"Đó là tất cả những vấn đề mà tôi gặp phải sau một tuần làm Bánh Hồng Lăng, cậu thấy sao hả Triệu Thành An? Cá nhân tôi thấy vấn đề nhân bánh chẳng là gì, nhưng cái vỏ bánh này thực sự khiến tôi nhức đầu. Phải là kỹ thuật cán bột kiểu gì mới có thể làm ra chiếc bánh vừa ngon, kỹ thuật thượng thừa, lại vừa khô, vụn rớt lả tả mà kết cấu vẫn tuyệt vời cơ chứ.”
"Lại còn phải bảo quản được lâu nữa."
Triệu Thành An ở đầu dây bên kia im lặng hồi lâu rồi bảo: "Cậu nói xem liệu có khả năng nào, thực ra mọi chuyện căn bản không phức tạp đến thế, bởi vì như này thì ảo ma quá."
"Sự thật là Vương đại gia trí nhớ kém nên nhớ nhầm rồi, cậu không cần quá bận tâm đến mấy chi tiết ông ấy kể đâu, cứ bám theo cái hướng chung chung ông ấy nói mà làm. Xong rồi cậu lại phát huy cái trình độ dẻo miệng gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, cái đẳng cấp bậc thầy nói dối gì đó của cậu, lừa cho Vương đại gia một vố, tốt nhất là lôi thêm cái tên Hứa Nặc vào, khéo Vương đại gia xúc động một cái là nhiệm vụ hoàn thành luôn."
"Á đù, chẳng phải Chu Hổ đang nghỉ phép sao? Cậu ta chắc chắn đang rảnh lắm, cậu gọi cậu ta tới giúp đi, cứ bảo là Hứa Nặc báo mộng cho cậu ta, muốn hỏi thăm xem dạo này Vương đại gia ăn Bánh Hồng Lăng có vừa miệng không, có thích không, nếu không ưng không thích thì ráng mà làm cho ưng."
Tần Hoài biết Triệu Thành An làm việc rất bá đạo, nhưng hắn không ngờ lại bá đạo đến mức này.
Ngay cả cái chiêu báo mộng ảo ma thế này mà cũng nghĩ ra được, quả không hổ danh là cậu mà Phù Du.
"Liệu có khả năng nào, hai đứa mình đều là đầu bếp Điểm Tâm, chúng ta có thể nghĩ ra một cách mà đầu bếp Điểm Tâm nên dùng được không?" Tần Hoài nói.
Triệu Thành An ở đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng.
Rất lâu sau, Triệu Thành An mới cất lời: "Nói ra có thể cậu không tin, nhưng thực ra tôi không rành về dòng Điểm Tâm Khai Tô cho lắm."
Tần Hoài: "Cút."
"Tôi thật sự không giỏi phân tích với thảo luận đâu!" Triệu Thành An gào lên oai oán: "Bao nhiêu năm nay sư phụ dạy cái gì là tôi học cái nấy, ông ấy dạy mà tôi còn học không xuể đây này, kiếp trước cũng thế mà."
"Tôi làm Điểm Tâm chẳng bao giờ dùng não cả!"
"Hồi ở kiếp trước bọn họ toàn coi tôi là thằng ngốc, tôi còn động não làm cái quái gì nữa!"
Tần Hoài nhất thời cạn lời.
Hắn cảm thấy logic của Triệu Thành An tạo thành một vòng khép kín luôn rồi.
"Hơn nữa, dòng Điểm Tâm Khai Tô đâu phải chỉ có mình tôi giỏi, Trịnh Tư Nguyên cũng rất thạo mà! Hồi trước lúc còn chưa biết mặt mũi Trịnh Tư Nguyên ra sao, chưa quen biết gì cậu ta, tôi đã nghe danh món Điểm Tâm tủ của cậu ta là Tiên Nhục Nguyệt Bính rồi. Tiên Nhục Nguyệt Bính chính là dòng Điểm Tâm Khai Tô có nhân chuẩn mực nhất đấy, cậu bàn bạc với tôi làm gì? Đi mà bàn bạc với cậu ta ấy!"
Câu nói này của Triệu Thành An đã thức tỉnh Tần Hoài, trước đây hắn luôn theo bản năng cho rằng Chu sư phụ là đầu bếp bạch án uy quyền nhất về dòng Điểm Tâm Khai Tô hiện tại, cho nên nếu muốn bàn luận về khía cạnh này, tìm đến đệ tử chân truyền của Chu sư phụ là Triệu Thành An chắc chắn sẽ đáng tin cậy và có trọng lượng hơn.
Lại bỏ quên mất chuyện kỹ năng Trịnh Tư Nguyên giỏi nhất có thể không phải là cán bột ngàn lớp, nhưng cậu ta đủ học lệch, điểm kỹ năng cậu ta cộng cho riêng món Tiên Nhục Nguyệt Bính lại cực kỳ cao.
Xem ra vẫn phải làm phiền Trịnh Tư Nguyên thôi.
Tần Hoài đứt khoát cúp máy, ngẫm nghĩ một lát rồi nhắn tin cho Trịnh Tư Nguyên.
Tần Hoài: Có đó không? Tan làm chưa? Hôm nay tiệm bánh ngọt có bận không? Bây giờ cậu rảnh không? Có thời gian và tâm trí thảo luận với tôi một chút về món Tiên Hoa Bính mà dạo này tôi đang làm không?
Trịnh Tư Nguyên rep lại trong giây lát: Rảnh.
Tần Hoài liền gọi điện thoại qua.
"Alo, nghe rõ không? Gần đây tôi đang làm Tiên Hoa Bính, nhưng phần vỏ bánh gặp rắc rối lớn quá, cậu nghe thử yêu cầu về vỏ bánh tôi nói xem."
Trịnh Tư Nguyên nghe xong, chỉ bình tĩnh hỏi một câu: "Cậu kiếm đâu ra cái công thức kỳ quặc, chăng nói rõ ràng cái gì vậy?”
"Tôi đâu có công thức, là Vương Căn Sinh, Vương đại gia muốn ăn."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trịnh Tư Nguyên lập tức hiểu ra, Tần Hoài chính là một vị sư phụ Điểm Tâm thích "mở bếp riêng" cho những người có quan hệ tốt như thế.
"Tôi cảm thấy cậu đang mắc kẹt trong một hiểu lầm." Trịnh Tư Nguyên nói: "Cái mà Vương đại gia ăn là Tiên Hoa Bính đã để vài ngày, trạng thái của Điểm Tâm dòng Khai Tô lúc vừa ra lò và sau khi để vài ngày là hoàn toàn khác nhau."
"Nhưng nếu Vương đại gia đã nói rõ Tiên Hoa Bính cậu làm không giống với phiên bản ông ấy ăn, vậy chứng tỏ phương pháp làm có vấn đề. Cộng thêm việc Vương đại gia ăn Tiên Hoa Bính ở Cô Tô, mà món Điểm Tâm dòng Khai Tô có nhân nổi tiếng nhất ở Cô Tô chúng tôi chính là Tiên Nhục Nguyệt Bính."
"Hơn nữa Tiên Nhục Nguyệt Bính nếu để vài ngày, vỏ bánh sẽ trở nên rất khô."
"Liệu có khả năng, vỏ bánh của chiếc Tiên Hoa Bính mà Vương đại gia ăn, được làm theo hướng tư duy của vỏ bánh Tiên Nhục Nguyệt Bính không?"
Lời nói của Trịnh Tư Nguyên quả thực như một câu đánh thức người trong mộng.
Chỉ có thể nói Trịnh Tư Nguyên không hổ là bậc thầy Tiên Nhục Nguyệt Bính, bao nhiêu năm tâm huyết hắn đổ vào món này hoàn toàn xứng đáng với độ nhạy bén của hắn.
Phản ứng đầu tiên của Tần Hoài là Trịnh Tư Nguyên đã tìm ra đáp án chuẩn mực.
Bởi vì phán đoán của Trịnh Tư Nguyên không chi khớp với miêu tả của Vương Căn Sinh, mà còn rất hợp lý với sự thấu hiểu của Tần Hoài về Hứa Nặc.
LVQ8371