Cái gã đó đã bỏ nghề đầu bếp rồi, thế mà vẫn có con ruột kế thừa tay nghề, cậu nói xem có tức lộn ruột không cơ chứ.
Không ít đại sư phụ của Tri Vị Cư ở sau lưng ghen tị đến mức cắn nát cả răng.
Sau khi hiểu rõ tâm thái và trạng thái hiện tại của Trịnh Tư Nguyên, Tần Hoài cảm thấy trong tương lai số lượng đại sư phụ của Tri Vị Cư phải âm thầm cắn nát răng ghen tị sẽ chỉ có tăng chứ không giảm.
Tần Hoài cũng thường xuyên tuồn những tin tức và Bát Quái mới hóng được cho Triệu Thành An, hắn lập tức bày tỏ rằng chuyện Trịnh Tư Nguyên có khả năng đã tìm được định hướng trù nghệ của riêng mình và đang vô cùng kiên định với nó tuyệt đối không được để lọt đến tai người của Tri Vị Cư, nếu không thì những ngày tháng sau này của hắn sống không bằng chết mất.
Kể từ sau khi Triệu Thành An thức tỉnh và nhớ lại mớ thói hư tật xấu của kiếp đầu tiên, rồi lại hì hục mất nửa năm trời để sửa đổi, dậm chân tại chỗ suốt nửa năm, Chu sư phụ tự nhiên lại cảm thấy thằng đồ đệ út này của ông ấy thực ra lại là một viên ngọc thô có thể mài giũa được.
Trước khi Tô Càn chính thức trở thành đệ tử chân truyền cuối cùng của Chư sư phụ, Triệu Thành An vẫn luôn là đồ đệ nhỏ nhất.
Mặc dù đến tận bây giờ Chu sư phụ vẫn không hiểu nổi tại sao Triệu Thành An tự dưng lại lòi ra một đống thói hư tật xấu như vậy, nhưng trong quá trình hắn nỗ lực sửa chữa những thói quen đó, Chu sư phụ đã nhìn thấy được điểm sáng trên người hắn, thấy được sự kiên trì và niềm đam mê mãnh liệt của hắn dành cho nghề bếp, thấy được thằng đồ đệ lười chảy thây này thực ra cũng biết phấn đấu, chẳng qua là phải ép uổng một chút mới được.
Thế là Triệu Thành An liền nhận được thẻ trải nghiệm làm học việc trong vòng một tháng, cứ như thể lại được quay về cái thời điểm vừa mới bái nhập sư môn học nghề bếp vậy.
Việc này khiến Triệu Thành An mệt bở hơi tai đến mức chẳng còn hứng thú bắt đáy chứng khoán nữa, cũng chẳng buồn lừa... à nhầm, lấy tiền từ chỗ Hạ Mục Bính, toàn là do Hạ Mục Bính vào đầu tháng và giữa tháng cảm thấy hắn chắc đang kẹt tiền bắt đáy nên chủ động bắn tiền sang cho hắn.
Lần đầu tiên An Du Du biết Hạ Mục Bính lại chủ động bắn tiền cho Triệu Thành An, cô nàng ghen tị đến mức suýt khóc, cảm thán sao đám đàn em của mình lại chẳng có được sự tự giác nhường này cơ chứ.
Nhìn chung thì, người thảm nhất trong khoảng thời gian này thực ra chính là Triệu Thành An.
Nhưng Triệu Thành An cũng chưa tới mức bi đát lắm, bởi vì Chu sư phụ là người thầy ruột thịt đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ, ông dư sức biết thằng đồ đệ út này không chỉ cần ép KPI mà còn phải cho nó nghỉ ngơi xả hơi nữa.
Thế nên, sau khi Triệu Thành An ngày nào cũng nhắn tin WeChat than vãn với Tần Hoài rằng mình đi làm mà sống không bằng chết, chỉ hận không thể tìm sợi dây thắt cổ tự tử luôn trong bếp của Tri Vị Cư, cả tháng 1 trôi qua trong tiếng khóc lóc kêu cha gọi mẹ liên hồi, thì cuối cùng hắn cũng mang đến cho Tần Hoài một tin tốt.
Chu sư phụ đã đặc cách phê duyệt, cho hắn nghỉ phép năm tròn 15 ngày.
Triệu Thành An tuyên bố vụ đi ăn Tết ở nhà Tần Hoài xôm tụ thế này, hắn nhất định phải góp vui. Năm nay Triệu Thành An hắn sẽ đưa ra một quyết định "trái lời tổ tông", đó là không về nhà ăn Tết với bố mẹ nữa, mà sẽ cắm chốt ở nhà Tần Hoài 7 ngày, sau đó lên Bắc Bình ăn dầm nằm dề ở chỗ Hạ Mục Bính 7 ngày, 1 ngày ở giữa để dành cho việc di chuyển.
Xét thấy bất kể lúc nào hắn mò lên Bắc Bình, Hạ Mục Bính cũng sẽ nấu cho hắn một bữa ra trò ngon ngang ngửa mâm cổ tất niên, nhưng Tần Hoài thì còn lâu mới có chuyện đó, thế nên Triệu Thành An quyết định sẽ ăn cỗ tất niên ở nhà Tần Hoài.
Tin vui này được Triệu Thành An bô lô ba la trong group [Gia Đình Yêu Thương Tương Thân Tương Ái].
Sang ngày thứ hai sau khi Triệu Thành An bắn tin, Trần Công cũng ngoi lên group báo rằng hắn đã xin phép Hàn tổng đợt Tết này sẽ nghỉ phép 7 ngày. Do bình thường hắn cũng chẳng có thói quen đón Tết cùng gia đình, nên năm nay hắn có thể đu theo mọi người đến nhà Tần Hoài ăn Tết.
Khi nhận ra rằng năm nay tất cả mọi người đều rồng rắn kéo đến thôn Tần Gia ăn Tết, Tần Hoài theo bản năng mở giao diện trò chơi lên ngó thử trạng thái của La Quân, phát hiện ông ấy vẫn đang trong quá trình đầu thai.
Mặc dù nghe hơi ảo ma, nhưng Tần Hoài lại có cảm giác kỳ quặc rằng mọi người đang hùa nhau cô lập La Quân.
Lúc người ta còn sống thì chăng rủ đi ăn Tết chung, người ta vừa mới ngoẻo cái là cả đám tụ tập đông đủ.
Tần Hoài vốn định đợi sát Tết mới báo cho người nhà biết có một hội đông đảo như vậy sẽ về ăn Tết cùng, nhưng thấy tình hình quân số ngày một tăng lên, hắn cảm thấy không thể ngâm đến sát Tết được nữa.
Hắn bèn gọi điện thẳng cho người ông nội thân yêu của mình, tức là Tần lão gia tử.
"Alo, ông nội ạ, hiện tại nhà mình còn mấy phòng trống để cho khách ở thế ông?"
"Vẫn còn 3 phòng. Sao thế Hoài Hoài? Có bạn gái rồi hả cháu? Năm nay bạn gái về ăn Tết cùng cháu phải không? Cháu cứ yên tâm, ông bà nội nhất định sẽ dọn cái phòng to nhất, sáng sủa nhất cho hai đứa! Con bé hay ngại nên không chịu ngủ chung phòng với cháu chứ gì, ông hiểu mà."
"Không phải đâu ông nội, là có mấy người bạn của cháu năm nay muốn về thôn mình ăn Tết, đông người phết đấy ạ, chắc ông phải sang mượn thêm mấy phòng trống của hàng xóm rồi, bọn họ ở lại cũng khá lâu đấy."
LVQ8371