"Lạc Lạc, trong này toàn là đồ ăn mà con cứ chạy nhảy lưng tung thế hả, lỡ va phải làm đổ đồ ăn xuống đất lãng phí thì sao?” Giọng trách mắng của Triệu Dưng từ ngoài cửa truyền vào.
Tần Lạc đang mặc bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng, còn Triệu Dung và Tần Tòng Văn đều mặc đồ đen, chắc hẳn là cố tình thay để đến viếng.
Ánh mắt đầy lo âu của Triệu Dung dừng lại trên người Tần Hoài, thấy trạng thái của hắn có vẻ rất tốt, sắc mặt vẫn bình thường, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay lúc Triệu Dung định ném cho Tần Tòng Văn một ánh mắt kiểu "con trai mọi thứ đều ổn, ông cứ yên tâm đi", thì Tần Tòng Văn căn bản chẳng hề để ý đến ánh mắt của vợ. Ông đi thẳng một mạch tới chỗ Tần Hoài, ân cần hỏi han: "Hoài Hoài, con bây giờ thế nào rồi? Tâm trạng có ổn không?"
"Có cần bố mẹ xin nghỉ học cho Lạc Lạc hai ngày, để em nó ở đây nói chuyện với con cho khuây khỏa không?"
Tần Hoài bưng đĩa thức ăn, bất đắc dĩ đáp: "Bố à, con đang rất ổn, bố nghe ai nói là con không ổn vậy?"
"Thì hôm qua ông Hứa với bà Đinh về kể chứ đâu. Họ bảo cả người con cứ như mất hồn, buổi chiều ngồi thẫn thờ ở đó người khác gọi cũng chẳng thèm thưa. Bố còn chẳng dám kể cho ông bà nội nghe đâu, nếu để ông bà biết thì chắc chắn lại đi mời bà đồng Trương đến gọi hồn cho con mất."
Đúng vậy, ông bà nội Tần chính là kiểu người cực kỳ đam mê mê tín phong kiến như thế đấy.
Tiện thể nhắc luôn, bà đồng Trương gọi hồn lấy giá rất rẻ, một lần chỉ tốn 80 tệ, lại còn không ép người ta uống nước bùa, vô cùng an toàn và chưa bao giờ xảy ra sự cố gì.
"Bố mẹ biết con và ông La thân thiết với nhau. Từ lúc con đến Sơn Thị, ông ấy vẫn luôn chăm sóc con rất nhiều. Dịp Tết năm ngoái ông ấy còn đặc biệt gửi cho nhà mình bao nhiêu là thùng hoa quả. Ngày thường ông ấy cũng hay gửi đồ cho, hoa quả trong nhà nhiều đến mức ăn mãi không hết."
"Ông La đột ngột qua đời như vậy, nhất thời chắc chắn con không thể chấp nhận được. Đứa trẻ như con từ nhỏ đến lớn vốn đĩ đã nhạy cảm, lại còn yếu đuối. Hồi bố mẹ mới nhận nuôi con, viện trưởng Tần đã đặn đi dặn lại rằng đầu óc con rất bình thường, chỉ là hơi mít ướt chút thôi, mười mấy tuổi đầu rồi mà thỉnh thoảng vẫn trốn trong phòng khóc nhè một mình.”
Tần Lạc:! Lại còn có chuyện này nữa cơ à?
Tần Hoài: Tuyệt đối không có chuyện đó!
"Viện trưởng Tần còn kể năm con 8 tuổi, đứa chơi thân với con nhất trong cô nhi viện..."
"Bố." Thấy Tần Tòng Văn càng nói càng đi xa, sắp bắt chước ông Vương Căn Sinh ôn lại quá khứ, lôi cái lịch sử đen tối hồi nhỏ ở cô nhi viện của hắn ra kể lể — cái vụ vì không nỡ xa người bạn nhỏ sắp được nhận nuôi, ôm món đồ chơi bạn tặng mà khóc òa lên nức nở — Tần Hoài vội vàng lên tiếng ngắt lời: "Con đang rất ổn, thật sự đấy."
Tần Tòng Văn căn bản là không tin. Con trai ông là một người yếu đuối đến nhường nào cơ chứ, chia tay bạn nhỏ thôi mà đã khóc lóc mất mấy ngày, huống hồ gì đây lại là cảnh sinh ly tử biệt thực sự.
"Hoài Hoài à, trong lòng khó chịu thì cứ nói ra, cứ kìm nén trong lòng dễ sinh bệnh lắm..."
"Con thực sự không hề khó chịu." Tần Hoài nhấn mạnh từng chữ, trên mặt hiện rõ dòng chữ "Bố ơi con xin bố đừng nói nữa, bố tin con đi, con cầu xin bố hãy tin con", "Thực không giấu gì bố, con vừa mới kế thừa di sản của ông La xong."
Tần Tòng Văn & Triệu Dung & Tần Lạc: ?
Tần Hoài lấy điện thoại ra, cho ba người xem lướt qua phần tiền mặt. Nếu không nhờ Triệu Dung nhanh tay bịt miệng Tần Lạc lại, thì tiếng hét thất thanh của cô bé có lẽ đã thổi bay nóc nhà rồi.
"Bố mẹ, chỗ này là khu buffet đông người phức tạp, bố mẹ cứ lấy chút đồ ăn đi đã. Lạc Lạc, Điểm Tâm ở phòng bên cạnh, em có thể ăn chút đồ nóng lót dạ trước rồi hãng sang ăn Điểm Tâm. Anh bên này còn việc phải bận nên qua đó trước đây.”
Tần Tòng Văn và Triệu Dung chỉ có thể gật đầu trong cơn chấn động, lúc gật đầu vẫn không quên lấy tay bụm chặt miệng lại.
Tần Hoài thực chất chẳng có việc gì bận cả, hắn chỉ muốn tìm một chỗ để ăn cơm mà thôi. Hắn tìm một góc khuất yên tĩnh giải quyết xong bữa tối, cất đĩa, rồi quay đầu đi về phía phòng mạt chược xem mấy người Trần Huệ Hồng đang làm gì.
Quả nhiên, đang chém giết kịch liệt trên bàn mạt chược.
Đội hình hôm nay gồm có Trần Huệ Hồng, Trần Công, Thạch Đại Đảm và Cung Lương — đúng chuẩn đội hình All-Star. Khuất Tĩnh và Triệu Thành An đứng cạnh theo dõi với vẻ mặt cực kỳ căng thẳng. Nghe nói An Du Du đã chui vào phòng nhỏ nằm ườn ra bấm điện thoại rồi.
Tình hình chiến sự đang vô cùng giằng co.
Thấy Tần Hoài bước vào, Trần Huệ Hồng liền gọi hắn ngồi xuống. Chưa kịp đợi Tần Hoài bưng chén lên nhấp ngụm trà nóng, chị ấy đã lên tiếng: "Tiểu Tần, hồi bé em mít ướt lắm à?"
Tần Hoài suýt nữa thì bị sặc hơi nóng chết tươi.
"Cách hẳn một căn phòng mà mọi người cũng nghe thấy được sao?" Tần Hoài ngớ người.
Trong phòng này vốn dĩ có 4 chiếc bàn mạt chược. Nhưng vì nhóm Trần Huệ Hồng phải thức gác đêm, thỉnh thoảng muốn bàn luận về vài chủ đề liên quan đến Tinh Quái mà không muốn để người khác nghe thấy, nên bọn họ đã liên hệ nhà tang lễ thuê luôn linh đường bên cạnh. Sau đó họ dời ba chiếc bàn mạt chược kia, cùng với TV và PS5 sang phòng đó, để tiện bề nói chuyện thoải mái trong lúc đánh bài.
"Thính lực của Tinh Quái bọn chị tốt lắm." Trần Huệ Hồng nói, "Phòng để đồ buffet nằm ngay sát vách, khoảng cách gần như vậy chắc chắn là nghe rõ mồn một rồi."
LVQ8371