"Trần! Huệt Hồng! Chị! Có! Bị! Bệnh! Không! Đấy!"
Bầu không khí chăm sóc cuối đời vui vẻ này cũng không hề xua tan được nỗi hoang mang và bi thương mà cái chết cận kề của La Quân mang đến cho Tần Hoài.
Cùng với việc Khuất Tĩnh xin nghỉ phép cả ngày, cộng thêm Trần Huệ Hồng mỗi ngày cắm rễ ở nhà La Quân hơn 12 tiếng đồng hồ, Tần Hoài càng ý thức sâu sắc được rằng quẻ bói của Chu Hổ không hề sai, La Quân thực sự sắp không xong rồi.
Trông ông ấy có vẻ rất khỏe, lúc nói chuyện giọng điệu đầy nội lực, mắng Trần Huệ Hồng cũng oang oang vang dội, nhưng sức ăn của ông lại cực kỳ ít.
Ngày thứ hai sau khi Khuất Tĩnh xin nghỉ, cả ngày La Quân chỉ uống hai bát Trà Trần Bì, một ngụm Điểm Tâm Tần Hoài mang qua ông cũng không đụng tới, thời gian ngủ cũng kéo dài hơn trước.
Cho dù La Quân có cứng miệng cãi rằng, là do ban ngày đám người Trần Huệ Hồng ở nhà cắn hạt dưa líu lo ồn ào, làm cho ông không có tâm trí đâu mà xem phim truyền hình, chỉ có thể thức trắng đêm cày phim dẫn đến ban ngày phải ngủ bù nên mới ngủ nhiều, nhưng mọi người đều thừa biết đó chỉ là cái cớ.
Nguyên nhân thực sự chỉ có một.
Linh hồn của ông có lẽ vẫn khỏe mạnh, thế nhưng thể xác thì đã sớm mục nát rồi.
Vào ngày thứ bảy kể từ khi Chu Hổ bói ra La Quân không còn sống được bao lâu nữa, cũng chính là ngày cuối cùng trong chuỗi đếm ngược tử thần của La Quân, Tần Hoài đang lơ đãng nhào bột trong bếp Vân Trung Thực Đường.
Đến cái thời điểm mấu chốt và nhạy cảm này, Tần Hoài thực sự muốn giống như Trần Huệ Hồng, sáng sớm tinh mơ đã chạy sang nhà La Quân chầu chực.
Nhưng hắn biết nếu mình làm vậy thì La Quân nhất định sẽ nổi cáu, thực ra hắn làm thế cũng chăng thay đổi được gì. Hắn đến nhà La Quân thì làm được cái tích sự gì? Kích hoạt một Nhiệm Vụ Phụ của La Quân, để La Quân độ kiếp thành công, hay là hoàn thành nhiệm vụ trò chơi để nó thưởng cho hắn một viên thuốc trường sinh bất lão giúp La Quân bất tử sao?
Phần thưởng trường sinh bất lão đối với Tinh Quái mà nói chẳng là cái đinh gì, độ kiếp thành công vốn dĩ đã có thể trường sinh bất lão rồi.
Độ kiếp thất bại mà còn trường sinh bất lão... La Quân chắc sẽ chọn cách nhảy lầu tự tử ngay tại chỗ mất.
Cho nên dù mấy ngày nay Tần Hoài làm Điểm Tâm cứ thẫn thờ, mức độ lơ đãng ai nhìn vào cũng thấy rõ, thậm chí những thực khách khá thân thiết với hắn như Hứa Đồ Cường, bà Đinh còn lén khuyên hắn mấy ngày nay đừng đi làm nữa, đến nhà La Quân ở bên ông ấy nhiều hơn, nhưng Tần Hoài đều bỏ ngoài tai.
Tần Hoài không biết nên miêu tả tâm trạng của mình lúc này ra sao, hắn chỉ cảm thấy cái kiểu đếm ngược như vậy thực sự rất tra tấn con người ta.
Sự chia ly ván đã đóng thuyền này khiến hắn làm cái gì cũng chẳng buồn nhấc tay, cả người bứt rứt không yên.
10 giờ 16 phút sáng, điện thoại của Tần Hoài đổ chuông.
Là Trần Huệ Hồng gọi tới, không phải gọi qua Wechat, mà là gọi điện thoại thông thường.
Tần Hoài lập tức ý thức được chuyện gì đó, hít sâu một hơi, do dự hai giây rồi mới bắt máy.
"Alo." Tần Hoài lên tiếng.
"Alo." Đầu dây bên kia là giọng nói vô cùng bình tĩnh của Trần Huệ Hồng, "Tiểu Tần em mau qua đây đi, La Quân sắp không trụ nổi nữa rồi."
Tần Hoài chỉ thấy đầu óc trống rỗng, cho dù hắn đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện này từ lâu, nhưng đến lúc đối mặt hắn vẫn chưa hề sẵn sàng.
Tần Hoài chẳng buồn thay quần áo, tay cũng không rửa, vứt cục bột xuống bàn rồi lao thẳng ra khỏi Vân Trung Thực Đường, cắm đầu cắm cổ chạy về phía nhà La Quân. Thậm chí trong lúc cắm cúi chạy hắn còn quên mất cả mệt mỏi, mãi cho đến khi đứng trước cửa nhà La Quân, cơ thể mới chậm chạp nhận ra mà bắt đầu thở hồng hộc.
Không cần chờ Tần Hoài bấm chuông, cửa đã mở sẵn.
Là An Du Du ra mở cửa.
Cảnh tượng trong nhà La Quân hoàn toàn khác xa so với trí tưởng tượng của Tần Hoài.
Tần Hoài chưa từng trải qua sinh ly tử biệt chân chính, cũng chưa từng tận mắt chứng kiến bề trên tắt thở ngay trước mặt mình, mọi sự tưởng tượng của hắn về những cảnh tượng tương tự đều bắt nguồn từ phim ảnh. Mà trên phim, cảnh này thường diễn ra bên giường bệnh.
Cụ già hấp hối trên giường bệnh yếu ớt dặn dò hậu sự, xung quanh là đám con cháu đang sụt sùi nức nở, hoặc là cố nén nước mắt gượng nặn ra một nụ cười, bầu không khí tổng thể chỉ nhìn thôi đã khiến người ta rơi lệ, một sự ấm áp nhuốm màu bi thương, hay đúng hơn là nỗi bi thương không thể xóa nhòa.
Nhưng nhà La Quân thì không như vậy.
La Quân nằm trên chiếc sô pha lười mà ông thích nhất, mặt mày cau có khó ở nghênh đón cái chết cận kề.
Nhìn cái điệu bộ này của ông, nếu trên đời này thực sự có Quỷ sai và Hắc Bạch Vô Thường, lúc bọn họ tới đón người thì kiểu gì cũng bị Tất Phương tát cho hai cái lật mặt trước đã.
Đám Tinh Quái đều vây quanh La Quân, Chu Hổ không có ở đây, đoán chừng đã bị kiếm cớ đuổi đi rồi.
Cảnh tượng này chẳng có chút bi thương nào, cũng chẳng hề ấm áp.
Trần Huệ Hồng đang lải nhải hứa hẹn với La Quân: "Ông cứ yên tâm đi La Quân, đợi ông chết rồi bọn tôi nhất định sẽ tổ chức tang lễ cho ông thật linh đình, từ lễ đầu thất đến thất thất 49 ngày đều làm đầy đủ cho ông."
"Lễ Tết nhất định sẽ đi tảo mộ, ngày giỗ tảo mộ, Thanh minh tảo mộ, Nguyên tiêu tảo mộ, mùng 1 Tết tảo mộ, Thất tịch tảo mộ, ngay cả tết Thiếu nhi cũng đi tảo mộ cho ông luôn!"
LVQ8371