Mười mấy phút nữa Bánh Nướng Vỏ Cua sẽ ra lò, Tần Hoài cũng có thể làm thêm một ít Ngẫu Phấn Hoàn Tử cho Trần Quyên đóng gói mang về, đỡ mất công hôm nay nhà bà ấy không có Điểm Tâm ăn.
Trần Quyên nghe vậy lập tức xua tay bảo, mấy bà thím về hưu như bà ấy thì thiếu gì thời gian, đừng nói là mười mấy phút, có bắt đợi một hai tiếng đồng hồ cũng vô tư.
Trong lúc chờ đợi, Trần Quyên ngồi xuống bàn số 9 buôn dưa lê với Hứa Đồ Cường. Biết chuyện Vương Căn Sinh chỉ vì cái lý do củ chuối này mà xin nghỉ không tới ăn Điểm Tâm, Hứa Đồ Cường lập tức trưng ra vẻ mặt vừa ghen tị, ngưỡng mộ vừa khinh bỉ. Ông ấy bĩu môi bảo, chẳng phải chỉ là muốn ăn Điểm Tâm thôi sao? Hứa Đồ Cường đây một tiếng đồng hồ có thể liệt kê ra hẳn 80 món!
Vương Căn Sinh đúng là chán chả buồn nói, một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy của Tiểu Tần sư phụ mà cũng không đáp ứng được, thật uổng phí cái đặc quyền được ngồi ăn trong bếp.
Trần Quyên không hùa theo cũng chẳng phản bác, chỉ cười xòa giải thích qua loa rằng lão Vương nhà bà ấy tính tình nó thế rồi, bao nhiêu năm nay có muốn sửa cũng chẳng sửa được.
Lúc đưa Điểm Tâm, Tần Hoài thuận miệng hỏi thêm một câu: "Dì Trần này, cháu chưa hỏi bao giờ, đì là người Sơn Thị hay người Cô Tô thế ạ?”
"Dì á? Dì là người Cô Tô. Ngày xưa lão Vương làm kế toán ở xưởng dệt, còn dì là nữ công nhân trong xưởng, dì cua ông ấy đấy." Trần Quyên đầy tự hào khoe.
Tần Hoài vừa định ngậm miệng lại thì lập tức há hốc mồm. Lần này không phải vì muốn dò hỏi tin tức gì, mà thuần túy là máu hóng hớt nổi lên: "Năm đó là dì chủ động theo đuổi Vương đại gia ạ?"
Trần Quyên cười đáp: "Nếu không nhờ dì cọc đi tìm trâu thì khéo ông ấy ế chỏng gọng cả đời rồi. Hồi đó lãnh đạo công đoàn trong xưởng rầu rĩ vì chuyện chung thân đại sự của lão Vương lắm, sắp xếp cho xem mắt bao nhiêu bận mà đều tạch. Về sau lại xảy ra cái vụ kia, đâm ra chẳng ai dám làm mai cho ông ấy nữa. Lúc dì chủ động theo đuổi, ối người còn tưởng dì bị điên đấy."
"Vụ... Vụ kia là vụ gì cơ ạ?" Tần Hoài lộ vẻ chần chừ, không biết có nên hỏi hay không.
"Thực ra cũng chắng phải chuyện gì to tát, với đì thì đó lại là chuyện tốt."
"Hồi đó điều kiện của lão Vương nhà dì khá lắm, sinh viên đại học đàng hoàng, tiền đồ xán lạn, lương lúc mới vào xưởng cũng cao. Ngoài việc gánh nặng gia đình hơi lớn, chi tiêu eo hẹp chút ra thì chẳng có khuyết điểm gì. Ban đầu ông ấy không tìm được đối tượng là vì mang danh dân tỉnh lẻ, gia cảnh lại khó khăn, cưới nhau xong hai vợ chồng cũng chẳng biết chui rúc vào đâu, mà tính tình ông ấy lại còn cứng nhắc, cổ hủ nữa."
"Bây giờ có tuổi rồi tính nết còn đỡ được một chút, chứ hồi trẻ ông ấy sống quy tắc, rập khuôn lắm, chẳng được lòng ai cả."
"Nhưng mấy cái đó thực ra cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy. Năng lực làm việc của ông ấy xuất sắc, lại được lãnh đạo trọng dụng, thiếu gì các cô gái trẻ sẵn sàng đi xem mắt ông ấy. Chỉ là lúc đó chính ông ấy không mặn mà gì với chuyện yêu đương. Cứ lấy cớ gánh nặng gia đình lớn để thoái thác, bảo tạm thời chưa muốn tính đến chuyện kết hôn."
"Sau đó..."
"Sau đó lão Vương làm đơn đích danh tố cáo dàn lãnh đạo trong xưởng, bao gồm cả vị trưởng phòng của ông ấy."
"Hình như là dính líu đến tham ô nhận hối lộ, biển thủ tài sản của xưởng gì gì đó. Vụ đó ầm ĩ lắm, trưởng phòng của lão Vương bị kết án 10 năm tù, còn tay phó giám đốc xưởng với mấy ông lớn quản lý vật tư đều bị dựa cột hết."
"Sau vụ đó, có người khen lão Vương cương trực, nhưng phần đông lại trách ông ấy cạn tàu ráo máng, không biết nể nang tình người. Dì thì thấy cái đám đó chỉ giỏi nói cho sướng miệng. Lúc lão phó giám đốc bị tử hình, toàn bộ số tiền tham ô với buôn lậu vật tư được thu hồi lại, rồi xưởng trưởng Hứa lấy quỹ đó phát tiền thưởng cho mọi người, sao lúc nhận tiền bọn họ không chê ông ấy cạn tình đi?"
"Tóm lại là dì rất ưng cái tính đó của lão Vương. Chuyện đó xảy ra xong là dì chấm ông ấy luôn, kiên trì theo đuổi cho bằng được. Tiểu Tần sư phụ không biết đâu, hồi ấy cứ đều đặn mỗi tháng dì gửi một bức thư tình, ròng rã viết suốt hai năm trời lão Vương mới chịu gật đầu hẹn hò với dì đấy."
"Thế nên cậu đừng thấy lão Vương nhà dì dở dở ương ương, hồi trẻ ông ấy còn ngang bướng và dở hơi hơn nhiều. Ông ấy tuyệt đối không có ý kiến gì với cậu đâu, hoàn toàn là do tự ông ấy làm khó mình thôi. Để dì về mắng cho ông ấy một trận."
Vương đại gia ơi là Vương đại gial Quá khứ oanh liệt nhường này thì không chịu lôi ra mà ôn lại, ngày nào cũng toàn moi móc đăm ba cái chuyện chắng ai thèm nghe.
Trần Quyên kể lể xong liền vui vẻ xách túi Điểm Tâm đi về, để lại Tần Hoài ở Vân Trung Thực Đường ngóng trông tin tốt mà bà ấy hứa sẽ mang lại.
Một ngày trôi qua, Vương đại gia vẫn cáo ốm chưa đi làm lại.
Hai ngày trôi qua, Vương đại gia vẫn lặn mất tăm.
Ba ngày trôi qua...
Đến khi Vương đại gia nghỉ trọn sang ngày thứ năm, Tần Hoài bắt đầu ngồi không yên.
Đợi Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Bánh Bao Tam Đinh và Mì Gà Hầm ra lò xong xuôi, Tần Hoài bưng bát Mì Gà Hầm đến ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, nhìn Âu Dương vừa lướt điện thoại vừa tu ừng ực ly Trà Chanh Giã Tay, lên tiếng hỏi:
"Âu Dương, cậu nói xem rốt cuộc Vương đại gia đang bị làm sao thế?"
Âu Dương còn chưa kịp load là Tần Hoài đang hỏi mình, cậu ta ngớ người mất một giây, sau khi nhận ra Tần Hoài đang nhìn chằm chằm vào mình thì mừng húm: "Cậu hỏi tôi á?"
LVQ8371