"Tiểu Tần sư phụ hôm nay thẫn thờ cả ngày rồi, bây giờ trạng thái mới khá hơn được một chút. Mấy tiếng trước ông cứ lải nhải với bà già này mãi, lo Tiểu Tần sư phụ cứ như vậy thì phải làm sao, giờ lại bắt đầu đi ghen tị với Tiểu Lý đấy à."
"Có Bánh Bao Tửu Nhưỡng ăn mà còn chưa bịt được miệng ông lại à."
"Cứ thế này thì lát nữa phần Trần Bì Trà của ông đưa tôi uống luôn đi."
"Bà uống nổi không đấy?"
"Không uống nổi thì tôi gói mang về. Đừng có lười biếng nữa, bên chỗ Tiểu Chu đang cần người phụ kìa, ăn xong Bánh Bao thì mau qua đó đi."
Tối hôm đó, Tần Hoài cứ thế làm Điểm Tâm mãi cho đến 12 giờ đêm.
Thực ra Tần Hoài vẫn còn có thể làm tiếp.
Nhưng những vị khách đến viếng thật sự ăn không nổi nữa rồi.
Khách khứa đến viếng trong ngày đầu tiên ít nhiều gì cũng mang tâm lý đến để phụ giúp, ngay cả Lý Lương cũng ôm suy nghĩ đến góp mặt sẵn tiện làm vài việc vặt nên mới đi chung xe tới đây.
Xét thấy nhân duyên của La Quân có hạn, số lượng khách mang tâm lý như thế chạy đến nhà tang lễ sớm cũng không nhiều. Thêm vào đó, ban ngày Tần Hoài cứ thẫn thờ như người mất hồn, rất nhiều người đến phụ việc vào ban ngày thấy hiện trường đâu ra đấy, vốn chẳng cần mình phải ở lại, thế là ăn xong buffet liền ra về.
Những người nhiệt tình này lỡ mất bữa tiệc Điểm Tâm thịnh soạn buổi tối, giờ mà quay lại thì mất thêm ba tiếng đi lại, quá tốn công sức, thế nên họ đành thầm quyết tâm ngày mai phải đến sớm phụ giúp, đã giúp thì giúp cho trọn cả ngày!
Trong nhà tang lễ có những căn phòng nhỏ cho thuê để người nhà tạm nghỉ ngơi. Tần Hoài vốn định sang đó nghỉ, kết quả Chu Hổ là người đầu tiên nhảy dựng lên phản đối, tỏ vẻ Kim chủ ba ba chuẩn bị thanh toán nốt tiền đuôi làm sao có thể nghỉ ngơi trong căn phòng tồi tàn như vậy được!
Chu Hổ mời Tần Hoài về nhà mình nghỉ ngơi, nhà hắn cách nhà tang lễ chỉ 3km, là căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, bừa bộn nhưng có trật tự, sạch sẽ gọn gàng, phong thủy cực tốt, phòng ngủ chính và phòng khách đều hướng Bắc quay Nam. Trong nhà còn có một hồ cá vàng và mười hai chậu hoa cỏ tràn trề sức sống, quan trọng nhất là bộ chăn ga gối đệm trong phòng khách hoàn toàn mới tinh, cực kỳ thích hợp để Kim chủ ba ba ngả lưng.
Chu Hổ nhiệt tình mời mọc, Tần Hoài cũng muốn qua nhà hắn xem thử, sẵn tiện thử xem có kích hoạt được Chi Tuyến Nhậm Vụ mới nào không nên vui vẻ đồng ý.
Vừa bước vào nhà Chu Hổ, Tần Hoài liền đứng hình.
Nói thế nào nhỉ, những lời Chu Hổ miêu tả về nhà hắn chắc chỉ có đoạn căn hộ 3 phòng ngủ 1 phòng khách, nuôi một hồ cá vàng và 12 chậu hoa cỏ là thật. Bẩn thì không bẩn, nhưng bừa bộn thì bừa bộn thật sự, trong phòng khách chất đầy đủ thứ đồ kỳ quái.
Chu sa, bùa chú, kiếm gỗ đào, gương Bát Quái, la bàn, áo đạo sĩ, một đống lịch, bức Bát Quái đồ trông có vẻ lâu năm, mấy hộp bưu kiện chưa bóc, quần áo chất thành đống và vô số tạp vật lộn xộn khác.
Nói trắng ra thì trong đống đồ này có giấu hai cái xác Tần Hoài cũng chẳng nhìn ra được.
Rất rõ ràng, Chu Hổ cũng đã một thời gian không về nhà, lúc tự mình bước vào cửa hắn cũng bị sốc nặng.
"Ờ... Tiểu Tần sư phụ, nhà hơi bừa bộn mong cậu thông cảm. Dạo này tôi cứ bận bịu lên kế hoạch tang lễ cho ông La, chạy đi chạy lại giữa trung tâm thành phố với nhà tang lễ nên không ở bên này. Cơ bản là tôi toàn ở trên phố, chỉ nhờ người trong công ty tạt qua nhà cho cá ăn, tưới hoa rồi lấy bưu kiện giúp, chắc cứ vứt đống ở đó nên... mới thành ra thế này." Chu Hổ ngượng ngùng giải thích.
Tần Hoài gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, bây giờ hắn và Chu Hổ cũng coi như thân thiết, khá rõ hoàn cảnh của đối phương.
Từ khi bố Chu Hổ vướng vòng lao lý vào tù, hắn luôn sống một mình. Vì phải trả nợ tiền nhà nên áp lực công việc rất lớn, mỗi ngày hắn đều chải chuốt bảnh bao ra ngoài, thế nên tình trạng trong nhà mới lôi thôi nhếch nhác như vậy.
Căn nhà gần trường học trên phố vì có vị trí đắc địa nên Chu Hổ đã cho thuê từ lâu. Căn nhà bên phía nhà tang lễ này là nhà cũ của gia đình hắn, không cho thuê được nên đành bỏ trống. Trên lý thuyết thì hắn sống ở đây, nhưng phần lớn thời gian đều chạy ngược chạy xuôi, lại thêm tính chất công việc gọi lúc nào phải có mặt lúc đó, thành ra thời gian hắn ngủ trong phòng nghỉ của nhà tang lễ còn nhiều hơn ở nhà.
Tần Hoài liếc nhìn đống bùa chú chất trên bàn, toàn là giấy trắng chưa vẽ, có thể thấy sau khi kinh tế khá giả, Chu Hổ quả thực không còn làm cái nghề lừa đảo kia nữa.
Chu Hổ cười gượng, vội vàng dẫn Tần Hoài vào phòng. Phòng cho khách quả thực y như lời hắn nói, rất sạch sẽ gọn gàng, bộ chăn ga gối đệm trên giường trông mới tinh.
"Sáng nay tôi đã nhờ con bé trong công ty gọi cô lao công tới dọn đẹp căn phòng này, cố ý để dành cho Tiểu Tần sư phụ. lôi đoán cậu phải thức đêm canh linh cữu nên chắc chắn sẽ không về." Chu Hổ giải thích: "Chi là không ngờ nhà lại bừa bộn thế này... Cô lao công đúng là chỉ dọn mỗi phòng này thôi."
"Chu Kế hoạch, số hộp quà Diện Quả Nhi còn lại chắc tôi phải đợi đám tang của ông La kết thúc mới đưa cho anh được, tôi sẽ giao cùng lúc với khoản tiền còn lại luôn." Tần Hoài nói.
Chu Hổ không ngờ lúc này Tần Hoài vẫn còn nhớ tới hộp quà Diện Quả Nhi, vội đáp: "Cái này không vội, khi nào Tiểu Tần sư phụ bình tâm lại, có thời gian rồi đưa cho tôi cũng được."
LVQ8371