"Hôm đó là Trung thu, Hứa Nặc đặt mỡ lợn và hạt thông ở dưới quê, vốn dĩ hắn dự định từ đưới quê về sẽ đến tiệm cơm quốc doanh mượn bếp để làm Bánh Hồng Lăng."
"Bọn họ dò la được hành tung của Hứa Nặc, biết chiều hôm đó cậu ấy chắc chắn sẽ xuống quê lấy hàng, cũng biết khoảng thời gian đại khái. Kế hoạch ban đầu của Chu phó xưởng trưởng là thuê mấy tên lưu manh giả làm cướp đánh cậu ấy một trận, cướp đồ và xe đạp đi, dằn mặt thế là đủ rồi."
"Nhưng chủ nhiệm hậu cần lại hận Hứa xưởng trưởng."
"Lúc trước tay chân ông ta không sạch sẽ bị Hứa xưởng trưởng phát hiện, vốn dĩ sắp được thăng chức lên phó xưởng trưởng rồi, từ dạo đó về sau chẳng còn cơ hội thăng tiến nào nữa. Ông ta không chỉ muốn cho tôi và Hứa Nặc một bài học, mà còn muốn dằn mặt Hứa xưởng trưởng, thế nên mới đổi vụ dàn cảnh cướp bóc thành tai nạn giao thông."
"Mà trong số những kẻ ra tay, có người lại mang thù với Hứa Mặc."
"Lái xe là một công việc béo bở, suất vào biên chế thì có hạn. Dạo trước Hứa Nặc bỏ tiền chạy chọt quan hệ nhét Hứa Mặc vào đội xe, khiến cho gã kia dù mất tiền nhưng vẫn trượt. Hắn muốn mượn cơ hội này để Hứa Mặc gây tai nạn, rồi bị sa thải."
"Mà kẻ trực tiếp ra tay cuối cùng, vì lười biếng nên đã động tay động chân thẳng vào phanh xe, mới dẫn đến..." Vương Căn Sinh nói tới đây liền đau khổ vò đầu bứt tai: "Thật quá nực cười."
"Lúc đó tôi và Hứa xưởng trưởng, thậm chí là cả Hứa Nặc trước lúc nhắm mắt đều tưởng rằng bọn họ phát hiện ra Hứa Nặc giúp tôi nộp tài liệu tố cáo nên mới muốn diệt trừ cậu ấy. Kết quả lại vì cái lý do nực cười này mà cướp đi mạng sống của Hứa Nặc."
Tần Hoài không biết phải nói gì.
Có lẽ tiểu thuyết, điện ảnh hay phim truyền hình đều cần logic, nhưng hiện thực thì rất nhiều lúc chẳng cần chút logic nào.
Khi Tần Hoài cảm thấy thông qua ký ức, hắn đã có thể phán đoán ra một chân tướng hợp lý về cái chết của Hứa Nặc, thì Vương Căn Sinh lại cho hắn biết sự thật còn hoang đường hơn cả tưởng tượng. Tất cả những chuyện này lại thật sự là một vụ tai nạn, một vụ tai nạn mang dáng đấp của một âm mưu được dàn xếp tỉ mủ.
"Hứa Nặc mất được hai ngày, Hứa Mặc liền tự sát." Vương Căn Sinh liếc nhìn Thạch Đại Đảm, Thạch Đại Đảm chẳng có phản ứng gì, vẫn bưng chén uống trà như cũ, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy chén trà của hắn đã cạn sạch từ đời nào.
"Hứa Nặc chết rồi, tài xế gây tai nạn cũng chết rồi, cộng thêm việc Hứa xưởng trưởng không muốn truy cứu nữa, vụ án này cứ thế khép lại."
"Lúc đó tôi muốn sống mái với bọn họ một phen, tôi muốn trực tiếp tố cáo lên cấp trên, dán đại tự báo, chọc thủng luôn cả bầu trời. Tôi không biết ai đã hại chết Hứa Nặc, tôi cũng không biết bè lũ của Chu phó xưởng trưởng rốt cuộc có bao nhiêu người, lúc đó tôi thậm chí còn không biết Chu phó xưởng trưởng là kẻ chủ mưu đứng sau giật dây, nhưng tôi muốn báo thù cho Hứa Nặc."
"Thậm chí tôi còn nghĩ tới việc nửa đêm xách dao đến nhà Khoa Trưởng uy hiếp, bắt gã khai ra kẻ nào đã dàn xếp vụ tông xe giết chết Hứa Nặc, sau đó sẽ đồng quy vu tận với kẻ đó."
"Cuối cùng là Hứa xưởng trưởng đã can ngăn tôi, nhưng tôi biết, thực ra người cản tôi lại chính là Hứa Nặc."
"Cậu ấy bảo tôi hãy làm một kế toán tốt, bảo tôi giữ vững bản tâm, làm những việc mà tôi cho là đúng, để nhiều năm sau này tôi không phải hối hận. Cái đám người đã hại chết Hứa Nặc, bức tử Hứa Mặc, phải trả giá cho mạng sống của hai người bọn họ. Bọn tham ô nhận hối lộ, tuồn vật tư trong xưởng ra ngoài bán chui, làm sổ sách giả để che đậy sự thật, tất cả đều phải trả giá cho hành vi của mình."
"Để điều tra ra chân tướng, xưởng trưởng đã không truy cứu đến cùng cái chết của Hứa Nặc. Bọn Chu phó xưởng trưởng cũng sợ, bọn họ sợ xưởng trưởng biết ai làm sẽ liều mạng với bọn họ, sợ tôi đoán được sự thật sẽ đi tố cáo. Bọn họ không dám kéo tôi vào tròng nữa, chỉ dằn mặt tôi, Khoa Trưởng thì bơ đẹp tôi luôn, kiếm bừa một cái cớ để tống khứ tôi sang chỗ khác."
"Thậm chí bọn họ còn phao tin đồn nhảm khắp nơi, hắt nước bẩn vào cái chết của Hứa Nặc, mưu toan rũ sạch quan hệ."
"Tôi nghe theo lời xưởng trưởng không có bất kỳ động tĩnh gì, chỉ âm thầm rà soát sổ sách suốt một năm trời, lật lại toàn bộ sổ sách của xưởng dệt bông qua các năm, moi ra tất cả những chỗ có vấn đề. Cuối cùng vốn dĩ xưởng trưởng định đích thân nộp tài liệu, để ông ấy đứng ra giải quyết mọi chuyện."
"Nếu như tôi đứng tên tố cáo, đồng nghiệp sẽ xa lánh tôi, lãnh đạo sẽ dè chừng tôi, mọi người sẽ vừa tán dương hành động công tư phân minh của tôi nhưng đồng thời cũng sợ hãi và theo bản năng tránh xa tôi. Hứa xưởng trưởng không muốn tôi phải trải qua những chuyện như vậy."
"Nhưng tôi đã từ chối."
"Tôi phải làm những việc mà một kế toán nên làm, làm những chuyện mà tôi cho là đúng. Mọi chuyện bắt nguồn từ tôi, thì cũng nên kết thúc bằng lá đơn tố cáo của tôi."
"Chuyện sau đó chắc Tiểu Tần sư phụ cũng nghe ngóng được rồi, bè lũ của Chu phó xưởng trưởng bị nhổ tận gốc, tôi tiếp tục làm kế toán ở xưởng dệt bông. Đúng như dự đoán của Hứa xưởng trưởng, lãnh đạo e dè tôi, đồng nghiệp xa lánh tôi, cho đến tận lúc xưởng dệt bông phá sản tôi vẫn chỉ là một nhân viên kế toán quèn. Trước khi xưởng đóng cửa, Hứa xưởng trưởng đã nhờ bạn bè viết thư giới thiệu, giúp tôi thuyên chuyển công tác đến Sơn Thị."
LVQ8371