"À đúng rồi La Quân, tôi vừa xem dự báo thời tiết ngày mai, mai trời nắng đẹp, nhiệt độ mười mấy độ cực kỳ mát mẻ, hơn nữa bắt đầu từ ngày mai Khuất Tĩnh cũng được duyệt nghỉ phép rồi. Lần này ông sắp chết thật rồi, hay là ngày mai chúng ta đi công viên giải trí quẩy nốt một lần cuối đi, tôi nhớ ông có mua vé năm mà, giờ không đi thì phí của trời lắm."
"Không đi." La Quân phũ phàng từ chối, "Trần Huệ Hồng chị cắn hạt dưa nhỏ tiếng đi một chút có được không? Chị chạy sang nhà tôi cắn hạt dưa từ 7 giờ sáng đến tận bây giờ, chị không thấy rát miệng à? Tôi thức chị cũng cắn hạt dưa, tôi ngủ chị cũng cắn hạt dưa, tôi ngủ dậy rồi chị vẫn ngồi cắn hạt dưa, lát về nhà chị dứt khoát chuyển nghề đi trồng hạt dưa luôn cho rồi."
Trần Huệ Hồng cãi lại: "Sao ông biết lúc ông ngủ tôi ngồi cắn hạt dưa? Thực ra tôi cũng ăn rất nhiều đậu phộng và hạt hồ đào, cả hạt dẻ cười nữa cơ mà."
"Mấy cái hạt óc chó mỏng vỏ mà ông mua tôi thật sự không nuốt nổi đâu, chẳng có mùi vị gì sất, lần sau ông mua loại nào đậm đà hơn chút được không?"
Trải qua mấy ngày bị lôi ra chăm sóc cuối đời, La Quân đã mệt lử rồi, rất nhiều lúc ông ấy đã chẳng còn sức đâu mà dùng cái câu Trần Huệ Hồng chị có bị bệnh không đấy như một dấu phẩy nữa. Những lúc như thế này, nếu Tần Hoài có mặt ở đó, ông ấy sẽ lẳng lặng phóng cho hắn một ánh mắt sắc lẹm như dao, trong ánh mắt ngập tràn sự phẫn nộ kiểu thằng nhóc họ Tần kia nhìn xem chuyện tốt mà cậu gây ra đi.
La Quân phóng cho Tần Hoài một ánh mắt hình viên đạn.
Tần Hoài vội cúi đầu cắm cúi bóc chuối tiêu, làm ra vẻ mình cực kỳ thích ăn chuối.
"Nhiệm Vụ Phụ của Chu Hổ đã hoàn thành chưa?" La Quân hỏi.
"Vẫn chưa ạ, thực ra mấy ngày nay cháu chưa gặp lại Chu Hổ." Tần Hoài thành thật đáp.
Ngoại trừ ngày đầu tiên Tần Hoài chạm mặt Chu Hổ ở nhà La Quân ra, mấy ngày còn lại hắn đều không đụng mặt anh ta. Đương nhiên, Chu Hổ vẫn cực kỳ tận tụy với công tác chăm sóc cuối đời, nghe Trần Huệ Hồng kể thì 9 giờ sáng nào hắn cũng có mặt ở nhà La Quân, đến 2 giờ chiều mới chịu rời đi, ngày nào đến cũng mang theo hai bó hoa tươi tuyệt đẹp.
Trần Huệ Hồng nghi ngờ Chu Hổ đang dò xét xem La Quân thích loại hoa nào, đáng tiếc là màn dò xét này lại thất bại thảm hại, La Quân chăng ưa nổi bất kỳ bó hoa nào mà hắn mang tới, từ giống hoa cho đến màu sắc ông ấy đều ghét cay ghét đắng.
Ngày nào Chu Hổ đến ngoại trừ làm việc vặt (rửa trái cây, pha trà, bày biện các loại hạt, dọn dẹp đống vỏ hạt dưa do Trần Huệ Hồng cắn), thì việc chính của hắn là báo cáo tiến độ tổ chức tang lễ cho La Quân, trình bày phương án bố trí linh đường cho La Quân duyệt rồi lại bị ông ấy đánh trượt.
Trần Huệ Hồng không hứng thú lắm với tiến độ chuẩn bị tang lễ của La Quân, yêu cầu của chị ấy chỉ có một, đó là phải có bàn mạt chược. La Quân cũng không cho Trần Huệ Hồng ở bên cạnh nghe Chu Hổ báo cáo công việc, làm ra vẻ thần bí lắm, mỗi lần ông và hắn đều chui vào phòng tranh nói chuyện riêng, để Trần Huệ Hồng ở lại phòng khách cắn hạt dưa.
Điều này khiến Trần Huệ Hồng phải lén nhắn tin Wechat phàn nàn với Tần Hoài rằng tinh thần của La Quân vẫn đang rất tốt, chẳng giống người sắp gần đất xa trời chút nào, hay là Chu Hổ bói sai rồi.
Chu Hổ là Cửu Vĩ Hồ thì đúng rồi, nhưng kỹ năng thiên phú của Cửu Vĩ Hồ đâu phải là bói toán.
"Nhiệm Vụ Phụ đơn giản như vậy mà cậu cũng không làm, cậu muốn lên trời à?” Tâm trạng La Quân đang khó ở, vừa mở miệng đã max lực chiến.
"La tiên sinh, cháu không có tâm trạng làm Diện Quả Nhi." Tần Hoài đáp: "Mặc dù bây giờ trông ông rất bình thường, tinh thần cũng rất tốt, còn có sức ở đây mắng cháu, nhưng cháu chỉ cần nghĩ đến việc ông sống chẳng được bao lâu nữa thì sẽ không còn tâm trí đâu mà làm món Điểm Tâm phức tạp như vậy."
"Hơn nữa cho dù mấy ngày nay cháu có làm xong Diện Quả Nhi, hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ của Chu Hổ, cháu cũng chẳng có tâm trạng nào mà xem ký ức của anh ấy."
La Quân bị quả bóng thẳng thắn của Tần Hoài làm cho nghẹn họng trân trối, ông đặc biệt muốn mắng mỏ rằng nghệ thuật ngôn ngữ của cậu đâu rồi? Cái kỹ năng gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ đâu? Trình độ nói dối cấp đại sư của cậu đâu? Bản lĩnh khéo mồm khéo miệng của cậu đâu rồi? Sao hả, trước mặt tôi cậu cũng lười diễn luôn, nói mấy lời thật lòng dốc hết ruột gan như vậy, còn không nỡ để tôi chết, không muốn thừa kế di sản nữa à? Cậu có ý gì đây hả Tần Hoài?
La Quân khựng lại mười mấy giây, cuối cùng một câu cũng không thốt ra, ngay cả vẻ mặt âm dương quái khí sắp bộc lộ cũng bị ông nuốt ngược vào trong.
Cuối cùng, dưới ánh mắt cắn hạt đưa hóng hớt của Trần Huệ Hồng, La Quân chỉ có thể cứng cổ rặn ra một câu: "Khuất Tĩnh sao còn chưa tan làm?"
Giây tiếp theo, chuông cửa nhà La Quân vang lên.
Đứng gần cửa nhất, An Du Du vừa ăn xong sầu riêng liền vội vàng chạy ra mở cửa, ngoài cửa là Khuất Tĩnh đang bưng một cái nồi đất cỡ bự.
Khuất Tĩnh hớn hở bước vào nhà, ánh mắt lập tức khóa chặt lấy La Quân, cô cười với ông rồi nói: "La tiên sinh, hôm nay cháu nấu một nồi to Canh Bánh Nếp, cho thêm rất nhiều đồ ăn kèm, còn dùng cả nước hầm sườn để nấu nữa đấy!"
"Hồng tỷ bảo hôm nay ông không ăn uống gì, cháu đoán chắc ông muốn ăn chút Canh Bánh Nếp, nhưng cháu không biết ông cụ thể muốn ăn vị gì, nên cháu cho tất tần tật các loại nguyên liệu vào luôn!"
La Quân: ”..."
LVQ8371