"Cháu cảm thấy chúng ta có thể trực tiếp lật bài ngửa với Hứa xưởng trưởng, thậm chí đây cũng chăng gọi là lật bài ngửa nữa. Cháu nghỉ ngờ thật ra Hứa xưởng trưởng đã nhìn ra Lão Thạch là Hứa Mặc, còn An Du Du là lão đại rồi."
"Chiều mai ông có muốn cùng cháu đi Cô Tô không?" Tần Hoài hỏi Vương Căn Sinh.
Tần Hoài cảm thấy Vương Căn Sinh là Tinh Quái có sự thay đổi ít nhất trước và sau khi tỉnh lại. Có lẽ bởi vì hắn là Pháp Thú, cho dù làm người hay làm Tinh Quái thì tính cách cũng sêm sêm nhau, gần như chẳng nhìn ra điểm khác biệt.
Bởi vì không có sự khác biệt quá lớn, Tần Hoài nghi ngờ Vương Căn Sinh nhất thời có thể chưa biết đối mặt với Hứa xưởng trưởng ra sao.
Mối quan hệ giữa Vương Căn Sinh và Hứa xưởng trưởng thật ra rất phức tạp. Hai người là đồng minh kiên định, nhưng xen giữa lại là cái chết của Hứa Nặc. Hứa xưởng trưởng không hề dốc sức bồi dưỡng Vương Căn Sinh, ít nhất là Vương Căn Sinh không hề được thăng chức tăng lương nhanh chóng trong xưởng dệt bông. Thế nhưng sau khi nộp đơn tố cáo, Hứa xưởng trưởng cũng không lập tức cắt đứt quan hệ.
Vương Căn Sinh đắc tội với nhiều người trong xưởng dệt bông như vậy, nếu không nhờ Hứa xưởng trưởng che chở, hắn đã sớm bị giáng xuống làm ở những vị trí vừa khổ vừa mệt rồi.
Càng khỏi phải nói đến việc sau đó Vương Căn Sinh không bán công thức Bánh Bao Gạch Cua (Song Giải Bao) mà Hứa Nặc đưa cho. Bởi vì đối với hắn, đây là di vật của bạn mình, hắn không nỡ bán. Tiền phẫu thuật của bố Vương Căn Sinh là do Hứa xưởng trưởng cho mượn, hắn phải cày cuốc trả cả gốc lẫn lãi suốt nhiều năm trời mới hết nợ.
Còn về Bánh Hồng Lăng, Vương Căn Sinh trong lúc kể lại những chuyện mình trải qua ở mấy kiếp trước cũng chỉ nói lướt qua vài câu.
Lúc chưa tỉnh lại, hắn không muốn nói thật với Tần Hoài, là vì Bánh Hồng Lăng đối với hắn chính là món Điểm Tâm mà cả đời này hắn không dám đối mặt.
Hắn vừa khao khát được ăn, lại vừa sợ hãi khi phải nhắc đến. Cho nên hắn không thể nói cho Tần Hoài biết sự thật, không thể kể cho Tần Hoài nghe Bánh Hồng Lăng là do người bạn nào làm, cũng không dám thú nhận với Tần Hoài rằng thật ra hắn căn bản không biết Bánh Hồng Lăng có mùi vị gì. Thậm chí miếng Bánh Hồng Lăng ngọt ngào duy nhất từng nếm thử, cũng là do Vương Căn Sinh nuốt nước mắt ăn vào đúng cái ngày Hứa Nặc qua đời.
Bánh Hồng Lăng thì ngọt, nước mắt thì mặn, nhưng Vương Căn Sinh lúc đó ăn vào lại chỉ thấy đắng ngắt.
Sở dĩ hắn không có cách nào diễn tả được hương vị, là bởi vì trong ký ức của hắn không hề có hương vị chân thực, mà chỉ có nỗi đau tột cùng.
Đối với Vương Căn Sinh mà nói, bất kể cái chết của Hứa Nặc có phải là tai nạn ngoài ý muốn hay không, thì hắn đều phải chịu trách nhiệm. Bởi vì Hứa Nặc chết do bị xe tải tông trên đường từ dưới quê mua nguyên liệu làm Bánh Hồng Lăng trở về thành phố.
Hứa Nặc là vì muốn làm Bánh Hồng Lăng cho hắn, để tối Trung thu sau khi tan làm hắn có Bánh Hồng Lăng mà ăn, nên mới bị đám người của Chu phó xưởng trưởng dò la được hành tung chính xác, từ đó mới bị xe tông chết.
Đối với Vương Căn Sinh mà nói, cái chết của Hứa Nặc là trách nhiệm mà hắn không thể nào trốn tránh được.
Gói Bánh Hồng Lăng đó, Vương Căn Sinh đã cất kỹ cho đến tận lúc qua năm mới. Buổi tối đêm giao thừa, khi hắn mở tủ lấy gói giấy thấm dầu ra mới phát hiện Bánh Hồng Lăng đã bị chuột ăn sạch từ đời nào. Con chuột ranh ma cắn một lỗ to tướng ở phía sau gói giấy, khiến cho mỗi lần hắn mở tủ ra đều không hề hay biết.
Sau đó Vương Căn Sinh cứ giữ khư khư tờ giấy thấm dầu bị chuột gặm thủng đó suốt hơn 20 năm. Mãi cho đến khi chất giấy mục nát không thể bảo quản được nữa, trong một lần dọn nhà sắp xếp đồ đạc mới vỡ vụn ra.
Vương Căn Sinh chẳng có món đồ nào do Hứa Nặc để lại cả, nhưng từng món di vật của bạn mình, hắn đều cố gắng hết sức để giữ gìn. Trong hoàn cảnh như vậy, kể từ lúc rời khỏi Cô Tô, hắn chưa từng gặp lại Hứa xưởng trưởng một lần nào nữa. Có thể tưởng tượng được tâm trạng phức tạp của hắn đối với Hứa xưởng trưởng là như thế nào.
Hiện tại Vương Căn Sinh đã tỉnh lại, biết Hứa Nặc thật ra là Tinh Quái, cái chết của bạn mình không đồng nghĩa với việc biến mất thực sự. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể rũ bỏ cái mác "kẻ gián tiếp hại chết Hứa Nặc".
Bởi vì Vương Căn Sinh chính là người như vậy.
Hắn cực kỳ cố chấp, luôn kiên trì với những gì mình tin tưởng. Bất kể là làm người hay làm Tỉnh Quái, tính cách của hắn cũng sẽ không thay đổi. Bởi vì hắn là Pháp Thú, một con Pháp Thú luôn kiên định với sự công bằng, chính nghĩa và nguyên tắc trong lòng mình.
Đối mặt với câu hỏi của Tần Hoài, Vương Căn Sinh chìm vào im lặng.
"Cho dù Hứa xưởng trưởng biết Hứa Nặc là Tinh Quái, biết cậu ấy có thể đầu thai chuyển thế, nhưng ông ấy chắc chắn vẫn sẽ trách tôi."
"Sau khi chuyển thế, Hứa Nặc đã không còn là Hứa Nặc nữa. Con trai của ông ấy quả thực đã chết vì tôi."
"Hứa xưởng trưởng sẽ không trách ông đâu." Tần Hoài nhìn Vương Căn Sinh đáp: "Bởi vì trước khi mất, Hứa Nặc đã dặn dò ông ấy là đừng trách ông."
"Lần trước khi chúng cháu đến viện dưỡng lão gặp Hứa xưởng trưởng, tuy ông ấy không nhắc nhiều đến Hứa Nặc, có lẽ là vì không muốn khơi lại nỗi đau. Nhưng cháu có thể nhìn ra, ông ấy rất thương đứa con trai út này."
"Ông luôn khắc ghi những lời Hứa Nặc dặn dò trước lúc nhắm mắt, nhớ kỹ cả đời, mấy chục năm qua chưa từng quên, dùng chính hành động để chứng minh ông luôn nhớ lời cậu ấy."
LVQ8371