"Cháu sẽ ở đây chờ phản hồi của ông, ông có thể nếm thử từng loại rồi cho cháu biết nó có giống Bánh Hồng Lăng trong trí nhớ của ông không, khác biệt ở đâu. Hoặc ông cũng có thể ăn xong hết rồi mới cho cháu biết loại nào giống nhất, và khác ở điểm nào."
Vương Căn Sinh cẩn thận nghe xong yêu cầu của Tần Hoài, gật gật đầu tỏ vẻ đã nhớ kỹ, rồi bắt đầu ăn thử.
Lúc ăn miếng đầu tiên, Tần Hoài cảm giác Vương Căn Sinh có lời muốn nói, nhưng ông ấy đã nhịn lại, uống một ngụm trà rồi tiếp tục ăn.
Cứ mỗi lần ăn một miếng bánh, Vương Căn Sinh lại uống một ngụm trà, trông cũng rất chuyên nghiệp, biết cách súc miệng làm sạch vị giác khi ăn thử.
Bởi vì mỗi chiếc bánh Vương Căn Sinh đều chỉ ăn 1/4, hơn nữa trong suốt quá trình ông ấy không hề lên tiếng mà chỉ cắm cúi ăn, nên màn ăn thử diễn ra vô cùng chóng vánh.
Tần Hoài đầy vẻ mong chờ nhìn Vương Căn Sinh.
Vương Căn Sinh áp lực ngẩng đầu lên nhìn Tần Hoài, hai người bốn mắt nhìn nhau. Vương Căn Sinh có chút căng thẳng, nuốt nước bọt cái ực, tung ra lời khen mang tính chiến thuật: "Tiểu Tần sư phụ, mấy chiếc... Bánh Hồng Lăng cậu làm này, đều rất ngon."
"Ngon hơn nhiều so với loại Tiên Hoa Bính nướng tại chỗ mà tôi với bà nhà từng ăn ở Xuân Thành năm đó."
"Mấy cái này hình như đều là Tiên Hoa Bính nhỉ."
Vương Căn Sinh dạo này sành ăn thế cơ á? Nếm một phát là nhận ra ngay điểm mấu chốt của chiếc bánh.
"Dạ đúng rồi." Tần Hoài gật đầu, "Cháu làm theo ý tưởng của Tiên Hoa Bính đấy ạ, sao thế ông? Hoàn toàn không giống ạ?”
Hôm qua lúc nghe kể, Tần Hoài cứ nghĩ Bánh Hồng Lăng mà Vương Căn Sinh nhắc đến chính là Tiên Hoa Bính, chẳng qua là phiên bản nâng cấp ngon hơn của Tiên Hoa Bính mà thôi.
Tần Hoài đã gặp nhiều nhiệm vụ tương tự kiểu này rồi, cái gì mà Trần Bì Trà này, Thổ Đậu Giáo Tử này, Bình Quả Diện Quả Nhi này, ruột một đằng tên một nẻo.
Chẳng lẽ lần này lại không phải thế?
Hứa Nặc thực sự biết làm Bánh Hồng Lăng, chứ không phải lấy Tiên Hoa Bính chém gió thành Bánh Hồng Lăng để loè ông bạn chí cốt à?
Tần Hoài hơi hoảng rồi đấy, nếu Hứa Nặc thực sự biết làm Bánh Hồng Lăng thì chuyện này căng đây, bởi vì hắn hoàn toàn mù tịt về cách làm Bánh Hồng Lăng.
"Cũng không hẳn là thế." Vương Căn Sinh có chút xoắn xuýt, cố gắng sắp xếp lại từ ngữ, "Tiên Hoa Bính mà Tiểu Tần sư phụ cậu làm, ăn ngon hơn hẳn loại mà tôi với bà nhà ăn ở Xuân Thành, so với Bánh Hồng Lăng thì... cũng có hơi giống."
"Nhưng vẫn không giống."
"Bánh Hồng Lăng là Bánh Hồng Lăng, Tiên Hoa Bính là Tiên Hoa Bính, hai món này không phải là một."
"Nếu nói cụ thể khác nhau ở chỗ nào..."
"Bánh Hồng Lăng ngọt hơn, thơm hơn, và để được lâu hơn.”
Câu nói này của Vương Căn Sinh đã nhắc nhở Tần Hoài, thực ra từ trước đó rất lâu Vương Căn Sinh đã tiết lộ một thông tin cực kỳ quan trọng, nhưng hắn lại lỡ bỏ qua mất.
Bánh Hồng Lăng mà Hứa Nặc đưa cho ông ấy có thể để được rất lâu. Vốn dĩ Vương Căn Sinh định giữ chỗ bánh đó đến tận Tết mới ăn, nhưng do thèm quá không nhịn được nên ông ấy mới lén bẻ một mẩu nhỏ ăn thử.
Nếu một chiếc bánh muốn để được lâu, thì quả thực phải dùng cách làm khác rồi.
Nhưng đó là kiểu làm cho cực nhiều mỡ và đường, vỏ bánh còn phải nướng cho khô khốc, ăn dở tệ cơ mà.
Vương Căn Sinh lại thích cái phiên bản Tiên Hoa Bính kiểu này sao?
Tần Hoài trầm ngâm suy nghĩ.
Sau khi phát hiện Bánh Hồng Lăng không hề đơn giản như mình nghĩ, và Bánh Hồng Lăng cũng không phải là bánh hoa hồng, Tần Hoài bắt đầu thử nghiệm hết lần này đến lần khác.
Vân Trung Thực Đường tràn ngập mùi thơm của Tiên Hoa Bính.
Đúng vậy, món mà Tần Hoài làm trong quá trình thử nghiệm cũng là Tiên Hoa Bính.
Mặc dù Vương Căn Sinh đã nói rất thắng thừng rằng Bánh Hồng Lăng là Bánh Hồng Lăng, Tiên Hoa Bính là Tiên Hoa Bính, hai món này không phải là một, và Tần Hoài cũng cảm nhận rõ sự khác biệt giữa chúng. Nhưng hắn vẫn phải dựa trên ý tưởng của Tiên Hoa Bính để làm Bánh Hồng Lăng, bởi vì theo hắn, Bánh Hồng Lăng chính là một phiên bản cải tiến hoặc biến dị của Tiên Hoa Bính.
Nó chắc chắn được làm ra dựa trên nền tảng của Tiên Hoa Bính.
Nếu không phải vậy, Tần Hoài cảm thấy hắn rất khó làm ra được. Bởi vì hắn hiểu rõ Tiên Hoa Bính, có thể xin được công thức liên quan từ chỗ Đàm Duy An, nhưng hắn thực sự không hiểu gì về Bánh Hồng Lăng, hơn nữa cũng rất khó để kiếm được công thức của Bánh Hồng Lăng từ tay bất kỳ ai.
Đây chính là món Điểm Tâm thất truyền từ thời Đường, đã thất truyền hàng trăm năm, Tần Hoài chỉ là nam chính truyện hệ thống chứ đâu phải Doraemon, không có túi thần kỳ cũng chẳng thể xuyên không, đào đâu ra công thức chứ?
Tương tự, Tần Hoài cảm thấy Hứa Nặc cũng không thể nào kiếm được công thức Bánh Hồng Lăng thực sự.
Trừ phi Hứa Nặc có thể xuyên không.
Đương nhiên, nếu Hứa Nặc thật sự có thể xuyên không, vậy coi như Tần Hoài chưa nói gì.
Dựa trên cơ sở đó, cho dù muốn biến tấu, Tần Hoài cũng phải làm tốt Tiên Hoa Bính trước rồi mới tính tiếp được.
Mà đối với thực khách của Vân Trung Thực Đường, việc Tiểu Tần sư phụ tung ra món mới, mà món mới này lại là Tiên Hoa Bính ngon gấp mấy lần loại bình thường, nướng tươi tại chỗ, thơm phức giòn tan, hương vị độc đáo, độc nhất vô nhị lại có giá cả phải chăng.
Quả thực chẳng khác nào ăn Tết!
Lần trước Vân Trung Thực Đường ra mắt món mới là Song Giải Bao, nhưng rất nhiều thực khách cảm thấy Song Giải Bao không được tính là món mới, bởi vì nó chỉ được bán vỏn vẹn vài ngày.
LVQ8371