Tần Hoài có thể đợi lúc tinh dậy thì đến mượn phòng bếp của nhà tang lễ để làm đồ ăn sáng. Hôm nay Chu Hổ phải vào thôn để lên kế hoạch tổng thể cho các tiết mục biểu diễn, mong hắn thông cảm.
Tần Hoài liếc nhìn đồng hồ, phát hiện căn bản không còn thời gian làm bữa sáng nữa. Nhiệm vụ hôm nay của hắn chỉ có một, đó là đi đón người ở sân bay.
Buổi trưa đón Trần Công, buổi chiều đón Triệu Thành An. Sân bay cách trung tâm thành phố rất xa, cách nhà tang lễ lại càng xa hơn. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay Tần Hoài đi đón hai người bọn họ là coi như đi tong cả một ngày.
Và rồi đúng là đã xảy ra chuyện bất ngờ.
Chuyến bay của Trần Công bị trễ, thời gian hạ cánh gần như cùng lúc với Triệu Thành An. Trợ lý vạn năng của tổng giám đốc bá đạo - Trần Công vô cùng tâm lý cho biết anh ta có thể tự dẫn Triệu Thành An đến nhà tang lễ, không cần Tần Hoài ra sân bay đón. Hắn cứ việc bận rộn chuyện của mình, nếu có thể tranh thủ làm giúp anh ta hai đĩa Lục Đậu Cao thì càng tuyệt.
Từ sau khi kết thúc kỳ nghỉ phép quay lại làm việc, Trần Công đã thấm thía sâu sắc nỗi chua xót của việc "từ sướng chuyển sang khổ". Mặc dù trong thời gian nghi phép, anh ta không thể duy trì chế độ làm việc 996, không thể đốc toàn tâm toàn lực cống hiến cho sếp, cúc cung tận tụy đến chết mới thôi cho Hàn tổng thân yêu của mình, nhưng bù lại anh ta được ăn Điểm Tâm thỏa thích.
Thử hỏi ai có thể chối từ Điểm Tâm của Tiểu Tần sư phụ cơ chứ?
Đến cả tên cuồng công việc Văn Diêu Ngư cũng không thể chối từ.
Tần Hoài bỗng nhiên rảnh rỗi không có việc gì làm, đành tiếp tục mượn phòng bếp của nhà tang lễ để làm Điểm Tâm. Càng làm càng nghiện, nghĩ đến chuyện tối nay Tần Lạc sẽ tới viếng và tiện thể ăn buffet, hắn không những làm hết các món Điểm Tâm theo danh sách em ấy gửi, mà còn làm thêm một đống món mà hắn nghĩ là em ấy sẽ thích ăn.
Nào là Bánh Bao Nhân Thịt Cừu, Bát Trân Cao, Phù Dung Cao, Ngẫu Phấn Hoàn Tử, Viên Mộng Thiêu Bính, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Bánh Đường Tam Giác, Bánh Bao Heo Áp Chảo, Tiểu Long Bao Nhân Nước...
Đừng hỏi tại sao lại làm đủ loại thập cẩm như vậy, hỏi thì câu trả lời chính là Tần Lạc thích ăn mọi thứ.
Khi Triệu Thành An kéo theo chiếc vali cỡ bự, thở hồng hộc, dáng vẻ trông cực kỳ chật vật xuất hiện trước cửa nhà tang lễ cùng với Trần Công - người mặc vest chỉnh tề, từ trên xuống dưới không một nếp nhăn, trông vô cùng phong độ, chỉ đeo một chiếc balo công sở, thì cảnh tượng đập vào mắt họ chính là thế này đây.
Toàn là người với người.
Chỗ ghi chép tiền phúng điếu đông nghẹt người. Một cô nhân viên cầm chiếc bút ghi âm bật loa to hết cỡ, đồng thời phải gào lên với dòng người đang xếp hàng phía sau: "Đây là khu vực đăng ký khách viếng của ông La Quân! Khách của ông Lý đi thẳng rẽ phải, khách của ông Vương đi thẳng rẽ phải rồi rẽ trái, khách của ông Hồ rẽ trái rồi đi thẳng!"
"Chỗ này không phải..."
"Người đẹp ơi, tôi nghe nói bufet bên này ngon lắm, nhất là Điểm Tâm. Tôi đi phong bì 300 tệ rồi dẫn theo đứa nhỏ vào ăn một bữa được không?”
"Tôi là khách phòng bên cạnh, tôi cũng đi 300 tệ, cho tôi vào ăn với được không?"
"Không cần phong bì đâu ạ! Lòng thành đến là được rồi. Ai muốn dùng bữa cứ vào thẳng bên trong, xin đừng chen lấn, đừng cãi vã, không lãng phí thức ăn và tuyệt đối không được gói mang về!"
"Người đẹp à, hay là cứ để tôi đi phong bì 300 tệ đi. Tôi nghe nói chỗ này có phát vé số cào, tôi cũng muốn cào hai tờ."
"... Thật sự không cần đi phong bì đâu ạ, vé số cào mỗi người hai tờ, qua chỗ tôi nhận nhé."
"Cô em ơi, chúng tôi là..."
"Không cần đi phong bì đâu ạ!"
"Không phải, chúng tôi là người nhà của người khuất ở phòng bên cạnh. Cơm của nhà tang lễ này dở tệ quá, mà buffet bên mấy người lại thơm phức. Chúng tôi đóng chút tiền ăn cho bên này được không, để mấy ngày tới ngày nào cũng sang đây ăn ké?"
"...?"
Triệu Thành An hoang mang nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, quay đầu hỏi Trần Công: "Đây mà là hiện trường tang lễ à?"
Sao trông cứ như tiệc tất niên của công ty vậy?
Trần Công thản nhiên đáp: "Ông La chắc chắn có dụng ý sâu xa của mình."
Triệu Thành An kéo vali hành lý cũng không vội đi vào, đứng ngoài xem náo nhiệt vài phút, sau đó mới bước tới giơ cao chiếc phong bì trắng trong tay: "Tôi là Triệu Thành An! Tôi thực sự đến viếng ông La Quân, tôi là bạn của ông ấy! Tránh đường chút nào, nhường đường chút nào! Bên kia còn một người nữa, tôi muốn lấy 4 tờ vé số cào. Cho tôi thêm 2 tờ nữa được không? Gom đủ 6 tờ cho nó may mắn!"
Cuối cùng, Triệu Thành An thành công cầm 6 tờ vé số cào, hớn hở cùng Trần Công tiến về phía linh đường. Thế nhưng chưa kịp bước vào, vừa tới cửa hắn đã đứng hình.
Người thực sự quá đông, xếp thành một hàng dài dằng dặc.
Đương nhiên, họ đang xếp hàng lấy đồ ăn buffet.
Bên cạnh còn có người túc trực quản lý để chống chen ngang. Đội quản lý này không ai khác chính là những gương mặt vô cùng quen thuộc với Triệu Thành An: Hứa Đồ Cường, Đinh Nãi Nãi, Tiền đại gia và Trần Huệ Hồng.
Trần Huệ Hồng mượn luôn cả chiếc loa phóng thanh của Ủy ban phường, gân cổ giơ loa gào lên: "Không được chen lấn! Xếp hàng có trật tự! Cấm lấy quá nhiều! Nghiêm cấm lãng phí, ai tố giác sẽ có thưởng! Hễ phát hiện chen lấn hay lãng phí thức ăn là đuổi ra ngoài ngay lập tức! Ngoài bãi đỗ xe có xe buýt đưa đón đi xem kịch, bây giờ xuất phát vẫn kịp xem suất diễn tối nay. Bên đó cũng có xe đưa về lại trung tâm thành phố nên không cần lo chuyện đi lại!"
LVQ8371