Mặc dù bản thân Chu Hổ không tin vào bói toán, và Tần Hoài thực ra cũng chăng mấy tin tưởng ba cái trò này, nhưng khi nghe Chu Hổ nói vậy, phản ứng đầu tiên của hắn là: lỡ La Quân qua đời thật thì phải làm sao?
Dẫu chuyện La Quân ra đi là ván đã đóng thuyền, thậm chí tang lễ của ông cũng đã được chuẩn bị từ rất lâu, nhưng thực chất Tần Hoài vẫn chưa hề chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này.
Cái chết là một chuyện vô cùng nghiêm túc.
Nhưng ngặt nỗi La Quân lại là Tinh Quái, đã thế còn là Tinh Quái độ kiếp thất bại ngay từ kiếp đầu tiên, nên cái chết của ông có vẻ bớt đi phần nặng nề.
La Quân là Tinh Quái thứ hai mà Tần Hoài quen biết, đồng thời cũng là người duy nhất vẫn còn ở kiếp thứ nhất.
Tỉnh Quái đầu tiên mà Tần Hoài biết là Trần Huệ Hồng. Tuệ Tuệ thì chỉ tính là nửa người nửa Tỉnh Quái thôi, rốt cuộc thì con bé là Tinh Quái đã tiêu tán, xét theo một khía cạnh nào đó thì hiện tại Tuệ Tuệ hoàn toàn là con
La Quân đã tham gia sâu vào rất nhiều nhiệm vụ thức tỉnh Tinh Quái, cung cấp cho Tần Hoài vô số sự trợ giúp và hướng dẫn. So với mấy Thảo Mộc Tinh Quái ngơ ngác lơ ngơ, Tất Phương không nghi ngờ gì nữa chính là bách khoa toàn thư của giới Tinh Quái. Ông nắm rõ, thậm chí là tường tận về đại đa số Tinh Quái, nói theo cách nào đó thì ông chẳng khác gì công cụ hack game của hắn cả.
Tần Hoài đã quen với việc mỗi khi các Tinh Quái chưa thức tỉnh có bước đột phá hay tiến triển mới, hắn sẽ báo ngay cho La Quân đầu tiên, rồi mở một buổi tiệc trà online hoặc offline để nghe ông phân tích.
Bây giờ, công cụ hack này sắp phải offline rồi.
Tuy chỉ là offline ngắn hạn, nhưng thời gian này bèo nhất cũng phải kéo dài ba, bốn năm. La Quân có đầu thai nhanh cỡ nào thì ít nhất cũng phải đợi đến lúc ba, bốn tuổi mới biết nghịch điện thoại của bố mẹ để gọi cho Tần Hoài giữ liên lạc.
Trước đây Tần Hoài không có cảm giác chân thực gì về việc đại hạn của La Quân sắp đến. Mọi người cứ mở miệng ra là nhắc đến cái chết của ông, một chuyện vốn đĩ rất nghiêm túc nhưng nói nhiều quá thành ra lại bớt đi vẻ nặng nề, thậm chí còn mang chút gì đó nhẹ nhõm, vưi vẻ.
Câu nói vừa rồi của Chu Hổ đã xé toạc lớp màn vui vẻ nhẹ nhõm ấy.
Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài là ngẩn ngơ.
Cực kỳ ngẩn ngơ, cái cảm giác giống y như lúc đang yên đang lành tự dưng nhận được cuộc điện thoại thông báo ngày mai mình kết hôn, nhớ đừng đến muộn vậy.
"Tiểu... Tiểu Tần sư phụ, cậu sao vậy? Cậu không sao chứ?" Chu Hổ bị phản ứng của Tần Hoài làm cho giật mình, đâm ra lúng túng, chẳng biết nên nói gì cho phải.
"Tôi không sao." Tần Hoài bình tĩnh đáp, "Còn 41 hộp quà Diện Quả Nhị, ngày mai... ngày kia tôi... Thôi không nói chuyện này nữa, tôi có việc phải đi trước đây.”
Nói xong, Tần Hoài phóng thẳng ra cửa thang máy tòa nhà A, chạy một mạch đến nhà La Quân.
Lúc Tần Hoài bấm chuông, La Quân vẫn đang cuộn mình trên sô pha xem TV y như mọi ngày.
Thấy Tần Hoài tới, La Quân không thèm đứng dậy, chỉ hờ hững bảo Trương Thục Mai: "Ra ngoài mua chút đồ đi."
Trương Thục Mai nghe hiểu ý ngay, bà ấy còn chẳng buồn cởi tạp dề mà đi thẳng ra ngoài.
"Có chuyện gì?" La Quân bấm điều khiển tạm dừng phim, "Hoảng hốt thế kia, Vương Căn Sinh sắp tỉnh rồi à?"
"Hay Chu Hổ sắp tỉnh?"
"Cũng không phải ạ."
"Cậu phát hiện ra Tinh Quái mới à?"
"Cũng không ạ."
La Quân lườm Tần Hoài bằng ánh mắt mang ý "thế cậu hốt hoảng chạy đến nhà tôi làm cái quái gì”, ông cạn lời lườm hắn một cái, rồi bấm điều khiển tiếp tực xem TV.
"Trái cây ở trong bếp, muốn ăn thì tự đi mà lấy."
"Nếu An Du Du sai cậu qua lấy hộ thì về bảo với con bé, trước 2 giờ sáng cứ vác mặt qua đây mà lấy."
"Cháu không đến lấy trái cây." Tần Hoài nhìn La Quân, phát hiện dạo này tính tình ông ấy thực sự đã hiền hòa đi rất nhiều.
Thế mà cũng không chửi người cơ đấy.
"Vừa nãy Chu Hổ bảo với cháu là anh ấy lén bói cho ông một quẻ, nói ông cùng lắm chỉ sống được 7 ngày nữa thôi.”
La Quân lại bấm tạm dừng TV: "Đây là lần đầu tiên cậu nghe nói tôi sắp chết à?"
"Cháu không nỡ xa ông." Tần Hoài ném thẳng một quả bóng thẳng thắn, "Không nỡ để ông tự dưng chết như vậy."
"Tôi mà không chết thì cậu thừa kế di sản của ai?"
"Tôi mà không chết, mớ tiền đổ vào chuẩn bị tang lễ chẳng phải là công cốc hết sao?"
"Tôi vốn dĩ phải chết mà. "
"Đừng hòng dở trò đánh bài tình cảm với tôi, tôi nhất định sẽ độ kiếp thất bại."
Lúc Tần Hoài bước ra khỏi nhà La Quân, đầu óc hắn vẫn còn hơi lâng lâng.
Giọng điệu bình thản của La Quân đã nói lên tất cả, thậm chí ông ấy nói gì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
La Quân sắp chết rồi, lần này là chết thật.
Khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu Tần Hoài, chính bản thân hắn cũng thấy thật hoang đường. Hắn vừa thấy nực cười khi câu nói này lại xuất hiện trong đầu mình, vừa tự giễu bản thân sao đến tận bây giờ mới ý thức được việc La Quân thực sự sắp Ta đi.
Thực ra Tần Hoài vốn chẳng giỏi đối mặt với sự chia ly.
Cho dù Tần Hoài xuất thân từ cô nhi viện, hồi bé cứ ngỡ bố mẹ không cần mình nữa. Lên tiểu học, hắn cũng hay bị mấy đứa bạn tính nết tồi tệ lôi chuyện mồ côi ra châm chọc, dùng cái giọng điệu ngây thơ nhất để thốt ra những lời độc địa nhất. Từ nhỏ đến lớn, ở cô nhi viện có biết bao người bạn hay chơi cùng được bố mẹ nuôi đón đi, có người từ đó bặt vô âm tín.
Nhưng Tần Hoài chưa bao giờ coi đó là chia ly.
LVQ8371