Sau hai ngày thỏa cơn nghiện xào nấu, Vương Tuấn đã sâu sắc nhận ra rằng làm Bếp Trưởng chẳng hề đễ dàng chút nào.
Sau khi hỏi han Vương Tuấn xong, Tần Hoài - kẻ vừa thành công mưu cầu phúc lợi cho những người anh em ở Vân Trung Thực Đường - liền quay lại quầy bếp của mình để tiếp tục làm Điểm Tâm. Chuyến đi vắng nhà nửa tháng lần này của hắn lúc trở về, Vân Trung Thực Đường cũng chẳng có gì thay đổi so với trước kia.
Thực khách đã sớm quen với kiểu đi làm xuất quỷ nhập thần của Tần Hoài, thậm chí còn quen đến mức nảy sinh cảm giác bị thao túng tâm lý (PUA) rằng Tiểu Tần sư phụ đi công tác mới là chuyện bình thường, còn thường trú lại là một bất ngờ lớn.
Chu Hổ cũng đã cật lực chuẩn bị tang lễ cho La Quân trong suốt 15 ngày qua, thành công ẵm trọn 30% tiền đặt cọc, phất lên trong một đêm. Sau khi đổi đời, Chu Hổ vẫn không quên sơ tâm, việc đầu tiên hắn làm chính là tìm Tần Hoài để chốt đơn đặt 100 hộp quà Diện Quả Nhi.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đợi Tần Hoài làm xong 100 hộp quà Diện Quả Nhi này, Nhiệm Vụ Phụ của Chu Hổ cũng sẽ được hoàn thành.
Còn nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn...
Vậy thì cứ chờ lúc đó rồi tính.
100 hộp quà Diện Quả Nhi đối với Tần Hoài mà nói, quả thực là một thách thức không hề nhỏ. Trong tất cả các kỹ năng cơ bản liên quan đến bạch án hiện tại của hắn, kỹ thuật nhào nặn (chỉ pháp) là thấp nhất, hơn nữa kỹ thuật này không phải là kỹ năng có thể nhanh chóng cày cấp lên trong một sớm một chiều.
Cái trò này cũng giống như kỹ năng dùng dao vậy, đều phải luyện, phải luyện thật nhiều, bắt buộc phải dùng thời gian để đắp lên.
Hơn nữa Tần Hoài cảm thấy kỹ thuật nặn còn khó hơn kỹ năng dùng dao một chút, bởi vì nó rất thử thách gu thẩm mỹ cá nhân của đầu bếp. Cho dù gu thẩm mỹ là đa dạng, hắn tin chắc rằng sẽ có người thực lòng thấy tạo hình độc lạ của Quả Nhi mang đậm tính nghệ thuật, thế nhưng tiêu chuẩn cái đẹp của Diện Quả Nhi lại là đồng nhất.
Diện Quả Nhi đòi hỏi phải nặn được sống động như thật, y như đúc.
Tần Hoài không làm được điều đó.
Hắn chỉ có món Diện Quả Nhi hình quả táo là tự mày mò ra được, còn Diện Quả Nhi hình quả quýt, quả chuối hay các loại Diện Quả Nhi khác thì ít nhiều đều có chút có lỗi với cái tên Diện Quả Nhi và cũng có lỗi với cả trái cây thật. Tuy rằng lúc dụ Chu Hổ chốt đơn hộp quà Diện Quả Nhi, Tần Hoài đã rào trước miễn trừ trách nhiệm, bảo rằng lô Diện Quả Nhi này sở dĩ bán rẻ là vì tay nghề chưa tới, lúc đem tặng tuyệt đối không được tiết lộ danh tính của Tiểu Tần sư phụ, nhưng thâm tâm hắn vẫn muốn làm món này cho thật tốt.
Đồ làm cho người quen của mình mà, làm tốt được thì cứ cố gắng làm cho tốt, không làm tốt được thì có tạo điều kiện cũng phải làm cho tốt.
Tiểu Tần sư phụ chính là một người thích quan tâm đến người quen như vậy đấy.
Nếu không thì Hứa Đồ Cường cũng chẳng khao khát được ăn cơm trong bếp đến vậy, để trở thành một trong những người quen thân thiết nhất của Tần Hoài.
Nhắc đến Hứa Đồ Cường, dạo gần đây Hứa đại gia đang rất suy (emo).
Ông từng có một khoảng thời gian ngắn được ăn cơm trong bếp, sau đó lại bị đày về bàn số 9.
Cảm giác hụt hẫng sau khi từng có được này khiến Hứa Đồ Cường cố gắng liên hệ với Chu Hổ để mua bùa đổi vận thêm lần nữa, nhưng bị hắn thẳng thừng từ chối. Chu Hổ cảnh cáo ông, cái thứ bùa đổi vận này chỉ có tác dụng trong thời gian ngắn, nếu phụ thuộc lâu dài ắt sẽ bị quật lại. Cho dù Hứa Đồ Cường có cố chấp không tin, đi tìm thầy bói khác để mua bùa đổi vận thì chắc chắn cũng không thể đổi vận được.
Không tin thì Hứa Đồ Cường cứ đi thử xem, đảm bảo bị nghiệp quật ngay tại chỗ, bùa càng đắt tiền thì quật càng đau. Nếu ông cứ khăng khăng không đâm đầu vào tường không chịu quay đầu, thì có thể mua loại rẻ tiền trước xem sao, ví dụ như bùa giá 5 tệ, 10 tệ hay 50 tệ, không khuyến khích mua loại từ 100 tệ trở lên, quật lại sẽ cực kỳ thê thảm đấy.
Hứa Đồ Cường quả nhiên không tin tà, chạy tót đến khu tập trưng nhiều quầy bói toán giá rẻ nhất ở thành phố A, bỏ ra số tiền khủng 50 tệ để mua một lá bùa đổi vận.
Ngay sau đó Hứa Đồ Cường liền bị nghiệp quật, đừng nói là được ăn cơm trong bếp, đến cả Giang Mễ Niên Cao cũng chẳng được ăn miếng nào ngon lành. Không phải quên lăn đường, thì là lăn quá nhiều đường, hoặc là hương vị của Niên Cao cứ kỳ kỳ, thua xa lúc trước. Thậm chí thảm hơn là còn chẳng mua được, 6 giờ sáng ra mua thì Giang Mễ Niên Cao chưa làm xong, chiều chạy đi vệ sinh một lát lúc quay lại thì Giang Mễ Niên Cao đã bán sạch sành sanh.
Hứa Đồ Cường ngớ cả người, chẳng hiểu rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì mà phải chịu quả báo thế này.
Lúc này có thể sẽ có người tò mò, Hứa Đồ Cường xui xẻo đến thế cơ à?
Đương nhiên là không phải rồi, là do Tần Hoài và Chu Hổ thông đồng với nhau cả đấy.
Trong thời gian Tần Hoài vắng nhà, Chu Hổ thông qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ cuối cùng cũng tìm được một gánh hát miễn cưỡng khiến La Quân hài lòng. Nói chính xác hơn thì không phải gánh hát, mà là diễn viên kịch của đoàn nghệ thuật tỉnh, lại còn là tỉnh khác, do hắn nhờ vả quan hệ cộng thêm việc La Quân không thiếu tiền vung tay quá trán mới mời được.
Bởi vì không biết La Quân sẽ thăng thiên lúc nào, vả lại ông cũng cảm thấy mình sắp đi rồi, yêu cầu của ông đối với tang lễ là ngay trong ngày mất phải bắt đầu dựng rạp hát tuồng, điều này dẫn đến việc các thành viên trong đoàn kịch phải túc trực ở Sơn Thị đợi lệnh.
LVQ8371