
An Du Du thấy Âu Dương rời đi, bèn vội vàng hỏi: "Sếp ơi, cày được nhiệm vụ chưa ạ?”
Tần Hoài gật đầu, thuận tay mở bảng điều khiển trò chơi lên xem luôn.
Cái trò khua chân múa tay giữa thanh thiên bạch nhật này làm một lần thì lạ, hai lần là quen, chỉ cần da mặt bạn đủ dày, thì người ngoài cùng lắm cũng chỉ coi bạn là quân dở hơi đang làm nghệ thuật biểu diễn mà thôi.
Trong mục Chi Tuyến Nhậm Vụ chình ình xuất hiện một nhiệm vụ mới.
[Sự Cảm Động Của Vương Căn Sinh]: Là một kế toán già đã về hưu, trong lòng Vương Căn Sinh chôn giấu rất nhiều tâm sự không muốn thổ lộ cùng ai. Đối mặt với những chuyện như vậy, cho dù là Tiểu Tần sư phụ mở lời nhờ vả, Vương Căn Sinh vẫn sẽ do dự, mãi cho đến khi ông ấy thực sự cảm động. Yêu cầu người chơi làm ra món Bánh Hồng Lăng có hương vị giống hệt trong trí nhớ của Vương Căn Sinh, để không phụ sự cảm động này của ông ấy.
Phần thưởng nhiệm vụ: [Một đoạn ký ức của Vương Căn Sinh]
Vẫn là cái phần mô tả nhiệm vụ gây lú như mọi khi, cái văn phong mô tả nhiệm vụ này khiến người ta không khỏi nghi ngờ rốt cuộc đội ngũ viết content của trò chơi này có từng đi học không, có được học hành đàng hoàng môn Ngữ Văn hay không nữa.
Nhưng yêu cầu nhiệm vụ thì lại rất rõ ràng: làm Bánh Hồng Lăng.
Về nhiệm vụ này, Tần Hoài hơi muốn nhờ Triệu Thành An và Đàm Duy An giúp đỡ.
Đương nhiên, lần này không cần cất công gọi hai người họ đến Vân Trung Thực Đường. Triệu Thành An không có khả năng sáng tạo, trình độ kỹ thuật của Đàm Duy An lại kém, cả hai đều không phải là cộng sự tốt để nghiên cứu Điểm Tâm.
Nếu thật sự bàn về cộng sự tốt thì phải là Trịnh Tư Nguyên.
LVQ8371