Sau khi Tần Hoài làm thêm một tuần Tiên Nhục Nguyệt Bính nữa, Vương Căn Sinh đang trong mớ bòng bong rốt cuộc cũng không nhịn được nữa.
Thực ra trong suốt một tuần này, ai cũng nhìn ra Vương Căn Sinh có vấn đề, kể cả Âu Dương.
Về cơ bản là ngày nào sau khi Tần Hoài tan làm, Âu Dương cũng mò đến nhà Tần Hoài rồi thì thầm to nhỏ với hắn, hỏi xem có phải Vương Căn Sinh lén vay nặng lãi trên mạng hay không, sao mà áp lực tinh thần nặng nề đến thế, lại còn có vẻ có tật giật mình nữa.
Với tính cách, công việc, thâm niên, tài sản và tuổi tác của Vương Căn Sinh, mà Âu Dương có thể liên tưởng đến việc ông lén vay nặng lãi trên mạng, Tần Hoài chỉ có thể nói trí tưởng tượng của cậu bạn này phong phú thật, rất hợp để đi viết tiểu thuyết.
Chém gió cỡ đó, còn chém ác hơn cả Đàm Duy An.
Nhưng chẳng ai hỏi Vương Căn Sinh vì sao ông lại có tật giật mình, bởi vì ai nấy đều thừa biết, với cái nết của Vương đại gia, ông đã lộ liễu đến mức này thì chẳng nhịn được mấy ngày đâu.
Kết quả là Vương Căn Sinh chịu đựng cũng giỏi phết, cố nhịn được hẳn một tuần.
Cho đến khi Tần Hoài bưng chiếc Tiên Nhục Nguyệt Bính nóng hổi mới ra lò, ngon miệng nhưng không đến mức xuất sắc, đặt lên chiếc bàn nhỏ, Vương Căn Sinh rốt cuộc không nhịn nổi nữa.
Ông cúi đầu, vẻ mặt đầy sám hối, hệt như một đứa trẻ làm sai chuyện.
"Tiểu... Tiểu Tần sư phụ, thực ra... tôi... tôi có chuyện muốn nói với cậu." Nói xong, Vương Căn Sinh liếc nhìn Âu Dương và Thạch Đại Đảm ở chiếc bàn nhỏ.
Thạch Đại Đảm tỏ vẻ "tôi phải ra ngoài ăn sao", sau đó lập tức hiểu ý, kéo luôn Âu Dương cùng ra ngoài ăn.
Vương Căn Sinh lí nhí nói: "Tiểu Tần sư phụ, thực ra tôi đã lừa cậu."
Tần Hoài: ? Pháp Thú các ông còn biết lừa người à, đột biến gen rồi sao?
"Thực ra tôi... chỉ ăn đúng một miếng Bánh Hồng Lăng đó thôi."
"Hà?" Tần Hoài "hả" không phải vì cảm thấy Vương Căn Sinh đã lừa mình, mà hắn thấy chuyện này cũng chẳng tính là lừa gạt.
Là một bậc thầy nói dối chuẩn cấp đại sư, Tần Hoài thường xuyên cảm thấy công lực nói dối của ông chưa đủ trình. Hắn cho rằng điều kiện tiên quyết của nói dối là phải nói dối, chín phần thật một phần giả, thì cũng phải có một phần giả chứ, Vương Căn Sinh cùng lắm chỉ được coi là giấu nhẹm không khai, hơn nữa dạo gần đây hắn thực ra cũng lờ mờ đoán được ông căn bản không hề để Bánh Hồng Lăng đến tận lúc ăn Tết.
Bởi vì nếu Bánh Hồng Lăng được làm theo cách này, lại có thể bảo quản được mấy tháng, vậy thì món Điểm Tâm này cực kỳ mâu thuẫn.
Đầu tiên Bánh Hồng Lăng là Tô Bính có nhân, điều kiện tiên quyết "có nhân" đã định sẵn là nó rất khó bảo quản trong thời gian dài.
Mà muốn bảo quản được lâu, nhất định phải cho nhiều dầu, nhiều muối, nhiều đường, nói trắng ra là phải nêm thật đậm, lấy gia vị làm chất bảo quản luôn.
Nhưng cách làm này đã định trước là Bánh Hồng Lăng chắc chắn sẽ không ngon.
Mà với tay nghề của Hứa Nặc, hắn chắc chắn sẽ không cố ý làm một món Điểm Tâm dở tệ như vậy cho anh em ăn, đẳng cấp của Bánh Hồng Lăng hẳn là loanh quanh ở cấp B.
Trừ phi Hứa Nặc có bí phương độc quyền giúp đồ ăn vừa ngon, lại vừa bảo quản được lâu mà không cần thêm chất bảo quản.
Mà Tần Hoài tin rằng Trịnh Tư Nguyên sẽ không lừa hắn.
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy món Điểm Tâm có nhân làm theo kiểu Tiên Nhục Nguyệt Bính không thể bảo quản được mấy tháng, điều này nhất định là thật.
Với tiền đề Hứa Nặc không có cái bí phương độc quyền này, cộng thêm Vương Căn Sinh không nói dối, vậy chân tướng chi có một.
Vương Căn Sinh không nói dối, nhưng ông ấy đã che giấu một phần sự thật. Ông ấy nhất định đã lén ăn vụng Bánh Hồng Lăng sau khi để được ba ngày, nhưng ông ấy không hề nói rằng đến lúc ăn Tết mình vẫn còn ăn Bánh Hồng Lăng, mùi vị mà ông ấy miêu tả vẫn luôn là mùi vị lúc ăn Bánh Hồng Lăng vào ngày thứ ba.
Bánh Hồng Lăng có thể không để được đến Tết, hoặc nói cách khác, Vương Căn Sinh chỉ ăn Bánh Hồng Lăng đúng một lần đó, cho dù có để được đến Tết thì ông ấy cũng không ăn.
Phản ứng của Tần Hoài khiến Vương Căn Sinh càng áy náy hơn.
"Tôi biết tôi nên nói, nhưng... có một số việc tôi không muốn nói, cho nên... tôi..."
"Tôi chỉ ăn đúng một miếng Bánh Hồng Lăng đó thôi, từ đó về sau không đụng tới nữa, lớp giấy thấm dầu gói Bánh Hồng Lăng tôi cũng chưa từng mở ra thêm lần nào.”
"Tôi biết tôi không nên giấu giếm, thực ra... tôi cũng không nên nói chuyện này với Tiểu Tần sư phụ cậu. Hôm cậu đến nhà, tôi thực sự không muốn nói, nhưng mà... tôi lại rất muốn được ăn Bánh Hồng Lăng, tôi muốn biết Bánh Hồng Lăng rốt cuộc có mùi vị như thế nào."
"Cho nên hôm đó tôi vẫn nói ra."
"Nhưng tôi lại lừa Tiểu Tần sư phụ cậu, khiến cậu mãi không làm ra được Bánh Hồng Lăng, bởi vì thực ra tôi đâu có biết Bánh Hồng Lăng lúc mới ra lò có mùi vị ra sao."
"Nhưng tôi lại ôm một tia hy vọng, tôi cảm thấy Tiểu Tần sư phụ cậu không chừng có thể làm ra được. Lúc tôi ăn được hương vị đó, tôi sẽ biết nó là mùi vị gì."
"Không ngờ lại gây ra phiền phức lớn như vậy cho Tiểu Tần sư phụ cậu, hết làm Tiên Hoa Bính, lại lôi ra làm Tiên Nhục Nguyệt Bính... Thật sự... thật sự rất xin lỗi."
"Tôi cũng không còn mặt mũi nào ngồi trong bếp ăn cơm nữa, ngày mai tôi vẫn nên... Thôi bỏ đi, sau này tôi cứ để bà nhà tôi tới mua Điểm Tâm vậy." Vương Căn Sinh áy náy đến mức hận không thể viết ngay một bản kiểm điểm 5000 chữ tại chỗ.
Cân nhắc đến văn phong và năng lực diễn đạt của ông ấy, bản kiểm điểm này có khi phải viết mất 2 đến 3 năm.
LVQ8371