Tần Hoài: ? Người anh em à, cậu bị cái gì nhập thế? Dạo này tập gym nhiều quá nên cơ bắp chèn ép hết nếp nhăn trên não rồi à?
Âu Dương hớn hở giải thích: "Tần Hoài, lâu lắm rồi cậu mới thỉnh giáo tôi đấy, đột nhiên được tham khảo ý kiến thế này tôi thấy hơi không quen. Hay là để tôi làm quen với bầu không khí này chút đã, tôi đi pha cho cậu ly Trà Chanh Giã Tay trước, rồi cậu hẵng hỏi tiếp nhé?"
Nói xong, Âu Dương không thèm để Tần Hoài có cơ hội từ chối, trực tiếp đứng phắt dậy đi pha Trà Chanh Giã Tay.
Tần Hoài đành với theo: "Ít đá thôi nhé!"
Tần Hoài đành chuyển ánh mắt dò hỏi sang phía Thạch Đại Đảm.
Thạch Đại Đảm ném trả lại cho Tần Hoài một ánh mắt mang hàm ý "Cậu biết thừa tôi là Đương Khang mà, mấy cái trò vắt óc suy nghĩ này không hợp với tôi đâu, tôi cũng bó tay thôi”.
Chẳng hiểu sao Tần Hoài lại thấy hơi nhớ La Quân. Sáng nay hắn vừa check trạng thái của La Quân, ông lão vẫn đang chầu chực xếp hàng chờ đầu thai.
Vài phút sau, Âu Dương bưng hai ly Trà Chanh tươi rói vừa mới giã xong đặt lên bàn, chia cho Tần Hoài một ly, Thạch Đại Đảm một ly. Bất chấp việc Thạch Đại Đảm chưa hề đồng ý, Âu Dương ngang nhiên lôi tuột anh chàng vào tổ tư vấn quạt mo mang tên "Ba tên thợ da chưa chắc đã bằng một Gia Cát Lượng".
"Nói đi, rốt cuộc là tình huống gì?" Vừa mở miệng Âu Dương đã chơi ngay một câu líu lưỡi.
"Thì là cái tình huống hiện tại của Vương đại gia đó." Câu trả lời của Tần Hoài cũng đậm chất "người chơi hệ úp mở".
"Ý cậu là chuyện Lão Vương đã xin nghỉ 5 ngày vì không nghĩ ra món Điểm Tâm nào ấy hả?" Chỉ có Thạch Đại Đảm là người thật thà duy nhất trong mâm.
"Đúng thế." Tần Hoài gật đầu cái rụp: "Tôi thực sự chỉ thuận miệng hỏi thôi, ai dè Vương đại gia lại để bụng đến vậy, có mỗi chuyện cỏn con mà làm ông ấy phải vò đầu bứt tai mãi."
Âu Dương nhìn Tần Hoài, ánh mắt ánh lên dòng chữ: "Người anh em à, tôi còn lạ gì cậu nữa, cậu mà thèm thuận miệng nói cơ đấy."
Tần Hoài hỏi: "Hai người nghĩ xem, Vương đại gia có món Điểm Tâm muốn ăn nhưng lại lỡ quên béng mất tên, hay chỉ đơn thuần là không nghĩ ra nên mới chọn cách né tránh?"
Âu Dương rơi vào trầm tư.
Thạch Đại Đảm tu một ngựm lớn Trà Chanh Giã Tay, cảm thấy hơi buốt răng nên lặng lẽ đặt ly xuống rồi tiếp tục xì xụp ăn mì. Chén hết nửa bát, anh chàng mới thủng thẳng đáp: "Tôi thấy Lão Vương vừa có món muốn ăn, lại vừa đang cố tình né tránh.”
"Với cái tính của Lão Vương, nếu chỉ đơn thuần là không nghĩ ra thì chẳng đến mức lặn mất tăm như thế. Chắc chắn ông ấy đã nghĩ đến món Điểm Tâm đó rồi, nhưng lại không muốn nói ra, mà tìm mãi cũng chẳng thấy món nào khác để thay thế. Không muốn lừa người, lại càng không muốn mở miệng, thế nên mới xoắn xuýt rồi trốn ở nhà luôn."
Màn phân tích sắc lẹm của Thạch Đại Đảm khiến cả Tần Hoài lẫn Âu Dương đều trố mắt kinh ngạc. Trên mặt Âu Dương hiện rõ dòng chữ: "Lão Thạch à, tôi cứ tưởng anh cũng giống tôi, ngày ngày chỉ biết vui vẻ ăn với chả uống, ai dè anh vừa ăn uống vừa thông minh đột xuất thế này."
Còn Tần Hoài thì bàng hoàng nhận ra, tổ tư vấn này không phải là "ba tên thợ da chưa chắc bằng một Gia Cát Lượng", mà là "hai tên thợ da kẹp một Gia Cát Lượng" hàng real.
"Muốn ăn gì thì cứ huỵch toẹt ra, có cái quái gì mà phải xoắn xuýt cơ chứ?" Âu Dương gãi đầu khó hiểu.
"Chắc Vương đại gia vốn là kiểu người hay tự làm khó mình như vậy." Tần Hoài đáp, trong lòng cũng đại khái đoán được phần nào.
Nếu đúng là vậy, cái món Điểm Tâm mà Vương Căn Sinh sống chết không chịu mở miệng kia, trăm phần trăm là món Điểm Tâm kích hoạt nhiệm vụ rồi.
Giờ đây, khoảng cách để moi ra được Chi Tuyến Nhậm Vụ của Vương Căn Sinh chỉ còn cách đúng một bước cuối cùng.
Tần Hoài quay sang nhìn Âu Dương.
Âu Dương chợt rùng mình, một dự cảm chẳng lành ập đến.
"Âu Dương này, cậu thấy chúng ta quen Vương đại gia lâu như vậy rồi mà chưa từng đến nhà thăm ông ấy, thế có phải hơi vô tâm không? Đúng lý mà nói, ông ấy vắng mặt lâu như thế, chưa chắc đã là vì mắc cỡ không dám đến, khéo ốm thật cũng nên. Hay ngày mai chúng ta chọn giờ đẹp qua nhà thăm Vương đại gia một chuyến đi?”
"Cậu xách theo Trà Chanh Giã Tay tự pha, còn tôi mang theo Điểm Tâm tự làm."
Âu Dương: ? Mắc cái mớ gì cậu đi thăm Vương đại gia lại lôi tôi theo? Có phải vì ổ nhóm lừa đảo xuất kích thì tuyệt đối không được hành động đơn lẻ không?
Khoan đã, ủa sao tôi lại tự mặc định tụi mình là băng đảng lừa đảo thế này?
Âu Dương ngẫm nghĩ một chốc, thấy dù sao mình cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, ngày nào cũng xách mông đi chơi, đi cùng Tần Hoài đến nhà thăm hỏi Vương Căn Sinh một chuyến cũng chẳng sao.
"Triển luôn." Âu Dương vưi vẻ đồng ý, sau đó lại nhịn không được mà hỏi thêm một câu.
"Tần Hoài này, thật ra có chuyện tôi thắc mắc lâu lắm rồi."
"Tôi không có ý châm chọc cậu đâu nhé, chỉ là tự dưng tôi có cảm giác này, chẳng hiểu sao từ rất lâu về trước tôi đã thấy... hình như cậu đang hành nghề lừa đảo thì phải."
"Mấy lúc nghe cậu gọi điện thoại, hay tán phét với người khác ấy..."
"Chắc là do tôi bị ảo giác thôi."
"Thi thoảng thấy cậu nói chuyện với Vương đại gia, tôi cứ có cảm giác cậu đang ủ mưu lừa sạch tiền dưỡng lão của ông ấy."
Tần Hoài cạn lời, hắn không ngờ cậu bạn nối khố Âu Dương của mình, ngoài việc ngày ngày cắm mặt ăn Điểm Tâm, lại còn tinh ý phát hiện ra cả "nghề tay trái" bị giấu giếm của mình nữa chứ.
LVQ8371