Giữa món mặn cấp ŠS và tinh bột cấp S, Đương Khang hiển nhiên thích ăn tỉnh bột hơn.
Tào Quế Hương nhìn mà ngây người, lúc bà ấy ăn mì thì không bộc lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng khi nhìn Thạch Đại Đảm ăn mì, trên mặt bà ấy lại hiện ra rất nhiều biểu cảm hiếm thấy trước đây.
"Lão Thạch, dạo này cậu ăn uống ở chỗ Tiểu Tần toàn thế này... mà mới béo lên có tí tẹo thôi á?" Đây là lần đầu tiên Tào Quế Hương biết thì ra Thạch Đại Đảm thuộc tạng người khó béo.
Người còn khiếp sợ hơn cả Tào Quế Hương là Trương Chử, để xoa dịu cơn chấn động của mình, ông ấy chọn cách húp nửa bát nước dùng gà cho đỡ sợ.
Thạch Đại Đảm trong lúc ăn như hổ đói vẫn không quên nở một nụ cười hiền lành với Tào Quế Hương.
Tần Hoài ngược lại muốn nói đỡ cho Thạch Đại Đảm vài câu, nhưng hắn rất khó thốt ra mấy lời xàm xí kiểu như lão Thạch đang tuổi ăn tuổi lớn nên ăn nhiều một chút là chuyện bình thường, thế là hắn chỉ đành chọn cách im lặng, tiện thể liếc nhìn điện thoại một cái.
Sau đó Tần Hoài liền nhìn thấy một chuỗi dấu chấm than và chấm hỏi do Đàm Duy An gửi tới.
Thấy Đàm Duy An kích động như vậy Tần Hoài cũng yên tâm, hắn cảm thấy bát Trường Thọ Diện cấp S của mình không hề làm uổng công, Đàm Duy An chỉ cần nhìn qua ảnh chụp đã nhận ra sự bất phàm của bát mì này, thế là hắn cất điện thoại đi, an tâm tham gia vào câu chuyện tiếp theo.
Tào Quế Hương đang nói chuyện với Thạch Đại Đảm, bà ấy hỏi hắn Tết này có dự định gì không, là vẫn ở lại thành phố mỗi ngày đến nhà bà ấy ăn chực như mọi năm, hay là định ở lại dưới quê thêm vài ngày.
Tào Quế Hương hỏi như vậy, chủ yếu là vì năm nay bà ấy có dự tính khác. Mấy năm trước bà ấy và Trương Chử đều chọn một ngày trong khoảng từ mùng Một đến mùng Tám để về quê chúc Tết những gia đình quen biết trong làng, thời gian còn lại thì đều ở trên thành phố.
Nhưng năm nay, Tào Quế Hương định ở lại dưới quê thêm vài ngày, sang nhà Tần Hoài chơi, xem thử Tiểu Tần sư phụ với tay nghề đang tiến bộ vượt bậc năm nay có thể tạo ra tiếng vang chưa từng có ở dưới quê hay không, tiện thể giúp đỡ một tay.
Tào Quế Hương thậm chí đã sắp xếp xong xuôi công việc cho cháu trai và cháu gái ngoại của mình —— hai đứa nó cũng sẽ phụ trách rửa bát giống như Tần Lạc.
Thạch Đại Đảm nghe Tào Quế Hương nói vậy thì vô cùng kích động, hắn rất muốn buôn chuyện với bà ấy ngay tại trận, ngặt nỗi trong miệng đang nhét đầy mì nên không thốt nên lời, Tần Hoài đành phải lên tiếng giải thích thay cho hắn.
"Cô à, thật là trùng hợp, Tết năm nay lão Thạch cũng định ở lại dưới quê thêm vài ngày. Năm nay cháu có rất nhiều bạn bè tới nhà ăn Tết, quan hệ giữa lão Thạch và bọn họ cũng rất tốt, chúng cháu đã hẹn nhau rồi, trong suốt mấy ngày Tết, ngày nào lão Thạch cũng sẽ dẫn người nhà tới nhà cháu ăn sáng." Tần Hoài cười nói.
Tào Quế Hương: ……?
Tào Quế Hương không hiểu, nhưng vẫn chấp nhận.
Bốn người cứ thế ngồi bên bàn ăn, Thạch Đại Đảm thì ăn, ba người còn lại thì nhìn, say sưa trò chuyện hết nửa buổi sáng.
Trước đây mỗi lần Tần Hoài đến nhà Tào Quế Hương, về cơ bản đều là để luyện tập trù nghệ. Chỉ khi nào huấn luyện đặc biệt thì hắn mới ở lại nhà bà ấy, đến mang theo nhiệm vụ, lúc đi mang theo thành quả, hầu như mỗi ngày cứ mở mắt ra là luyện kỹ năng cơ bản, rất hiếm khi có thời gian nghỉ ngơi hay trò chuyện.
Cho dù có nói chuyện thì cũng là trong trạng thái tinh thần căng thẳng tột độ. Tào Quế Hương rất giỏi dùng cách trò chuyện để giăng bẫy, kiểm tra xem Tần Hoài có thể vừa nói chuyện vừa tập trung cao độ để không mắc sai lầm hay không.
Đến giờ cơm trưa quả nhiên không ngoài dự đoán của Tào Quế Hương, đám Trương Xích Viễn và Trương Tư Vũ đêm qua đã có một màn ăn vụng no nê thỏa thích, căn bản là chẳng còn bụng dạ nào để ăn trưa nữa, thế là thi nhau viện cớ bùng kèo. Tào Quế Hương cũng rất tâm lý tỏ vẻ thấu hiểu, đồng thời bảo bọn họ buổi tối cũng đừng đến ăn cơm nữa, cứ ở nhà mà gặm Bánh Bao đi.
Buổi tối Thạch Đại Đảm dắt theo vợ con đến nhà Tào Quế Hương ăn chực, Tần Hoài cũng là lần đầu tiên gặp được vợ của Thạch Đại Đảm cùng với hai đứa con báo thủ có thành tích học tập lẹt đẹt kia.
Con trai của Thạch Đại Đảm tên là Thạch Tĩnh, con gái tên là Thạch Hi. Nghe nói Thạch Hi luôn rất bất mãn với cái tên của mình, bởi vì so với tên của anh trai thì tên của cô bé rõ ràng là khó viết hơn hẳn.
Biết nói sao nhỉ, lũ trẻ tuy thành tích học tập không tốt, nhưng sức ăn lại rất khủng, đã thế còn hấp thụ tốt, đứa nào đứa nấy đều mập mạp mũm mĩm.
Bởi vì hơn nửa năm nay, Thạch Đại Đảm vẫn luôn nói dối người nhà là đang mở rộng thị trường mới ở Sơn Thị, đối tác hợp tác chủ yếu là Tần Hoài, thế nên vợ Thạch Đại Đảm tỏ ra vô cùng nhiệt tình với hắn. Đó không phải là sự nhiệt tình dành cho bạn bè, mà giống với sự nhiệt tình dành cho đối tác làm ăn hơn.
Bàn về trình độ giao tiếp, vợ Thạch Đại Đảm giỏi hơn chồng mình rất nhiều, cũng biết ăn nói hơn hắn. Chị nhà văn thì có thể ân cần hỏi han Tần Hoài, sau khi nắm được tình hình sơ bộ của hắn liền bắt chuyện một cách thoải mái, bình đẳng, không kiêu ngạo cũng chẳng nịnh bợ; võ thì có thể lôi hai đứa con báo thủ trong nhà ra treo lên đánh, đánh xong lại chạy ra trang trại xả giận chửi bới ao cá suốt hai tiếng đồng hồ.
Quả thực xứng danh là toàn tài văn võ song toàn
LVQ8371