Sự xuất hiện của Vương Tuấn càng làm cho niềm hy vọng ấy thêm phần rực rỡ.
Vương Tuấn đang dùng cái trình độ vượt xa đẳng cấp của một sư phụ bếp nóng nhà ăn khu phố, để nấu ra những món xào với mức giá siêu bèo bọt của nhà ăn khu phố.
Vương Tuấn cũng chẳng quan trọng chuyện tiền nong cho lắm.
Hoàng Thắng Lợi là một người sư phụ cực kỳ hào phóng. Trong thời gian học việc, đám đồ đệ tuy không có lương cứng, nhưng tiền lì xì dịp lễ Tết thì chắc chắn không bao giờ thiếu. Một khi đã qua thời gian học việc, Hoàng Thắng Lợi lại càng tỏ ra rộng rãi trong khoản trả lương. Không những lương cứng được đẩy lên kịch trần, mà tỷ lệ hoa hồng chia cho đầu bếp trên mỗi món ăn cũng thuộc hàng top đầu trong giới.
Mấy tháng Tần Hoài đi giao lưu ở Hoàng Kí, số tiền lương cuối cùng nhận được khiến hắn giật thót mình. Thậm chí ngay khoảnh khắc nhìn thấy bảng lương, hắn lờ mờ hiểu ra lý do vì sao Hoàng Kí rõ ràng là một tửu lâu cao cấp ở Cô Tô, bán đồ ăn với giá đắt xắt ra miếng, thế mà chỉ cần Hoàng Thắng Lợi xin nghỉ một cái là Hoàng An Nghiêu lại kinh doanh đến mức suýt thì lỗ vốn.
Thiếu Đông Gia kinh doanh kém là một nhẽ, nhưng cũng không thể đổ hết tội lên đầu cậu ta được. Với tư cách là một tửu lâu cao cấp, bản thân lợi nhuận của Hoàng Kí vốn đã chắng dư đả gì. Hoàng An Nghiêu vừa không dđeal được giá nhập nguyên liệu rẻ từ nhà cung cấp, lại chẳng có tài marketing để kéo doanh thu lên. Đã không biết cắt giảm chỉ phí lại còn mù tịt khoản tối ưu hóa hiệu suất, trong khi vẫn phải è cổ ra gánh các khoản chỉ tiêu cũ và tiền hoa hồng chia cho nhân viên.
Chỉ có thể nói Thiếu Đông Gia tính toán sổ sách không xong cũng là có nguyên nhân cả.
Có nền tảng kinh tế dư dả như vậy, bản thân Vương Tuấn hoàn toàn chẳng thiếu tiền.
Hiện tại anh ta vẫn là một gã trai độc thân không lấy gì làm vui vẻ cho lắm, không có áp lực kết hôn, chẳng có áp lực nuôi con, chỉ có mỗi áp lực rụng tóc. Mức lương cứng mà Tần Hoài trả cho Vương Tuấn ở Vân Trung Thực Đường ngang bằng với bên Hoàng Kí, nhưng khoản hoa hồng dành cho đầu bếp thì không thể sánh bằng Hoàng Kí được.
Biết sao được, giá đồ ăn ở nhà ăn khu phố sao có thể đem ra so sánh với tửu lâu cao cấp. Sư phụ bếp nóng có giỏi giang đến mấy thì khi đến Vân Trung Thực Đường, suất cơm cũng chỉ bán được với giá 16 tệ gồm một mặn hai nhạt mà thôi.
Đối với chuyện bị giảm thu nhập này, Vương Tuấn chăng mảy may bận tâm.
Ở Vân Trung Thực Đường, ngày nào anh ta cũng hận không thể múa chảo đến bốc khói, đổi món liên tục không ngừng nghỉ. Những món ăn trước kia ở Hoàng Kí không dám tùy tiện làm thử, thì nay đến Vân Trung Thực Đường anh ta đều mạnh dạn triển hết. Nếu không phải do điều kiện không cho phép, anh ta thậm chí còn muốn làm cả món Cá Quế Chua Ngọt ngay giữa giờ nghỉ trưa cơ.
Vương Tuấn cắm rễ ở Vân Trung Thực Đường vui đến mức quên luôn cả lối về.
Trước khi đến Vân Trung Thực Đường, anh ta không tài nào hiểu nổi vì sao cứ cách một khoảng thời gian Trịnh Tư Nguyên lại lặn lội chạy tới Sơn Thị, đã đến là cắm rễ ở lại rõ lâu, bỏ bê luôn cả cái tiệm bánh ngọt của nhà mình. Nhưng sau khi nếm mùi Vân Trung Thực Đường, Vương Tuấn lập tức đồng cảm sâu sắc với Trịnh Tư Nguyên, ngày nào cũng hận không thể ăn ngủ luôn trong bếp.
Giá trị cảm xúc mà Vân Trung Thực Đường mang lại quả thực quá đỗi dạt dào.
Nguồn giá trị cảm xúc này không chỉ đến từ thực khách, mà còn đến từ những người đồng nghiệp.
Dưới sự dẫn dắt của hội các ông các bà ở Vân Trung Tiểu Khu, về cơ bản thì khách quen nào của Vân Trung Thực Đường cũng đều là bậc thầy trong việc khen ngợi đầu bếp. Bao nhiêu lời hay ý đẹp cứ thế tuôn ra như suối, kho tàng văn mẫu nịnh hót của mỗi người bèo nhất cũng phải trên 15 câu.
Hơn nữa, thực khách của Vân Trung Thực Đường khen người ta không hề giả trân sáo rỗng. Hội các ông các bà do Hứa Đồ Cường dẫn đầu đều cho rằng, nếu chỉ đơn thuần xúm vào khen đồ ăn ngon, thì cảm giác mới mẻ đó rồi cũng chóng tàn. Từ ngữ có hoa mỹ đến đâu, văn phong có bay bổng cỡ nào cũng thành công cốc, bởi vì những lời ca ngợi như vậy quá phù phiếm, không xuất phát từ tận đáy lòng, không thể mang lại cảm giác yêu thương và ấm áp.
Vậy thì phải khen thế nào mới khiến người ta cảm nhận được tình yêu và sự ấm áp đây?
Đương nhiên là phải hỏi han ân cần một cách chân thành rồi.
Một thực khách chân chính của Vân Trung Thực Đường không chỉ thuộc nằm lòng tên tuổi, ngày sinh, khẩu vị, sở thích, gu ăn mặc và thói quen của vị đầu bếp mà mình yêu thích, mà còn biết cách áp dụng định kỳ những thông tin này vào thực chiến.
Quà cáp đắt tiền thì cấm tiệt. Hội các ông các bà sẽ giám sát gắt gao từng tên thực khách dám cả gan dùng tiền bạc để mua chuộc đầu bếp hòng làm riêng món Điểm Tâm hay đồ ăn mà mình thích. Bọn họ sẽ lập tức thay trời hành đạo, trừng trị ngay cái hành vi tồi tệ này. Thế nhưng những món quà nhỏ ngập tràn tâm ý thì lại rất được hoan nghênh, ví dụ như trái cây, mật ong, đặc sản quê nhà hay dăm ba món đồ chơi hợp gu.
Đẳng cấp hỏi han ân cần cao đến đâu, hoàn toàn phụ thuộc vào việc thực lực của đầu bếp cứng đến mức nào.
Vị giác của thực khách chính là thước đo chuẩn mực nhất.
LVQ8371