"Lần trước tôi đến văn phòng tìm cậu đã thấy cậu là lạ rồi, có phải cậu bị người trong phòng... cô lập không? Không đúng, đám người trong phòng cậu bị điên mới đi cô lập cậu, mất đi con trâu già cày cuốc là cậu thì việc đổ hết lên đầu bọn họ à.”
"Hay là chủ nhiệm Lưu bên công đoàn lại sắp xếp xem mắt cho cậu, xong đối tượng xem mắt chê nhà cậu nghèo?"
"Chắc cũng không đến mức đấy chứ, cậu đâu phải bị đối tượng xem mắt chê bai lần đầu."
"Hay là dạo này tôi lại dính phốt gì làm liên lụy đến cậu? Cũng không đúng, dạo này bố mẹ cắt sạch tiền tiêu vặt của tôi rồi, tôi đào đâu ra điều kiện mà tạo bão dư luận mới chứ."
Tần Hoài rất muốn nói là có đấy người anh em, có đấy. Bất kể cậu có tiền hay không thì cậu vẫn luôn là trung tâm của dư luận, có điều nội dung xoay quanh cậu thường chẳng phải tin tức tốt lành gì thôi.
Hứa Nặc thấy Vương Căn Sinh vẫn trơ ra như phông, liền đặt mông ngồi phịch xuống giường hắn: "Lão Vương, cậu có vấn đề thật rồi."
"Có đúng không? Cậu cứ nói xem là có hay không đi."
Vương Căn Sinh im lặng mười mấy giây, lí nhí đáp: "Có."
"Là chuyện tày đình, đúng hay không?"
"Cậu không chịu nói, là chỉ không muốn kể với tôi vì sợ tôi phá hỏng việc của cậu, hay là không muốn nói với bất kỳ ai?"
Vương Căn Sinh lại chìm vào sự im lặng dằng đặc. Hứa Nặc đã quá có kinh nghiệm đối phó với cái trò im im này của Vương Căn Sinh, cậu ta cứ ngồi lỳ trên giường chằm chằm nhìn hắn, bình thản nói: "Cậu không nói thì tôi cứ ngồi đây đợi đến lúc cậu nói, bao giờ cậu khai tôi mới về. Dù sao phòng cậu cũng chỉ có mỗi một cái giường, tôi ngồi chình ình ở đây cậu cũng chẳng ngủ nghê gì được. Có bản lĩnh thì cứ thi gan với tôi cả đêm đi, tối nay cậu khỏi ngủ, sáng mai vác xác đến xưởng làm tiếp. Chúng ta cứ cò cưa với nhau thế này mỗi ngày, đảm bảo không quá hai ba hôm cậu sẽ đột tử vì thiếu ngủ, vụ này thì được tính là tai nạn lao động thật đấy."
Vương Căn Sinh vẫn im lặng.
Hứa Nặc cứ bình thản ngồi trên giường như vậy, lúc sau cảm thấy ngồi không chán quá, cậu ta liền đứng dậy lấy chiếc Bánh Hồng Lăng bọc trong giấy thấm dầu mà cậu ta mang tới tặng Vương Căn Sinh - cái bánh mà sau khi nhận lấy Vương Căn Sinh đã đặt luôn lên bàn - bóc ra rồi điềm nhiên ăn.
Bản chất của Bánh Hồng Lăng chính là Tô Bính có nhân, lại là vị ngọt, là loại Điểm Tâm nướng đạt chuẩn nhiều đường nhiều dầu siêu dư năng lượng.
Hứa Nặc làm Bánh Hồng Lăng không to lắm, chỉ nhỉnh hơn Tiên Nhục Nguyệt Bính bình thường một chút, đồng thời cũng dẹt hơn rất nhiều. Cậu ta nhét vào miệng cắn một phát hết hơn nửa cái, vụn vỏ bánh rớt lả tả đầy đất.
Nhân bánh quả thực là nhân hoa hồng, Tần Hoài có thể nhìn thấy rất rõ những cánh hoa hồng ngâm đường bên trong Bánh Hồng Lăng. Cánh hoa hồng ngâm đường và cánh hoa hồng tươi, sau khi làm thành nhân và mang đi nướng sẽ cho ra màu sắc khác biệt.
Hứa Nặc dùng hoa hồng ngâm đường để làm cũng rất bình thường, ở thời đại này, vào lúc này, hoa hồng tươi khéo còn đắt đỏ hơn cả hoa hồng ngâm đường.
Sự chú ý của Tần Hoài hoàn toàn đổ dồn vào chiếc Bánh Hồng Lăng mà Hứa Nặc đang cầm trên tay.
Chỉ xét riêng bản thân Bánh Hồng Lăng, món Điểm Tâm này làm quả thực không tồi. Nhìn là biết bánh mới làm trong ngày, tay nghề cán bột ngàn lớp của sư phụ bạch án Điểm Tâm cũng không phải dạng vừa, vỏ bánh rất đạt chuẩn. Nhân bánh hẳn là hoa hồng ngâm đường trộn với mứt hoa quả, hình như còn rắc thêm chút hạt thông, chuẩn form nhân ngọt.
Quả thực bánh này chẳng có dây mơ rễ má gì với Tiên Hoa Bính, mà cũng không liên quan lắm đến Tiên Nhục Nguyệt Bính. Đương nhiên, Tần Hoài tin rằng nó cũng chẳng phải là Bánh Hồng Lăng nốt. Đây chắc mẩm là món Điểm Tâm do Hứa Nặc tự sáng chế ra, chỉ là mượn cái mác Bánh Hồng Lăng mà thôi.
Có thể tự chế ra món Điểm Tâm thế này, trình độ bạch án của Hứa Nặc cũng xịn phết đấy, ít nhất là cao hơn tưởng tượng trước đó của Tần Hoài.
Hứa Nặc cứ tự nhiên như ruồi ăn sạch nửa phần Bánh Hồng Lăng ngay trước mặt Vương Căn Sinh. Ăn xong cậu ta còn không quên đưa ra tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: "Lâu lắm rồi tôi không làm Bánh Hồng Lăng, hôm nay chỉ làm thử thôi. Ba ngày nữa chẳng phải là Trung thu sao? Tôi biết xưởng dệt bông sẽ phát bánh trung thu, nhưng năm nào cũng toàn phát bánh chay, mà lại chỉ phát có mỗi một cái. Đến lúc đó tôi sẽ làm thêm một mẻ Bánh Hồng Lăng nữa, cậu cứ coi nó như bánh trung thu mà ăn cũng được."
"Lão Vương, lên tiếng đi chứ. Sao tôi nói gì cậu cũng không có phản ứng vậy? Cậu có biết tôi gom nguyên liệu làm Bánh Hồng Lăng khổ sở cỡ nào không? Còn phải cất công lặn lội xuống tận nông thôn để thu mua đấy. Cậu mà không mở miệng thì ngày Trung thu nhịn miệng nhé, phần của cậu tôi đem cho Hứa Mặc hết."
Cuối cùng Vương Căn Sinh cũng chịu mở miệng: "Ngày mai tôi sẽ đích thân nộp đơn tố cáo Khoa Trưởng với Xưởng trưởng, kèm theo một vài lãnh đạo mà tôi chưa rõ danh tính cụ thể, về tội tham ô và tuồn vật tư trong xưởng ra ngoài bán."
"Tôi đã đối chiếu xong toàn bộ sổ sách rồi, định bụng sáng mai trước khi đi làm sẽ qua nhà cậu, trực tiếp nộp tài liệu cho Xưởng trưởng."
"Khoa Trưởng đe dọa tôi, bảo nếu tôi dám tố cáo thì gã sẽ làm gỏi tôi."
"Chuyện này có được tính là tai nạn lao động không?"
Tần Hoài chết sững, Hứa Nặc cũng đơ toàn tập.
Nửa ngụm Bánh Hồng Lăng trong miệng Hứa Nặc còn chưa kịp nuốt xuống, hắn thiếu chút nữa đã bị sặc bánh chết nghẹn.
LVQ8371