Vì sao trước đó Tần Hoài cảm thấy Bánh Hồng Lăng chính là Tiên Hoa Bính, bởi vì ngay từ đầu Tần Hoài đã không nghĩ Hứa Nặc có thể kiếm được công thức của Bánh Hồng Lăng. Quả thật, Hứa Nặc với tư cách là cậu con trai út nhà xưởng trưởng Hứa, vừa có tiền vừa được chiều chuộng, lại quen biết Tỉnh sư phụ, còn chạy đôn chạy đáo khắp nơi, có thể mua được công thức Song Giải Bao từ chỗ ông cố của Đàm Duy An, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể lấy được công thức thật sự của Bánh Hồng Lăng.
Nếu bảo phân tích cụ thể, thực ra Tần Hoài chẳng phân tích được gì, nhưng trực giác và lý trí đều mách bảo hắn rằng, với thực lực, tài lực, bối cảnh thân phận của Hứa Nặc. Cộng thêm thân phận Tinh Quái của hắn, hắn cũng không thể nào kiếm được công thức Bánh Hồng Lăng thực sự.
Hơn nữa hắn cảm thấy với tính cách tưng tửng của Hứa Nặc, chắc chắn sẽ ỷ vào việc Vương Căn Sinh mù tịt mọi thứ để làm ra một món Điểm Tâm ngon lành nào đó chẳng liên quan gì đến Bánh Hồng Lăng, rồi giả mạo là Bánh Hồng Lăng để lừa người anh em tốt.
Lừa Pháp Thú đến ngớ người ra, đối phương lại còn tin sái cổ, nghĩ thôi đã thấy buồn cười rồi.
Bây giờ ý tưởng của Trịnh Tư Nguyên về việc Hứa Nặc thực ra đã dùng cách làm Tiên Nhục Nguyệt Bính để làm Tiên Hoa Bính, cuối cùng lừa gọi món Điểm Tâm này là Bánh Hồng Lăng, khiến Tần Hoài cảm thấy cực kỳ có lý.
Cho dù mấy kiếp trước Hứa Nặc không thạo làm Tiên Nhục Nguyệt Bính, nhưng đã sống ở Cô Tô ngần ấy năm, Tiên Nhục Nguyệt Bính lại là món Điểm Tâm trứ danh đứng đầu Cô Tô, hắn chắc chắn là biết làm.
Xét từ kết quả, suy nghĩ này rất hợp lý, xét về địa điểm, cách này cũng có thể thực hiện được, kết hợp với tính cách nhân vật, ý tưởng này quả thực chính là đáp án chuẩn xác.
"Tư Nguyên, cậu quá đỉnh luôn!" Tần Hoài thốt lên đầy tán thưởng: "Cậu thế mà lại nghĩ ra được hiệu ứng vỏ bánh Tiên Nhục Nguyệt Bính sau khi để vài ngày, mấy hôm nay tôi làm bao nhiêu là Tiên Hoa Bính mà vẫn chưa loé lên được ý đó."
Giọng của Trịnh Tư Nguyên không có quá nhiều dao động, nhưng nghe rõ là rất vui vẻ, hắn thản nhiên nói: "Cũng không tính là đỉnh, chỉ là bình thường tôi làm Tiên Nhục Nguyệt Bính khá nhiều thôi. Cậu chuyên làm đồ ăn sáng, rất hiếm khi làm loại Điểm Tâm này, càng không có khả năng ăn Tiên Nhục Nguyệt Bính để qua mấy ngày, đương nhiên là không có kinh nghiệm về mặt này rồi."
"Trước đây... tôi ăn nhiều lắm."
"Ăn nhiều lắm á?" Tần Hoài lập tức chộp được từ khóa.
Trịnh Tư Nguyên khựng lại một chút, hơi hạ giọng xuống: "Hồi trước lúc tay nghề chưa cứng, Tiên Nhục Nguyệt Bính làm ra thường xuyên bán không hết, lại không thể để sang ngày thứ hai bán đồ không tươi cho khách, nên đành giữ lại tự mình ăn."
"Có lúc ế nhiều quá, một ngày ăn không hết thì phải ăn ráng thêm mấy ngày, để ba bốn ngày cũng là chuyện bình thường."
Nghe rớt nước mắt thật, dường như đây là con đường bắt buộc mà bất kỳ vị sư phụ Điểm Tâm nào cũng phải trải qua, dù sao thì cũng chẳng ai ngay từ đầu đã làm ra được Điểm Tâm ngon xuất sắc, ai cũng phải đối mặt với cảnh Điểm Tâm làm ra mà bán không hết.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút, xem bản thân mình có từng trải qua giai đoạn này hay không.
Thời điểm tay nghề Tần Hoài cùi bắp nhất chính là lúc ở cô nhỉ viện, nhưng ngay cả lúc đó, tay nghề của hắn so với Tần viện trưởng cũng coi như là bỏ xa vạn đặm, mấy đứa nhỏ ăn bánh bao hắn làm đều vô cùng hớn hở.
Sau khi Tần Hoài được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi, đến phụ làm bánh bao ở Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, thì lại càng cung không đủ cầu.
Ừm, Tiểu Tần sư phụ chẳng hề thân dân chút nào, không có quá khứ chua xót như vậy đâu.
Tần Hoài đành phải đánh trống lảng: "Vậy Tiên Nhục Nguyệt Bính bình thường có thể để được một, hai tháng không?"
Đương nhiên Tần Hoài không biết Vương Căn Sinh vốn định cất Bánh Hồng Lăng bao lâu, nhưng nếu Vương Căn Sinh đã dùng đến những từ như "vốn định cất đến Tết mới ăn" và "thực sự không nhịn được nên ăn vụng một miếng", thì chắc hẳn ông ấy định cất trong một khoảng thời gian rất dài.
Mà theo thái độ của người thời đó đối với Điểm Tâm, lấy giấy thấm dầu gói lại, để vài tháng chắc cũng là chuyện bình thường.
Điểm Tâm quý giá mà, đồ ngon thế này đều phải cất kỹ để dành Tết ăn.
"Để một hai tháng á?" Trong giọng nói của Trịnh Tư Nguyên mang theo vài phần kinh ngạc.
Rõ ràng là Trịnh Tư Nguyên chưa từng trải qua cái thảm cảnh Tiên Nhục Nguyệt Bính ế ẩm đến mức phải tự mình nhai ngấu nghiến suốt hai tháng trời.
"Có cất trong tủ lạnh không?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Không cất tủ lạnh." Tần Hoài đáp.
"Nếu là Tô Bính, để mười ngày nửa tháng đương nhiên là vô tư. Trong tình huống không màng đến hương vị và ăn vào không sợ Tào Tháo rượt, thì để một tháng có khi cũng được."
"Nhưng Tiên Nhục Nguyệt Bính... bình thường phải ăn hết trong vòng ba ngày, tôi cũng chỉ mới ăn loại để qua ba ngày thôi, quá ba ngày, đặc biệt là quá năm ngày thì bánh sẽ bị biến chất."
"Cho dù cất tủ lạnh, bình thường cũng khuyên là nên ăn hết trong vòng một tuần, phôi sống thì tốt nhất là ăn trong vòng 15 ngày."
"Một tháng..."
"Đừng nói là Tiên Nhục Nguyệt Bính, cho dù nhân bên trong không phải thịt mà là hoa tươi, thì cũng không được."
"Tuyệt đối không được, Điểm Tâm có nhân đều không được." Trịnh Tư Nguyên nói với giọng chắc nịch.
Trịnh Tư Nguyên đã khẳng định như vậy, đương nhiên Tần Hoài chọn tin tưởng hắn.
"Tôi biết rồi, tôi sẽ thử dùng cách làm vỏ bánh của Tiên Nhục Nguyệt Bính để làm Tiên Hoa Bính trước, xem có làm Vương đại gia ưng ý được không."
LVQ8371