Trong văn phòng tĩnh lặng như tờ.
Vương Căn Sinh vẫn luôn cắm cúi tính toán số liệu, tay bấm máy tính thoăn thoắt. Đương nhiên cũng không phải lúc nào ông cũng bấm máy tính, thỉnh thoảng ông còn ghi lại vài con số lên giấy nháp, đây đại khái là lý do vì sao giấy nháp của ông lại lộn xộn đến thế.
Tần Hoài cảm thấy cho dù có gián điệp thương mại mò vào trộm giấy nháp của Vương Căn Sinh, thì chắc cũng chẳng hiểu mô tê gì. Xấp giấy nháp này ngoại trừ Vương Căn Sinh ra, đại khái chẳng có người thứ hai nào nhìn ra nổi trên đó viết cái quái gì.
Vương Căn Sinh cứ cắm mặt làm việc như vậy, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống.
Trà của Khoa Trưởng đã uống cạn, báo cũng lật qua lật lại đến nát bươm, ông ta bắt đầu có vẻ ngồi không yên nữa.
"Khụ khụ." Khoa Trưởng hắng giọng ho mạnh hai tiếng, cố ý thu hút sự chú ý của Vương Căn Sinh, nhưng Vương Căn Sinh vẫn ngồi im như tượng, ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.
Khoa Trưởng thấy vậy liền đứng phắt dậy, bước tới trước mặt Vương Căn Sinh, gõ mạnh tay xuống chiếc bàn bên cạnh ông. Lúc này mới lôi kéo được sự chú ý của Vương Căn Sinh, ông dừng công việc đang dở tay, ngẩng đầu lên.
"Khoa Trưởng, anh vẫn chưa về ạ?" Vương Căn Sinh hơi kinh ngạc.
Ông căn bản không hề để ý trong văn phòng vẫn còn người.
Khoa Trưởng: ...
Khoa Trưởng cạn lời nhìn Vương Căn Sinh, trên mặt viết rõ dòng chữ "Rốt cuộc tại sao tôi lại phải ngồi lì ở chỗ làm đợi cậu lâu như vậy chứ”. Ông ta hắng giọng, điều chỉnh lại nét mặt, dùng giọng điệu khá nghiêm túc cất lời: "Tiểu Vương, chuyện lần trước cậu nói với tôi..."
Nghe Khoa Trưởng nói vậy, nét mặt Vương Căn Sinh cũng trở nên nghiêm nghị: "Khoa Trưởng, tôi tuyệt đối không tính sai đâu. Vật tư hậu cần nửa đầu năm nay chắc chắn có vấn đề, nhất định có kẻ đang lén lút tuồn vật tư trong xưởng ra ngoài bán. Mặc dù sổ sách làm rất tinh vi, nhưng soi kỹ vào các chi tiết thì không khớp nhau."
"Không nghiêm trọng đến mức đó đâu, xưởng chúng ta có bao nhiêu nhân viên tài vụ, trước khi cậu tới mọi người làm sổ sách cũng đâu có cặn kẽ thế này. Có thể là lúc các kế toán khác làm sổ có xảy ra sai sót nhỏ gì đó thôi. Chuyện này cậu đừng báo cáo lên trên làm gì, tới lúc xưởng trưởng sờ gáy, lỗi công việc là bị trừ tiền thưởng đấy, lại rước thù chuốc oán vào thân." Khoa Trưởng khuyên can.
Vương Căn Sinh vẫn rất kiên quyết, ánh mắt kiên định, thậm chí có thể nói là cố chấp: "Khoa Trưởng, đây tuyệt đối không phải là vấn đề nhỏ!"
"Tôi đã tính đi tính lại rất nhiều lần rồi, tuần này tôi lấy thêm các sổ sách khác về xem, thì phát hiện gần như tất cả các mục đều có vấn đề! Không chỉ là xà phòng, diêm, mỡ lợn, phiếu than đá phát làm phúc lợi, mà còn cả vải bông và hàng lỗi do xưởng sản xuất ra nữa. Tỷ lệ hàng lỗi quá cao, căn bản là không thể nào xảy ra được, thậm chí ngay cả tiền hàng mua nguyên vật liệu cũng có khuất tất."
“Còn có nhà ăn nữa, tôi phát hiện nhà ăn...”
Khoa Trưởng không ngờ Vương Căn Sinh lại dám giấu mình lén lút điều tra nhiều sổ sách đến thế, liền lớn tiếng quát tháo chặn ngang, bảo cậu đừng nói nữa: "Đủ rồi!"
Vương Căn Sinh sững sờ.
Khoa Trưởng hơi dịu nét mặt xuống: "Tiểu Vương, cậu có biết mình đang nói gì không hả?"
"Xưởng mình bao nhiêu năm nay, bao nhiêu đời kế toán, chẳng ai khui ra vấn đề gì, tự dưng mỗi cậu bới ra lỗi. Cậu dám cam đoan không? Cậu dám vỗ ngực đảm bảo không? Cậu có dám vác mớ sổ sách này đi nói thẳng với xưởng trưởng, rằng những mục cậu tra ra đều có vấn đề, cậu đúng, còn tất cả các kế toán khác đều sai bét không? Cậu dám không?" Giọng Khoa Trưởng ngày một cất cao, hệt như một tảng đá tảng đè nặng lên người Vương Căn Sinh.
"Tôi dám." Vương Căn Sinh không chút do dự, "Khoa Trưởng, tôi tính toán rất nhiều lần rồi, con số tôi tính tuyệt đối không có vấn đề."
"Trong xưởng nhất định có kẻ đang bòn rút của công bỏ túi riêng, hơn nữa không chỉ có một người!"
Khoa Trưởng bị Vương Căn Sinh chọc cho tức nghẹn họng, hận không thể vác búa bổ đôi đầu cậu ta ra xem rốt cuộc bên trong chứa cái quái gì. Sao lại có thể không hiểu tiếng người, không hiểu ẩn ý, thậm chí nghe không hiểu cả lời đe dọa như vậy chứ.
Vương Căn Sinh tưởng Khoa Trưởng vẫn không tin lời mình, liền tiếp tục: "Khoa Trưởng anh không tin tôi cũng không sao, ngày mai tôi sẽ đi tìm xưởng trưởng, tôi sẽ nói rõ với xưởng trưởng. Tôi đứng tên tố cáo luôn, xảy ra bất kỳ chuyện gì tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm!"
Khoa Trưởng hít sâu một hơi, nét mặt vốn còn đang cố kiểm soát nay đã hoàn toàn méo mó, bất giác lộ ra vẻ dữ tợn.
la KẾ 2 ^ ⁄ ` Z xo. 1+ ^ , 3xx ^ „ Tiểu Vương, cậu cắm đầu vào sách vở riết rồi bị ngu luôn rồi phải không?
Vương Căn Sinh lại một lần nữa sững sờ.
"Tôi cứ tưởng những lời tôi vừa nói đã quá rõ ràng rồi chứ."
"Tất cả các kế toán trong xưởng đều không tra ra vấn đề, chỉ có mỗi cậu tra ra vấn đề, vậy vấn đề nằm ở đâu hả?"
Vương Căn Sinh ngẩn người.
"Người trẻ tuổi có bầu nhiệt huyết là chuyện tốt, tôi rất đánh giá cao cậu. Làm việc cẩn thận, chịu khó, có năng lực, nhưng cậu chỉ mắc đúng một khuyết điểm, đó là không biết linh hoạt."
"Một tháng trước cậu báo cáo với tôi là sổ sách nửa đầu năm có vấn đề. Suốt một tháng nay tôi không hề có bất cứ phản ứng gì, tôi tưởng cậu đã tự hiểu rồi."
"Kết quả hôm qua cậu lại báo cáo với tôi thêm lần nữa."
"Hôm nay tôi cố tình ở lại chờ cậu tan tầm, để nói chuyện riêng với cậu, tôi cứ tưởng cậu sẽ hiểu."
"Nhưng cậu cứ ép tôi phải huỵch toẹt ra như thế này."
LVQ8371