"Ở Sơn Thị không ai biết những chuyện tôi từng làm ở Cô Tô, nhưng có lẽ do bản tính, cũng có thể vì tôi luôn khắc ghi những lời Hứa Nặc đặn đò trước lúc nhắm mắt, tôi rất hay đắc tội với người khác, nên mãi cho đến lúc về hưu tôi cũng chỉ là một nhân viên kế toán bình thường."
Nói tới đây, Vương Căn Sinh thở dài một hơi thườn thượt: "Thực ra trước đây tôi vẫn luôn không hiểu, tại sao trước lúc lâm chung Hứa Nặc cứ nằng nặc đòi gặp tôi, nhất quyết phải nói với tôi những lời đó, tại sao cậu ấy không để tôi báo thù cho cậu ấy. Tại sao ngay từ đầu cậu ấy lại nhiệt tình với tôi như vậy, tại sao ai cũng khó lòng chịu đựng nổi tính cách của tôi, mà chỉ có mỗi cậu ấy là chủ động muốn làm bạn với tôi, lại còn giúp đỡ tôi nhiều đến thế."
"Tỉnh lại rồi tôi mới vỡ lẽ, cậu ấy chính là Đạo Thảo của tôi."
"Cho dù tôi không phải là kiếp cuối cùng, tôi vẫn cảm thấy cậu ấy là Đạo Thảo của tôi."
"Đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, cậu ấy vẫn phải đóng vai một người bình thường, lấy chính mạng sống của mình để đổi lấy cơ hội độ kiếp thành công cho tôi."
Tần Hoài nhìn thấy hốc mắt Vương Căn Sinh đã đỏ hoe.
"Nhưng ai có thể làm Đạo Thảo của cậu ấy đây?"
Thạch Đại Đảm vẫn đang vờ vịt uống trà, cứ giơ khư khư cái chén lên mà chẳng chịu đặt xuống.
"Hứa Mặc, à không đúng, Lão Thạch." Vương Căn Sinh nhìn sang Thạch Đại Đảm: "Thật xin lỗi, kiếp trước tôi mượn tiền cậu mà chưa trả, tôi còn gián tiếp hại cậu phải tự sát."
"Không sao." Thạch Đại Đảm đặt chén xuống, "Tôi cũng chẳng biết mình đã cho cậu mượn bao nhiêu tiền, tiền của tôi đều ném hết ở chỗ Hứa Nặc, cậu ấy chỉ báo với tôi một tiếng thôi."
"Cái chết của tôi cũng chẳng liên quan gì đến cậu cả, tôi tự sát là vì tôi quá ngốc, lúc nhận ra mình độ kiếp thất bại tôi liền tự sát luôn.”
Giọng của Thạch Đại Đảm vẫn đều đều như cũ, rất đỗi bình thản, không chút phập phồng. Nói xong, hắn theo bản năng ngẩng đầu liếc nhìn Tần Hoài một cái, chạm phải ánh mắt của Tần Hoài, thấy được sự lo lắng trong mắt hắn liền mỉm cười đáp lại.
"Mấy năm nay tôi vẫn không dám đến Cô Tô, cũng chẳng dám hỏi han gì về cái chết của Hứa Nặc. Đến lúc tôi bắt đầu dò la, phát hiện chẳng moi ra được tin tức gì thì lại đâm ra hụt hẫng." Thạch Đại Đảm nói, "Tôi sợ cậu ấy bị người ta hại chết nhưng hung thủ lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tôi sợ thực ra chẳng có hung thủ thực sự nào cả, mà hung thủ chính là tôi."
"Bây giờ... tôi chỉ mong cậu ấy sẽ không oán trách tôi."
"Lão Thạch, Hứa Nặc không trách anh đâu." Tần Hoài an ủi: "Tôi đã tận mắt thấy trong ký ức rồi, Hứa Nặc kể cho Hứa xưởng trưởng nghe chuyện cậu ấy là Tinh Quái, nói rằng kiếp sau chưa chắc cậu ấy đã giữ lại được ký ức, nhưng nếu có, cậu ấy nhất định sẽ quay về tìm ông ấy, bảo ông ấy hãy đợi cậu ấy trở về."
"Cậu ấy bảo Hứa xưởng trưởng đừng trách Vương đại gia, cũng đừng trách anh. Cậu ấy còn tiết lộ với Hứa xưởng trưởng rằng anh cũng là Tỉnh Quái, bảo anh không rành cách làm người cho lắm, nhờ ông ấy chiếu cố
Tần Hoài vừa dứt lời, âm thanh thông báo của trò chơi liền vang lên trong đầu hắn. Cùng lúc đó, hắn nhìn thấy Thạch Đại Đảm hơi cúi đầu, ánh mắt trân trân nhìn xuống mặt bàn, hai giọt nước mắt từ khóe mi rơi thẳng xuống, đọng lại trên mặt bàn thành một vệt nước chưa kịp tan ra.
"Ding! Chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Tâm Nguyện của Đương Khang], nhận được phần thưởng nhiệm vụ: [Quà tặng của Đương Khang], [Đương Khang ngẫu nhiên tặng cho bạn một công thức nấu ăn]."
Tần Hoài mặc kệ âm thanh thông báo của trò chơi vừa vang lên trong đầu, vẫn mang vẻ mặt lo âu nhìn Thạch Đại Đảm.
Thạch Đại Đảm bình thản ngẩng đầu lên, cứ như thể người vừa rơi nước mắt lúc nãy không phải là hắn, hỏi: "Chi Tuyến Nhậm Vụ của tôi hoàn thành rồi à?"
"Hoàn thành rồi."
"Vậy bây giờ tôi có thể trao quà tặng với công thức nấu ăn cho cậu rồi đúng không?"
Tần Hoài không ngờ Thạch Đại Đảm lại nhớ rõ mồn một phần thưởng của Chi Tuyến Nhậm Vụ là gì. Phải biết rằng, Chi Tuyến Nhậm Vụ này đã được kích hoạt từ tận nửa năm trước. Hồi đó lúc mới kích hoạt, hắn chỉ phổ biến chi tiết nhiệm vụ cho Thạch Đại Đảm đúng một lần, tiện miệng nhắc luôn phần thưởng, từ dạo đó về sau chẳng hề đả động tới nữa.
Thạch Đại Đảm trí nhớ siêu quần thế này, hồi xưa đi học ban xã hội có phải ngon không!
"Chắc là được." Tần Hoài cũng không dám chắc lắm, hắn mở giao diện trò chơi lên kiểm tra thử, phát hiện tình huống này y hệt như đợt Trần Công thức tỉnh lần trước.
"Lão Thạch, anh cứ chọn đại món đồ nào anh cảm thấy nên tặng cho tôi là được, hệ thống sẽ tự động tính đó là quà tặng. Còn về công thức nấu ăn, anh cứ thong thả mà chọn, lôi món nào ngon nhất trong ký ức của anh ra, chốt đơn món đó, rồi thầm nghĩ trong đầu là muốn truyền lại công thức đó cho tôi là xong, hệ thống trò chơi sẽ tự động ghi nhận.”
"Vậy tôi nợ quà vài năm nữa rồi tặng lại cho cậu được không?" Thạch Đại Đảm hỏi: "Mấy năm nay tôi bỏ bê mảng kinh doanh hải sản quá, cậu cho tôi xin vài năm để tôi về dồn sức làm trang trại chăn nuôi, cá kiếm thêm chút đỉnh rồi hẵng tặng quà cho cậu."
"La lão tiên sinh đã tặng cậu một món quà khủng như vậy, nếu tôi mà cho ít quá... Mặc dù tôi chắc chắn không thể đọ lại ông ấy, nhưng cũng không thể để chênh lệch quá nhiều được."
Tần Hoài tỏ vẻ hắn thực sự không thể nào hiểu nổi cái thói ganh đua so bì của đám Tinh Quái các anh, La Quân để lại khối tài sản lên tới mấy chục tỷ bạc, thế mà cũng đòi so kè cho bằng được cơ á?
LVQ8371