"Em còn gọt cho La tiên sinh rất nhiều trái cây nữa, nhưng hình như La tiên sinh không thích ăn trái cây cho lắm. Sếp có muốn ăn không? Đằng kia còn có đĩa trái cây em gọt sẵn đấy, kỹ năng dùng đao của em không tốt lắm nên cắt ra đĩa trái cây trông cũng không được đẹp mắt."
"Em không biết nên nói chuyện gì với La tiên sinh cả, về cơ bản toàn là Chu trù hoạch bắt chuyện với ông ấy thôi, mấy câu chuyện anh Chu kể đều rất thú vị, nhưng La tiên sinh có vẻ không hứng thú cho lắm... Dù vậy em vẫn thấy chắc là La tiên sinh cũng khá vui vẻ đấy."
Nghe cô miêu tả xong, La Quân khó mà vui vẻ cho nổi.
Tần Hoài nhìn theo hướng ngón tay An Du Du chỉ, hắn thấy có tận 11 đĩa trái cây nằm chễm chệ trên bàn ăn.
Tất cả đều đã được gọt vỏ cắt sẵn, thanh long, táo, lê, đào, quýt, cam, mơ, dưa lưới, dưa lê có đủ cả, thậm chí đến cả chuối tiêu, rồi cherry cũng được lột vỏ cắt sẵn luôn, ngay cả sầu riêng cũng bị xẻ thịt.
Chuối tiêu sao lại đem đi cắt thái cơ chứ?! Chuối tiêu là phải cầm nguyên quả lột vỏ ra ăn mới đúng bài!
Tần Hoài chấn động pha lẫn phẫn nộ.
Nhìn mấy đĩa trái cây này là biết đã thái được một lúc lâu rồi, trong đó có vài miếng táo đã bị oxy hóa thâm lại, màu sắc của mấy miếng lê trông cũng chẳng đẹp mã cho cam. Nếu đem chưng trong tiệm trái cây để bán, chắc chỉ có nước làm hoa quả dầm, lại còn phải trộn thêm cả đống sữa chua vào để che lấp đi cái màu sắc thảm họa kia.
Tần Hoài có thể thấu hiểu được cái tâm trạng muốn làm chút gì đó của An Du Du.
An Du Du đã làm công ăn lương suốt ba kiếp người, sau khi thức tỉnh cô ấy liền nhớ lại vô vàn kinh nghiệm làm thuê, mức độ chịu thương chịu khó lại càng thăng thêm một bậc, cái tâm lý muốn làm việc chăm chỉ để sếp và khách hàng nhìn thấy cũng là điều dễ hiểu.
"Em có từng nghĩ qua chuyện La tiên sinh không thể nào ăn hết đống trái cây này chưa?" Tần Hoài nhỏ giọng hỏi.
"Em có nghĩ tới chứ, lúc đầu em chỉ gọt một đĩa thôi, La tiên sinh ăn được hai miếng liền bỏ đó, bảo là không thích ăn. Em cứ tưởng do mình chọn nhầm loại trái cây mà La tiên sinh không thích, thế là em gọt thêm đĩa nữa, nhưng ông ấy vẫn không ăn, lúc gọt đĩa thứ ba em có hỏi ý kiến La tiên sinh, La tiên sinh bảo em cứ gọt đại đi, dù sao lát nữa Lão Thạch cũng qua đây càn quét sạch đống này thôi, thế là em gọt luôn một đống thế này đây."
"Sếp có muốn ăn chuối thái lát không? Để em thái cho sếp một đĩa nhé."
Tần Hoài: "... Anh muốn nhấn mạnh một câu, chuối tiêu không được mang đi thái!"
Dù Tần Hoài chỉ đang nói chuyện với An Du Du, nhưng không hiểu sao, hắn lại lờ mờ cảm nhận được sự bất lực của La Quân.
Tần Hoài lại hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, quay người nhìn về phía sô pha ngoài phòng khách chạm mắt với La Quân.
Chỉ cần liếc mắt một cái, Tần Hoài liền biết hôm nay chọn An Du Du và Chu Hổ cùng đến thực hiện công tác chăm sóc cuối đời cho La Quân là một sai lầm chết người.
La Quân ngồi trên chiếc sô pha lười mà ông ấy yêu thích nhất, cả người lún sâu vào trong nệm, mặt không cảm xúc dán mắt vào màn hình TV, bên cạnh là Chu Hổ đang ân cần rót trà cho ông, trước mặt bày la liệt đủ loại đồ ăn vặt, còn có thêm một bát Trà Trần Bì ấm nóng.
Trong suốt khoảng thời gian chăm sóc cuối đời này, Trà Trần Bì luôn được cung cấp vô thời hạn, sáng sớm Trương Thục Mai đã đến Vân Trung Thực Đường gói mang về hẳn 10 suất.
Phải công nhận khâu phục vụ của An Du Du và Chu Hổ làm rất tốt.
Trà Trần Bì luôn được giữ ở trạng thái ấm nóng vừa miệng, đĩa trái cây thì gọt la liệt ra đó, tuy tạo hình hơi í ẹ nhưng tâm ý thì có thừa.
Các loại hạt ăn vặt trên bàn đều được đẩy sát về phía La Quân, ngay cả nước trà Tần Hoài liếc sơ qua cũng thấy có ít nhất 4 loại trở lên.
Bên trái sô pha của La Quân kê gối tựa, bên phải thì có gối ôm, bên cạnh còn đắp sẵn một chiếc chăn mỏng. Lúc Tần Hoài vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi sáp thơm phòng rất dễ chịu, tuy rằng cái mùi này quyện với mùi sầu riêng ngửi có hơi kỳ quái, nhưng bản thân La Quân lại chẳng hề bài xích mùi sầu riêng chút nào.
Giả sử đổi lại là Trần Huệ Hồng ở đây, thì còn lâu ông ấy mới được phục vụ chu đáo đến mức này.
Ít nhất thì mấy đĩa hạt dưa, đậu phộng, hạt mắc ca... các kiểu đang bày trước mặt La Quân tuyệt đối không có cửa được đặt ở đó. Nếu Trần Huệ Hồng mà cắm rễ ở nhà La Quân một ngày, chị ấy bèo nhất cũng cắn bay 3 cân hạt dưa.
La Quân đích thị là một ông lớn được hầu hạ tận răng, mặc dù bản thân ông lớn này cũng chăng lấy gì làm hài lòng với sự hầu hạ ấy.
La Quân mặt không biến sắc nhìn Tần Hoài, ánh mắt ông hằn rõ dòng chữ "tôi biết ngay đây chắc chắn là chuyện tốt do cậu làm ra mà".
"Hờ." La Quân cười khẩy một tiếng, "Sao đây, định đến thực hiện công tác chăm sóc cuối đời cho tôi à?"
"Có phải mấy người còn lén lút lập một nhóm chat sau lưng tôi nữa đúng không?"
"Kéo tôi vào nhóm." La Quân cất giọng: "Với lại đừng có làm mấy cái trò vô bổ này nữa, gọi hết những người có thể đến đây cho tôi, hôm nay mấy đĩa trái cây trên bàn kia mà ăn không hết thì di sản của tôi thà đem đi quyên góp hết cũng đừng hòng để lại cho cậu."
LVQ8371