"Còn không mau đi đi, đứng chắn lù là ở cửa làm gì? Tính không cho Tiểu Tần với Lão Thạch vào nhà à?”
Trương Xích Viễn lập tức hớn hở ra mặt, cùng vợ hì hục khuân phôi sống đi. Trương Tư Vũ tuy hơi phụng phịu nhưng vẫn xúm vào phụ một tay, lúc đi ngang qua Tần Hoài còn mỉm cười chào hắn.
Tào Quế Hương vội vàng đon đả mời Tần Hoài và Thạch Đại Đảm vào nhà, bà cười hiền từ đánh giá Tần Hoài một lượt rồi bảo: "May mà không bị gầy đi đấy."
Sau đó bà lại liếc sang Thạch Đại Đảm, hơi bất lực lắc đầu: "Lão Thạch à, ông cũng có tuổi rồi thì phải kiềm chế lại chút đi, một năm nay ông béo lên bao nhiêu rồi hả, mập ra hẳn một vòng luôn kìa."
"Người biết thì hiểu là ông đi Sơn Thị mở rộng thị trường, kẻ không biết lại tưởng ông cắm rễ ở chỗ Tiểu Tần ăn chực đến mức chẳng buồn về nhà nữa đấy."
Thạch Đại Đảm chỉ biết gãi đầu cười hề hề.
"Hai người cứ ngồi chơi nhé, cô phải vào bếp làm cho xong đã. Tiểu Tần này, phòng cho khách cô dọn dẹp sạch sẽ rồi, ga giường vỏ chăn đều mới thay hết, lâu lắm rồi con mới về thì cứ ở lại nhà cô chơi thêm vài ngày, hôm nay ăn cỗ to, bắt đầu từ ngày mai thì ăn cơm nhà bình thường nhé."
"À đúng rồi, hôm nay cô cố ý làm hai món vây cá, là Hoàng Muộn Ngư Sí và Tam Ti Ngư Sí, Hoàng Muộn Ngư Sí thì con lấy trộn cơm, còn Tam Ti Ngư Sí thì ăn vã. Lão Thạch, tôi còn cất công làm riêng cho ông món Vạn Phúc Nhục với cánh gà kho tàu đấy, vốn định để ông ăn cho đã, cơ mà dòm cái bụng của ông... thôi hôm nay ông tém tém lại ăn ít đi chút nhé." Tào Quế Hương nói dứt lời liền quay ngoắt vào bếp nấu nướng tiếp.
Tần Hoài cũng định lon ton bám theo: "Sư phụ, để con phụ cô một tay nhé."
Tào Quế Hương chặn tịt Tần Hoài ở cửa bếp: "Con thì phụ được cái gì? Bếp đã bé tí tẹo, lại bày la liệt nồi niêu xoong chảo, đồ ăn cũng sắp xong xuôi hết rồi, con mà chui vào không làm vướng chân cô đã là may lắm rồi."
"Đường xa tới đây thì là khách, hôm nay con cứ đóng vai khách đi, ra sô pha ngồi xem tivi cho rảnh nợ."
Tần Hoài bị đuổi thẳng ra sô pha, đành ngồi chung mâm với Trương Chi Uẩn và Thường Thanh Thanh.
Còn Thạch Đại Đảm thì tót ra buôn dưa lê với Trương Chử.
Tần Hoài và hai bạn nhỏ còn đang tuổi cắp sách đến trường ngồi cạnh nhau trên sô pha, bốn mắt nhìn nhau trân trân.
Tần Hoài đang vắt óc suy nghĩ xem mình có nên hóa thân thành một ông anh đáng ghét, cứ Tết đến xuân về là lôi mấy câu hỏi mà lũ trẻ con chúa ghét ra tra khảo hay không, kiểu như "Năm nay học hành thế nào?", "Thi cuối kỳ được mấy phẩy?".
Nhưng chắc Trương Chỉ Uấn với Thường Thanh Thanh cũng chả ngán mấy câu này đâu, thành tích học tập của hai đứa cũng thuộc dạng có số có má mà.
Cuối cùng vẫn là Trương Chi Uẩn không nhịn được đành lên tiếng trước: "Anh Tần Hoài, đợt này anh mang về cả đống Điểm Tâm thế kia thì món nào là ngon nhất vậy ạ?"
"Tối nay chắc chắn là em không còn bụng dạ nào mà nhét thêm Điểm Tâm nữa rồi, nhưng đợi đến nửa đêm tiêu hóa bớt là em có thể lén bò dậy ăn vụng!"
Nhóc đã là cháu ruột của Tào Quế Hương rồi mà vẫn phải lọ mọ dậy ăn vụng lúc nửa đêm sao?
Cơm trộn Hoàng Muộn Ngư Sí sang chảnh thì sang chảnh thật đấy, nhưng mà ngon nhức nách.
Do thành tích thi cuối học kỳ trước của Trương Chi Uẩn không được như ý (không lọt nổi top 3 của lớp), nên đành ngậm ngùi đánh mất tư cách ăn cơm trộn Hoàng Muộn Ngư Sí, chỉ được múc hai thìa rưới lên cơm rồi ăn kèm với mấy món khác.
Thường Thanh Thanh thì lọt hẳn top 3 toàn khối, nhưng cô bé lại chẳng khoái kiểu ăn này, con bé chỉ ghiền món cơm chan canh thôi, làm tì tì hai bát cơm chan canh vịt già ngon ơ.
Dưới sự nhường nhịn của Thạch Đại Đảm, Tần Hoài quất liền tù tì ba bát to cơm trộn Hoàng Muộn Ngư Sí, một bữa cơm đánh chén no căng đến tận cổ họng, thở ra toàn mùi Hoàng Muộn Ngư Sí, cả người hắn hệt như bị nhồi thành một bát cơm trộn Hoàng Muộn Ngư Sí khổng lồ vậy.
Cơm nước xong xuôi, Thạch Đại Đảm dù có lưu luyến mấy thì cũng phải vác xác về nhà. Hồi trước không ở Việt Tỉnh thì không về đã đành, giờ mò về tận nơi rồi mà vẫn không chịu vác mặt về nhà thì Thạch Đại Đảm có cho thêm mười lá gan cũng chả dám, thế thì thành gan chó mất rồi.
Đương nhiên, Thạch Đại Đảm xách theo hai túi phôi sống để mang về.
Đống phôi sống này không phải để hắn ăn, mà là xách về cho vợ con thưởng thức. Sáng mai Tần Hoài sẽ trổ tài làm Mì Nước Dùng Gà, thế nên sáng mai Thạch Đại Đảm sẽ lại mò sang nhà Tào Quế Hương ăn sáng. Có sẵn nước dùng gà do chính tay Tào Quế Hương hầm, Tần Hoài muốn thử xem Mì Nước Dùng Cà của mình có bứt phá lên được cấp S hay không.
Đối với hành vi ngông cuồng của Tần Hoài khi đòi dùng nồi nước gà hầm mà bà phải mất mấy tiếng đồng hồ mới ninh xong chỉ để nấu mì, Tào Quế Hương lại tỏ ra cực kỳ thấu hiểu. Cháu trai bà còn khoái lấy Hoàng Muộn Ngư Sí ra trộn cơm ăn cơ mà, đồ đệ lấy nước hầm thượng hạng ra nấu mì thì đã thấm tháp vào đâu.
Nhà có điều kiện mà lị.
Ăn uống no say dọn dẹp rửa bát xong xuôi, mọi người liền ai về nhà nấy, trong nhà lúc này chỉ còn lại đúng ba người là Tào Quế Hương, Trương Chử và Tần Hoài.
Buổi tối thường là khoảng thời gian xem tivi của Tào Quế Hương và Trương Chử. Tivi phát cái gì thì hai ông bà xem cái nấy, phim truyền hình hay thì cày phim, phim chán quá thì chuyển sang xem thời sự hay gameshow cũng được tuốt, mục đích chính không phải là để xem, mà là để trong nhà có chút tiếng động cho vui tai.
LVQ8371