Tần Hoài chẳng biết phải nói gì, chỉ đành liên tực gật đầu, hận không thể ôm lấy Trương Thục Mai mà gào khóc một trận cho thỏa.
La Quân chẳng có lấy một người thân thích, theo lý mà nói thì tang lễ của ông ấy đáng ra phải cực kỳ quạnh quẽ.
Nhưng thực tế thì không.
Tang lễ của ông ấy còn chưa chính thức bắt đầu mà đã ồn ào náo nhiệt lắm rồi.
Tin tức xe tang đỗ ngay dưới lầu tòa nhà A nhanh chóng lan truyền khắp nhóm chat cư dân của Vân Trung Tiểu Khu. Dưới sự xúi giục của Hứa Đồ Cường, bà Đinh và ông Tiền, các ông bà lão chỉ mất đúng 10 phút để chốt xong danh sách những người sẽ tháp tùng đám Tần Hoài đến nhà tang lễ phụ giúp lo liệu hậu sự.
Đúng như lời bà Đinh nói, Tiểu Tần sư phụ làm Điểm Tâm thì đỉnh thật đấy, nhưng thanh niên trai tráng thì biết cái quái gì về mấy thủ tục tang lễ, mấy cái vụ này cứ phải để những ông bà già gần đất xa trời như bọn họ ra tay mới xong.
Bởi vì tang lễ của La Quân đã được ấn định là sẽ vô cùng rình rang, nên danh sách khách mời tham dự cũng đã được ông ấy chốt sổ từ khuya, và cái danh sách bí ẩn này vẫn luôn nằm gọn trong tay Chu Hổ.
Bây giờ cuối cùng cũng đến lúc Chu Hổ phải tung cái danh sách này ra rồi.
Cực kỳ dày.
Số lượng người trong danh sách vượt xa sức tưởng tượng của Tần Hoài, cho dù hắn có vắt óc suy nghĩ cũng chẳng tài nào hiểu nổi La Quân làm cách nào mà quen biết được nhiều người đến thế, ông ấy thậm chí còn chẳng bước chân ra khỏi nhà nửa bước cơ mà.
Bạn qua mạng sao?
Nhưng sương sương mấy trăm người bạn qua mạng thì nghe có lọt tai nổi không?
Mấy năm trước La Quân không ra khỏi cửa là vì ông ấy bận chat chit trên mạng với người ta không dứt ra được à? Hóa ra bao năm qua ông ấy vẫn luôn âm thầm làm nhân viên chăm sóc khách hàng online sao?
Mãi cho đến khi Chu Hổ bắt đầu gọi điện thoại mời từng người một đến dự tang lễ của La Quân, thì bức màn bí ẩn này mới được vén lên.
Hàng trăm con người này chẳng phải bạn qua mạng gì sất, mà toàn là những chủ quán từng bị La Quân tặng đánh giá 1 sao suốt mấy năm qua.
Xét thấy mấy hàng quán này thực ra đều nằm loanh quanh khu vực Vân Trung Tiểu Khu, nên theo một khía cạnh nào đó thì bọn họ cũng được tính là hàng xóm láng giềng.
Hắn thậm chí còn chưa kịp chìm đắm trong đau thương, chỉ thấy mọi chuyện đang diễn ra thực sự quá sức hoang đường.
Mà thực ra hắn cũng chẳng có thời gian đâu mà thấy hoang đường nữa.
Bởi vì hắn chân trước vừa bước vào nhà tang lễ, thì chân sau luật sư của La Quân đã bám gót theo tới nơi. Vị luật sư này đến để đưa giấy tờ cho Tần Hoài xem xét, yêu cầu hắn xác nhận lại số lượng tài sản thừa kế, nếu không có vấn đề gì thì mấy ngày tới sẽ tiến hành làm thủ tục sang tên.
Mặc dù nghe có vẻ hơi cấn, nhưng quả thực đây không phải là lần đầu tiên Tần Hoài được thừa kế tài sản, mấy cái thủ tục rườm rà này hắn rành rẽ lắm rồi.
Cho dù trước đó đã từng liếc qua bản nháp, nhưng đợi đến lúc Tần Hoài thực sự nhìn rõ khối tài sản kếch xù mà La Quân để lại, hắn vẫn không nhịn được phải hít sâu một hơi.
Thế này thì nhiều quá rồi đấy!
Chỉ tính riêng tiền mặt thôi đã lên tới hơn một tỷ tệ rồi.
Tần Hoài nhẩm tính sơ sơ khoản tiền mặt hơn một tỷ tệ kia mà đem gửi tiết kiệm ngân hàng kỳ hạn ba năm thì mỗi ngày sẽ đẻ ra bao nhiêu tiền lãi, trong nháy mắt hắn liền thấu hiểu sâu sắc cái cảm giác mỗi ngày mở mắt ra là thấy tiền lãi xài không hết, tiền lãi hôm qua còn chưa tiêu xong, tiền lãi hôm nay đã tinh tinh nổ tài khoản rốt cuộc là một loại phiền não đến nhường nào.
Quá đỗi phiền não đi chứ lị.
Cái tầm này thì Âu Dương có phá gia chỉ tử cỡ nào cũng chẳng thể nào phá cho hết được.
Thực ra người thừa kế khối tài sản của La Quân có tới hai người.
Người còn lại chính là Trương Thục Mai.
La Quân đã để lại cho Trương Thục Mai một căn hộ ở Vân Trung Tiểu Khu kèm theo 2 triệu tệ tiền mặt. Theo lời luật sư, đây là khoản tiền thưởng cuối năm mà La Quân dành tặng cho bà ấy, nhằm ghi nhận sự tận tụy và trách nhiệm trong công việc của bà ấy cho đến tận phút cuối cùng trong cuộc đời ông ấy.
Sau khi biết mình bỗng dưng đổi đời, trong phút chốc Trương Thục Mai cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đau buồn nữa, thế nhưng bà ấy lại không dám tỏ ra quá mức hớn hở, chỉ đành để mặc những giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi, vệt nước mắt trên má cũng chưa kịp khô, mang theo vẻ mặt vô cùng phức tạp mà nhìn Tần Hoài.
Trương Thục Mai hỏi đò vị luật sư xem bà ấy được thừa kế ngần này tài sản thì phải nộp bao nhiêu tiền thuế. Sau khi biết tin đóng thuế xong vẫn còn dư một mớ tiền to đùng, bà ấy vội vàng gọi điện ngay cho con trai, bảo con trai đừng đi làm nữa, mau chóng xin nghỉ phép đến phụ giúp lo liệu tang lễ cho La Quân, đã đến nước này rồi còn tâm trí đâu mà đi làm với chả ăn.
Đúng là chẳng hiểu chuyện gì sất.
"Tiểu Tần sư phụ, tôi đi gọi điện phụ một tay đây." Cuối cùng Trương Thục Mai lau khô nước mắt: "Cậu cũng đừng đau buồn quá, ban nãy Chu trù hoạch bảo bây giờ đã có thể bắt đầu cào vé số rồi đấy, hay là tôi lấy cho cậu hai tờ để cậu cào thử cho khuây khỏa nhé."
"Giải đặc biệt lên tới 1 triệu tệ lận đó, nhỡ đâu trúng thì sao?"
Luật sư: ...
Đầu óc hai người này có vấn đề hết rồi hay sao ấy nhỉ?
LVQ8371