"Tôi xin nhấn mạnh lại lần nữa, bên chúng tôi đang tổ chức tang lễ, không phải nhà hàng buffet hay khu biểu diễn nghệ thuật! Mọi người không cần mỗi lần đến đều đi phong bì coi như mua vé vào cửa đâu, chúng tôi không hề kinh doanh thu lợi nhuận”
Thấy Triệu Thành An và Trần Công tới, Trần Huệ Hồng kích động dúi luôn cái loa vào tay cậu thanh niên bên cạnh, sải bước lao tới, bơ luôn Triệu Thành An mà hớn hở nói với Trần Công: "Tiểu Trần, cậu tới rồi à! Tối nay cậu thức gác đêm được không?"
"Tối qua Tĩnh Tĩnh đánh thua sạch khoản tiền thưởng quý rồi, hôm nay chúng tôi ngại không dám kéo con bé vào sòng mạt chược nữa, mà không đánh mạt chược thì chị lại buồn ngủ rũ mắt. Ban ngày Tần Hoài bận làm Điểm Tâm rồi, tối nay càng không thể bắt em ấy gác đêm được. Chắc cậu biết đánh mạt chược chứ? Vào đủ tay đánh bài gác đêm cùng bọn chị nhé, được không?"
Trần Công gật đầu: "Tôi cũng biết chơi một chút, nhưng có lẽ thỉnh thoảng tôi phải xin phép dừng tay để giải quyết chút công việc."
Triệu Thành An: ? Hồng tỷ, em to chình ình thế này, kéo theo cái vali to tổ chảng đứng lù lù trước mặt chị, mà chị không nhìn thấy em chút nào sao?
"Thế còn em thì sao?" Triệu Thành An thấy Trần Huệ Hồng ngó lơ mình, hắn đành tự lên tiếng gây sự chú ý.
Lúc này Trần Huệ Hồng mới liếc mắt sang Triệu Thành An: "Tiểu Triệu, sao em lại xách cái vali to thế này tới đây? Em đến đúng lúc lắm, phòng bếp rẽ trái rồi đi thẳng nhé. Du Du phụ việc cho Tần Hoài trong bếp cả ngày nay chắc cũng mệt bở hơi tai rồi, em qua đó phụ làm Điểm Tâm là chuẩn luôn."
Làm Điểm Tâm trong tang lễ của La Quân, chuyện này nghe có hợp lý không hả trời?
Triệu Thành An vẫn cố vớt vát: "Em cào xong vé số rồi mới đi được không? Em vừa nhận 6 tờ vé số cào đấy."
"Đi đi."
Cuối cùng, Triệu Thành An cào trúng được 280 tệ, hớn hở chạy vào bếp phụ làm Điểm Tâm.
Đương nhiên, Triệu Thành An chỉ hớn hở được một lúc. Sau khi biết ngày mai Tần Hoài sẽ sang khu vực biểu diễn phụ để làm Điểm Tâm, còn hắn phải ở lại nhà tang lễ tiếp tục làm Điểm Tâm, thì hắn liền méo xệch cả mặt.
"Tần Hoài, cậu không thấy chuyện này vô lý lắm sao? Cho dù nghề chính của chúng ta là đầu bếp Điểm Tâm, nhưng đâu thể đi dự tang lễ bạn bè mà lại chui vào bếp làm Điểm Tâm được!" Triệu Thành An cố gắng dùng những lời lẽ chan chứa tình cảm để thức tỉnh lương tri của Tần Hoài: "Đây là tang lễ của La Quân đấy!"
"Cậu nhìn xem cái đám tang này giờ thành ra cái thể thống gì rồi? Sắp biến thành tiệc Gala Dinner luôn rồi đấy."
"Chẳng phải ngay từ đầu ông La đã muốn tổ chức tang lễ thành một buổi dạ hội sao?" Tần Hoài vặn lại, "Sân khấu dựng hẳn hai cái, kịch nói, tấu hài, tuồng, talkshow, ca múa nhạc diễn liên tục không ngừng nghỉ. Tiết mục tất niên của các công ty lớn cũng chẳng phong phú được như thế này đâu."
Triệu Thành An nhất thời nghẹn họng, nhưng giọng nói vẫn cố làm ra vẻ sướt mướt, cố gắng dùng tình cảm để lay động Tần Hoài: "Nhưng đây là tang lễ của La Quân mài”
"Chúng ta không nên làm chút việc gì đó cho giống với đi dự đám tang sao? Ví dụ như bày tỏ lòng thương tiếc người đã khuất các kiểu ấy."
"Cùng lắm thì ra ngoài đánh mạt chược như Hồng tỷ cũng được mà."
"Hôm qua Khuất Tĩnh đánh ban ngày thua mất một tháng lương, buổi tối thua luôn cả tiền thưởng quý. Nghe nói Lão Thạch ngồi trên bàn mạt chược vận đỏ như son, Hồng tỷ thì bày mưu tính kế, Cung Lương lại giỏi nhớ bài. Khuất Tĩnh chỉ thua ngần ấy tiền đã là nhờ ba người kia nương tay cho cô ấy lắm rồi."
"Vốn dĩ Hồng tỷ cũng muốn rủ An Du Du ở lại đánh mạt chược gác đêm, nhưng hồi ở Thượng Hải, An Du Du từng chơi mạt chược với Thạch Đại Đảm một lần rồi, nên con bé thà chết chứ nhất quyết không chịu lên bàn."
"Còn về phần thương tiếc người đã khuất... Sáng nay tôi vừa kiểm tra trạng thái của ông La rồi, ông ấy vẫn đang xếp hàng chờ đi đầu thai."
Nghe Tần Hoài nhắc tới chuyện này, Triệu Thành An liền có lời muốn nói: "Cái này tôi rành lắm, tốc độ đầu thai làm gì mà nhanh thế được, không thể nào có chuyện hôm nay chết ngày mai đã đi đầu thai ngay đâu."
Nói xong, Triệu Thành An mới sực tỉnh, hắn hoàn toàn bị Tần Hoài lái đi chệch hướng mất rồi. Trọng tâm câu chuyện của hắn rõ ràng là tại sao ở Vân Trung Thực Đường hắn phải làm Điểm Tâm, ở Tri Vị Cư phải làm Điểm Tâm, mà đến dự đám tang của La Quân cũng vẫn phải làm Điểm Tâm cơ chứ.
"Ý tôi là, tại sao hai chúng ta lại chui rúc vào bếp làm Điểm Tâm trong cái hoàn cảnh này? Đây là đám tang, đám tang đó, đám tang thì phải..."
"Tại sao hai chúng ta lại không thể làm Điểm Tâm chứ?" Tần Hoài hỏi ngược lại Triệu Thành An, "Hai người chúng ta đều là đầu bếp Điểm Tâm, muốn góp chút công sức vào tang lễ của La Quân thì chẳng phải chỉ có thể làm Điểm Tâm thôi sao?"
Triệu Thành An: Chết tiệt, cậu ta nói có lý quá, mình lại không thể phản bác được.
"Hơn nữa cái kiểu tang lễ thế này chẳng phải cũng là thứ anh muốn sao? Tang lễ lần này ông La còn tiếp thu rất nhiều ý kiến từ anh đấy, chỉ riêng vé số cào đã mua hết 880 ngàn tệ rồi. Tối nay nếu anh gác đêm thì cứ lén cào trước vài xấp đi. Đêm qua Hồng tỷ cào liền hai xấp mà tổng cộng mới trúng được 1260 tệ, làm chị ấy tức quá thề không cào nữa luôn."
"1260 tệ là nhiều lắm rồi đấy." Triệu Thành An nói.
"Lão Thạch cũng cào hai xấp, trúng hẳn 9000 tệ."
An Du Du nãy giờ vẫn im lặng cắm cúi làm việc bên cạnh, nghe thấy câu này liền ngẩng phắt đầu lên, mắt sáng rực: "Sếp ơi, lát nữa em đi cào hai xấp được không?"
"Tôi cũng muốn cào." Triệu Thành An nói.
"Cào hết, cào hết."
LVQ8371