"Còn cậu nữa.” La Quân chuyển ánh mắt sang Chu Hổ, "Mấy câu chuyện cậu kể nhạt toẹt, thời nay tài ăn nói của mấy ông thầy bói đã xuống cấp đến mức này rồi sao? Dùng cái mồm mép này mà cậu cũng lừa được tiền à? Đặt vào 60 năm trước mà đi thuyết thư ở quán trà thì có nước chết đói nhăn răng, đến mấy dòng quảng cáo trên báo đọc còn cuốn hơn dăm ba câu chuyện cậu kể."
"Nghe cậu kể chuyện đúng là phí phạm thời gian lại còn làm lỡ việc xem TV của tôi, linh đường bố trí xong xuôi chưa mà đã chạy tới đây đòi chăm sóc cuối đời, đây là công việc của cậu đấy à? Cậu còn muốn lấy nốt số tiền đuôi nữa không, còn không mau lết về mà làm việc đi."
Chu Hổ sợ đến mức co giò bỏ chạy trối chết.
La Quân lại nhìn về phía Tần Hoài: "Còn không mau gọi điện lôi cổ hết bọn họ tới đây?"
10 phút sau, trong nhà La Quân lại vang lên tiếng chửi bới oang oang vô cùng quen thuộc.
"Trần Huệ Hồng chị có bị bệnh không đấy?!”
"Ây dà, La Quân ông sắp chết đến nơi rồi đừng có nóng nảy như vậy, tôi chẳng qua chỉ cắn của ông tí hạt dưa thôi mà? Đĩa hạt dưa này nằm trên bàn nhà ông cả ngày trời cũng chẳng ma nào thèm cắn, chắc chắn là để phần cho tôi cắn rồi còn gì."
Tần Hoài đứng bên cửa sổ, vừa hóng gió cho thoáng khí vừa cảm thán: "Hồi trước em cứ sợ La tiên sinh sẽ bị Hồng tỷ chọc tức chết, giờ xem ra, có khi La tiên sinh lại khoái cái kiểu này ấy chứ."
"Quả nhiên, mấy ngày tới vẫn phải để Hồng tỷ thường trú ở đây thôi."
Thạch Đại Đảm bưng đĩa trái cây đứng cạnh Tần Hoài ăn lấy ăn để, ngập ngừng hỏi: "Tiểu Tần, sau này ngày nào tôi cũng phải qua đây xơi trái cây kiểu này à?"
“Tôi không khoái ăn trái cây đâu, lúc ăn trái cây cậu có thể cho tôi xin thêm ít Bánh Bao ăn kèm được không?”
Kể từ khi La Quân tham gia vào nhóm chat [Chăm sóc cuối đời], Trần Huệ Hồng tiếp nhận trọng trách mỗi ngày sang nhà La Quân thăm hỏi trò chuyện giải khuây, thì toàn bộ quy trình chăm sóc cuối đời liền đi chệch đường ray.
Đầu tiên là La Quân cực kỳ bất mãn với cái tên chăm sóc cuối đời, dưới sự phản đối kịch liệt của ông ấy, nhóm [Chăm sóc cuối đời] bị đổi tên thành [Người Một Nhà Tương Thân Tương Ái 2]. Sau khi đổi tên, cơ bản chẳng có ai nhắn tin trong nhóm này nữa, mọi người muốn tám chuyện đều sẽ theo thói quen mà bấm vào nhóm Người Một Nhà Tương Thân Tương Ái cũ, thuần túy là cô lập Chu Hổ.
Chu Hổ chẳng mảy may hay biết, vẫn cứ đến nhà điểm danh đều đặn mỗi ngày.
Thứ hai, cái tin La Quân sắp gần đất xa trời không biết đã bị ai phao tin đồn ra ngoài.
Là một ông lão neo đơn khét tiếng ở Vân Trung Tiểu Khu, một sự tồn tại khiến toàn bộ các quán ăn bán mang về quanh khu vực này nghe danh đã sợ vỡ mật, hận đến nghiến răng nghiến lợi, độ phủ sóng của La Quân ở khu này quả thực vô cùng cao.
Bạn có thể không biết ông chủ cửa hàng tiện lợi đối diện Vân Trung Tiểu Khu chuyên nấu Trứng Trà mà chẳng bao giờ chịu đập dập vỏ tên là gì, nhưng bạn chắc chắn biết vị khách đã quăng cho ông ta cái đánh giá 1 sao tên là gì.
Cái chết của La Quân đã làm lay động trái tim của rất nhiều người, cho dù ông ấy vẫn chưa hề nhắm mắt.
Rất nhiều người lén lút dò hỏi Tần Hoài, muốn biết La Quân mắc phải bạo bệnh gì, hay đơn thuần chỉ là đại hạn đã tới, có cần đến tận nhà thăm hỏi hay không. Hắn cực kỳ thành thật trả lời mấy ông bà đến hóng chuyện rằng La Quân quả thực không sống được bao lâu nữa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì cũng chỉ loanh quanh trong mấy ngày tới thôi, còn chuyện đến nhà thăm hỏi thì xin miễn, La Quân không ưa mấy cái trò sáo rỗng này.
Mọi người nhao nhao bày tỏ sự thấu hiểu, sau đó lại lén lút nhờ Tần Hoài xách trái cây đến biếu La Quân.
Chăng hiểu vì sao, cư dân ở Vân Trung Tiểu Khu tặng quà cáp gì cũng cứ thích tặng trái cây, nghe đồn ông chủ của một tiệm trái cây nhập khẩu nổi tiếng nhất quanh đây đã nhân cơ hội này mà kiếm bộn tiền rồi.
Tần Hoài mang tâm ý của mọi người đến trao tận tay La Quân, tiện thể cảm thán một câu: "La tiên sinh, tuy mấy năm nay ông ít khi ra khỏi nhà, quan hệ với mọi người cũng chẳng lấy gì làm tốt đẹp, nhưng hàng xóm láng giềng bao năm nay ai nấy đều rất quan tâm đến ông, cuộc đời này của ông sống cũng coi như không uổng phí rồi."
La Quân mặt không cảm xúc nhìn Trần Huệ Hồng đang điên cuồng cắn hạt dưa nhà mình, lại đảo mắt nhìn sang Thạch Đại Đảm đang cắm mặt cắm mũi xơi trái cây, rồi liếc xéo An Du Du đang đứng bên bậu cửa sổ, mở toang cửa sổ ra mà nhồm nhoàm gặm sầu riêng, cuối cùng ánh mắt ông dừng lại trên quả chuối tiêu lốm đốm vài chấm đen trên tay Tần Hoài, buông một tiếng cười khẩy.
"Quan tâm tôi ghê cơ, mấy năm trước còn lôi tôi ra làm tiền cược mở sòng, cá xem tôi có thể ru rú trong nhà bao lâu không thèm ra khỏi cửa."
"Trần Huệ Hồng cược tôi một năm ba tháng, lúc kèo sắp hết hạn, ngày nào chị ta cũng mượn danh nghĩa Ủy ban Phường đến nhà quấy rối tôi, cốt chỉ để lừa tôi bước chân ra khỏi nhà."
Trần Huệ Hồng phì phì hai cái nhổ vỏ hạt dưa trong miệng ra, phân trần: "Lúc đó ai mà ngờ được ông lại ru rú ở nhà lâu đến thế chứ, lúc mới mở sòng tôi còn tưởng một năm ba tháng là đã đủ lâu lắm rồi."
LVQ8371