"Chu sư phụ bên Tri Vị Cư từng bảo Điểm Tâm con làm rất chuẩn, chuẩn như sách giáo khoa luôn. Các ông bà ở Vân Trung Tiểu Khu nhà mình cũng nhận xét Điểm Tâm của con ăn rất đúng với tưởng tượng của họ. Trong hình dung của họ, món Điểm Tâm chuẩn vị nhất, ngon nhất trông như thế nào, thì Điểm Tâm con làm ra y xì đúc như thế. Đương nhiên, có khi còn ngon hơn cả những gì họ tưởng tượng nữa.”
"Trước đây Trịnh sư phụ cứ cảm thấy trong Điểm Tâm con làm luôn phảng phất bóng dáng của người khác, nhưng anh ấy lại không biết rốt cuộc đó là bóng dáng của ai. Dù sao thì trước kia con quả thực không có sư phụ, tay nghề của con toàn là xem công thức rồi tự học mò."
"Mãi sau này con mới nhận ra, trên người con có lẽ chẳng mang bóng dáng của ai cả, mà là do con vẫn luôn dập khuôn theo công thức. Con không có một người sư phụ mang đậm phong cách cá nhân nào chỉ dạy, con học làm Điểm Tâm dựa trên sách giáo khoa, thế nên phong cách của con từ trước đến nay vẫn luôn là kiểu chuẩn sách giáo khoa."
"Đó cũng có thể coi là một loại phong cách mà, làm ra những món Điểm Tâm hoàn toàn khớp với nhận thức và tưởng tượng của đại chúng, thậm chí còn ngon hơn cả sự kỳ vọng của họ, chẳng lẽ đó lại không phải là phong cách của con sao?"
"Có sư phụ làm Điểm Tâm theo đuổi sự phá cách, có người lại chuộng sự độc đáo, có người làm Điểm Tâm mang hương vị đậm đà, có người lại thích sự thanh tao nhã nhặn. Ai cũng có sở trường riêng của mình, con cũng vậy, chỉ là sở trường của con hơi bị tạp nham. Con thạo làm mọi loại bánh bao, Bánh Bao cho bữa sáng, thạo làm Bánh Gạo, Sơn Dược Cao, Lục Đậu Cao, Mì Sợi Nhào Tay - những món tương đối khó phân loại. Nhưng nếu dùng thông số để thể hiện, thì thứ con giỏi nhất thực chất chính là những món Điểm Tâm được hệ thống buff chỉ số cực cao."
"Phong cách của con chính là cày các chỉ số cơ bản lên đến mức cực hạn có thể, sau đó dựa vào những chỉ số đó để làm ra những món Điểm Tâm mà con thạo nhất. "
Tào Quế Hương đã nghe hiểu.
Tuy rằng Tần Hoài đang dùng một hệ quy chiếu mà bà không thể nào hiểu nổi để miêu tả, nhưng bà quả thực đã nghe hiểu.
"Trước đây sao cô lại có thể cảm thấy con không hề ngông cuồng chút nào cơ chứ." Tào Quế Hương nhìn Tần Hoài, "Con còn ngông cuồng hơn bất kỳ thiên tài nào mà cô từng biết, bao gồm cả chính bản thân cô."
"Hồi còn trẻ cô cũng chẳng dám mạnh miệng tuyên bố sẽ rèn luyện kỹ năng cơ bản đến mức cực hạn đâu."
Tần Hoài bắt chước nụ cười chất phác của Thạch Đại Đảm, e thẹn cười cười.
Phải công nhận, Tần Hoài phát hiện cái nụ cười kiểu này của Thạch Đại Đảm trông rất ra dáng cao nhân thâm tàng bất lộ.
Tào Quế Hương lại cúi đầu đan thêm hai mũi áo len, nhưng thấy không ưng ý cho lắm, bèn tháo ra đan lại.
Trương Chử lén lút ăn thêm một quả quýt đường.
Tần Hoài bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Tào Quế Hương đột nhiên thở dài một hơi, Tần Hoài và Trương Chử đồng loạt nhìn về phía bà.
"Tự dưng cô lại thấy hơi hối hận, tối nay đáng nhẽ nên đem hấp hai cái Bánh Bao con mang tới, để nếm thử xem Bánh Bao Tửu Nhưỡng của con bây giờ đã đạt đến trình độ nào rồi."
"Lão Trương, ông gọi điện thoại cho Xích Viễn đi, hỏi xem Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Tiểu Tần có ngon hay không."
"Gọi luôn bây giờ à? Mới có 8 giờ 40 phút, vừa ăn tối xong chưa được bao lâu, chắc không đến mức ăn vụng ngay bây giờ đâu nhỉ." Trương Chử hỏi.
"Con trai tôi đẻ ra tính nết thế nào tôi còn không rõ chắc? Đảm bảo vừa về đến nhà là bắc nồi lên hấp luôn rồi, không có gì bất ngờ thì bọn Tư Vũ hiện tại cũng đang chầu chực ở nhà Xích Viễn đấy."
Trương Chử bấm số gọi cho Trương Xích Viễn, chuồng reo bảy tám hồi mới có người nhấc máy.
"Alo, bố ạ, có chuyện gì thế bố?" Giọng nói nhồm nhoàm của Trương Xích Viễn từ đầu dây bên kia truyền đến.
"Không có chuyện gì to tát đâu, mẹ mày bảo bố hỏi thử xem, Bánh Bao Tiểu Tần mang đến ăn có ngon không?"
"Ngon, đỉnh của chóp luôn, ngon hơn lần trước... Ơ kìa bố, Bánh Bao gì cơ ạ? Sao con lại đi ăn Bánh Bao Tiểu Tần mang tới được chứ? Đống Bánh Bao đó chẳng phải đang cất trong tủ lạnh nhà con, để mấy hôm nữa mọi người xúm lại ăn chung sao?"
"Đừng có giả lả nữa, ngon không hả? Tư Vũ có đang ở nhà mày không?"
"... Bố ạ." Giọng Trương Tư Vũ từ đầu dây bên kia vọng lại, Ngon nhức nách luôn bố ơi."
"Ăn mấy cái rồi?" Tào Quế Hương hỏi vọng vào.
"Mới... 1 cái ạ."
"Điêu! Mẹ ơi, con bé Tư Vũ đang gặm cái thứ 3 rồi đấy!"
"Mẹ ơi, anh hai cũng tọng 3 cái rồi!"
"Chi Uẩn cũng quất 3 cái rồi, Thanh Thanh mới ăn 1 cái thôi, đúng 1 cái thật đấy!”
"Đó là do Thanh Thanh no quá nhét không nổi nữa thôi!"
Tào Quế Hương dùng ánh mắt ra hiệu cho Trương Chử cúp máy.
"Tư Vũ và Xích Viễn ăn no nê xong xuôi mà vẫn tọng thêm được 3 cái..." Tào Quế Hương trầm ngâm ra chiều suy nghĩ, "Tiểu Tần à, con quả thực đã tìm được con đường của riêng mình rồi đấy."
Sư phụ, cách cô phán đoán xem con đã tìm được con đường của mình hay chưa, là thông qua việc hai đứa con xui xẻo của cô sau khi ăn no cành hông mà vẫn còn nhét được mấy cái Bánh Bao vào bụng để xác định đấy à?
Tần Hoài và Tào Quế Hương mải mê nói chuyện tới tận 10 giờ tối, trong lúc đó Trương Chử vẫn luôn lén lút ăn quýt đường. Lúc bị Tào Quế Hương phát hiện thì nửa chậu quýt đường đã bay sạch, tức đến mức bà ấy liên tục lườm Trương Chử mấy cái liền.
Nội dung cuộc trò chuyện giữa Tần Hoài và Tào Quế Hương không chỉ xoay quanh tài nghệ nấu ăn.
LVQ8371