"Thế nhưng sau khi điều tra rõ ngọn ngành... sự việc này lại chẳng mảy may dính líu gì đến Tiểu Vương cả, thậm chí nó còn khiến tôi có cảm giác kẻ hại chết Tiểu Nặc thực chất chính là tôi. Tôi chắng biết phải oán trách ai, cũng chăng biết nên hận ai, nhưng nỗi uất hận trong lòng lại chẳng có chỗ nào để trút bỏ. Tôi đành phải chọn cách vừa chiếu cố Tiểu Vương, lại vừa xa lánh cậu ấy, căn bản không muốn có quá nhiều dính líu tới cậu ấy."
"Mãi về sau, tôi bắt đầu hy vọng những lời Tiểu Nặc nói là sự thật, tôi mong mỏi trên đời này thật sự có Tinh Quái, tôi mong con trai tôi sau khi đầu thai chuyển kiếp vẫn có thể quay về gặp tôi."
"Tôi đã ôm ấp niềm hy vọng đó mà sống lay lắt cho đến tận ngày hôm nay."
"Lần trước lúc các cậu đến thăm, tôi vừa liếc mắt một cái đã nhận ra Hứa Mặc ngay." Hứa xưởng trưởng mỉm cười nhìn sang Thạch Đại Đảm, "Cậu đúng là chẳng thay đổi chút nào, lúc im lặng chột dạ căn bản chẳng dám ngước lên nhìn tôi. Hồi trước mỗi lần Tiểu Nặc dẫn cậu về nhà chúng tôi ăn cơm, cậu rõ là to xác mà cứ cúi gằm mặt rụt cổ lùi tít ra đằng sau, lặng lẽ cắm cúi ăn cật lực, tốc độ ăn còn nhanh hơn bất kỳ ai."
"Lần trước đến viện dưỡng lão cũng y chang vậy, cái thân hình to đùng cứ cúi rạp người nấp sau lưng Tiểu Tần và Du Du, bữa trưa quất liền tù tì một lúc bảy suất cơm, dọa cho nhân viên múc cơm ở nhà ăn sợ xanh mắt mèo."
Thạch Đại Đảm chăng biết chống chế thế nào, chỉ đành ngẩng đầu lên cười một nụ cười cực kỳ chất phác.
"Vậy lần trước Tiểu Cửu có nhận ra tôi không?" An Du Du nóng lòng chen ngang.
Hứa xưởng trưởng gật gật đầu: "Con trai tôi và Hứa Mặc đều là Tinh Quái, thế nên lão đại của tôi là Tinh Quái thì xem ra cũng chẳng có gì lạ lẫm."
"Vậy ông có thể gọi tôi là lão đại giống như Tiểu Thất được không?" Trong đôi mắt An Du Du lóe lên tia sáng hưng phấn vì lại được làm lão đại sếp sòng.
Hứa xưởng trưởng: ...
Hứa xưởng trưởng khẽ gật đầu, thu lại nụ cười trên môi, vô cùng nghiêm túc hô lên một tiếng: "Lão đại."
Một tiếng "lão đại" của Hứa xưởng trưởng khiến An Du Du vui như mở cờ trong bụng, lưng cũng ưỡn thẳng tắp, nhưng theo bản năng cô lại liếc nhìn lốc sữa và giỏ trái cây mang đến làm quà, cái lưng vừa ưỡn thẳng lập tức rụt lại như cũ.
Lão đại nghèo rớt mồng tơi thì lấy đâu ra dũng khí cơ chứ.
An Du Du chỉ đành ngậm ngùi uống trà Lục An Qua Phiến.
Hứa xưởng trưởng thu trọn toàn bộ những động thái nhỏ nhặt của An Du Du vào trong tầm mắt, ông cực kỳ bao dung mỉm cười, tuy rằng An Du Du là lão đại của ông, nhưng trong mắt Hứa xưởng trưởng cô lại giống hệt một đứa trẻ con hơn.
Ai bảo lão đại vẫn còn trẻ trung phơi phới, còn ông thì đã là một lão già lọm khom rồi cơ chứ.
Tần Hoài thấy bầu không khí có vẻ hơi chùng xuống, vội vàng mang Bánh Hồng Lăng ra. Sáng nay Tần Hoài hì hục gói Bánh Hồng Lăng suốt cả buổi, bánh thì nguội ngắt rồi, nhưng tay nghề lại chẳng có xíu tiến bộ nào, gói trông bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nơ bướm thắt cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
"Hứa xưởng trưởng, cháu có mang đến cho ông một món Điểm Tâm mới, cháu vừa mới học được đấy, xem xong đoạn ký ức của Vương đại gia là cháu học được luôn." Tần Hoài nhanh nhảu nói.
Hứa xưởng trưởng không mấy bận tâm đến Bánh Hồng Lăng cho lắm, ông chỉ liếc nhìn một cái rồi hỏi: "Bánh Hồng Lăng à?"
Tần Hoài không ngờ Hứa xưởng trưởng lại nhận ra Bánh Hồng Lăng, theo như hắn suy đoán, Hứa xưởng trưởng đáng ra chưa từng nhìn thấy phiên bản Bánh Hồng Lăng hoàn chỉnh, chí ít là chưa từng thấy phiên bản được bọc bằng lụa đỏ.
Vậy mà bây giờ chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay...
Không đợi Tần Hoài tỏ vẻ kinh ngạc, Hứa xưởng trưởng đã nói tiếp: "Tôi nhớ hồi đó Tiểu Nặc từng bảo, Bánh Hồng Lăng chuẩn vị là phải được bọc bằng lụa đỏ."
"Hôm qua Tiểu Cung cũng có nói sơ qua với tôi rồi, về cái hệ thống gì đó của cậu, xem ký ức để mò ra công thức nấu ăn. Tuy tôi nghe chữ được chữ không, nhưng tôi nghĩ những đoạn ký ức giúp cậu mò ra được công thức chắc chắn phải là những ký ức khắc cốt ghi tâm. Đây là công thức cậu mò được từ trong ký ức của Tiểu Vương, lại còn được bọc bằng lụa đỏ, phản ứng đầu tiên của tôi dám chắc chắn nó là Bánh Hồng Lăng."
Tần Hoài lại có thêm một góc nhìn hoàn toàn mới về độ nhạy bén của Hứa xưởng trưởng, trong lòng thầm cảm thán thảo nào Hứa xưởng trưởng có thể nhận ra Thạch Đại Đảm ngay từ lần đầu chạm mặt.
"Tôi tò mò lắm, cái vụ ký ức gì đó của Tiểu Tần cậu, tóm lại là cung cấp công thức để cậu học làm món ăn thôi sao?"
Tần Hoài lại thoáng giật mình thêm một chặp nữa.
Hắn không ngờ Hứa xưởng trưởng có thể bình thản chấp nhận việc bao nhiêu người đều là Tinh Quái, lão đại đầu thai chuyển kiếp đến thăm ông, Vương Hội Kế - người mà ông mang thứ cảm xúc cực kỳ phức tạp lại là Pháp Thú nay đã Thức Tỉnh, sau khi thế giới quan bị đảo lộn tùng phèo như vậy, trọng điểm chú ý của ông thế quái nào lại đổ dồn vào cái hệ thống của hắn.
"Đúng vậy ạ, cái hệ thống này của cháu hơi dị một chút. Nó là thế này, từ hồi bé tí cháu đã có cái hệ thống này rồi, hồi đó cháu còn chưa biết chữ, mọi người..." Tần Hoài đã mở khóa training hội nhập cho biết bao nhiêu Tinh Quái, nhưng đây mới là lần đầu tiên hắn phổ cập kiến thức về hệ thống của mình cho một người trần mắt thịt đích thực.
Một khi đã mở máy là luyên thuyên không dứt được.
LVQ8371