"Cháu tin rằng Hứa xưởng trưởng cũng vậy, ông ấy sẽ không oán trách ông. Hơn nữa nếu ông ấy biết ông là Tỉnh Quái, biết Hứa Nặc muốn ông tinh lại, mà bây giờ ông đã thực sự tinh lại rồi, ông ấy chắc chắn sẽ rất vui."
Hốc mắt Vương Căn Sinh đỏ hoe, đây là lần đầu tiên ông rơi nước mắt.
"Vậy để tôi xem vé máy bay ngay bây giờ." Vương Căn Sinh rút điện thoại ra định đặt vé.
"Cháu đã xem chuyến bay rồi, 2 giờ chiều mai có chuyến bay đến Ma Đô. Xuống máy bay chuyển sang đi tàu cao tốc là vừa vặn đến Hoàng Kí ăn bữa tối. Nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau đi viện dưỡng lão thăm Hứa xưởng trưởng, nhân tiện rủ cả Trần Công đi cùng luôn."
"Nếu Hứa xưởng trưởng biết ông ấy quen biết nhiều Tinh Quái đến vậy, chắc chắn sẽ rất bất ngờ."
Trong chuyện đi Cô Tô gặp Hứa xưởng trưởng, Tần Hoài tuyệt đối là người thuộc phái hành động. Sau khi Vương Căn Sinh tỏ ý muốn đi cùng, Tần Hoài lập tức đặt vé máy bay cho mình, Vương Căn Sinh, Thạch Đại Đảm, Tần Lạc và An Du Du. Tiện thể hắn đặt luôn vé chiều về vào mùng 3 cho Tần Lạc.
Những người khác có thể nán lại thêm vài ngày, nhưng Tần Lạc thì nhất định phải về vào mùng 3, con bé còn phải về trường đi học tiếp.
Thậm chí con bé còn vác luôn cả cặp sách nhét đầy bài tập lên máy bay. Hết cách rồi, một đêm cộng thêm một buổi sáng căn bản không thể nào cày xong đống bài tập dịp lễ, đến Cô Tô vẫn phải cắm đầu vào làm tiếp.
Đối với việc Tần Hoài lại chơi trò mất tích đột ngột, thực khách của Vân Trung Thực Đường đều đã quen như ăn cơm bữa. Thậm chí cái trò chuồn êm ngay ngày đầu năm mới của hắn cũng nằm trong dự liệu của không ít người. Vài vị khách may mắn giật được mẻ Bánh Hồng Lăng cuối cùng vào tối qua còn lên tiếng cảm thán, họ biết thừa Tiểu Tần sư phụ sẽ chẳng tự dưng nổi hứng làm Điểm Tâm đến tận khuya khoắt để phát phúc lợi năm mới đâu.
Chắc chắn là có điềm!
Chúng ta chỉ đành ngậm ngùi ăn Điểm Tâm do Bùi Hành và Trần An làm ở Vân Trưng Thực Đường, mòn mỏi chờ đợi Tiểu Tần sư phụ sớm ngày tái xuất.
Ở một diễn biến khác, trên chuyến bay rời Sơn Thị, An Du Du vừa nốc nước như trâu uống, học theo Triệu Thành An mở hẳn một cái đại hội thẩm định đồ uống trên máy bay, vừa quay sang hỏi Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh xem lần này đi thăm Hứa xưởng trưởng thì mua quà cáp gì.
Xét từ góc độ của cái ví tiền rỗng tuếch, An Du Du hoàn toàn không muốn mua gì sất.
Lần trước cô lượn lờ bên ngoài nửa tháng để thăm hỏi đám đàn em, thu hoạch tuy khá khẩm nhưng lại chẳng thể quy ra tiền mặt, ngược lại còn tốn một mớ tướng. Sau khi về Sơn Thị, việc đầu tiên cô làm là ra chợ đồ cũ bỏ 180 tệ mua một cái bàn nhỏ rẻ bèo, đợi đến ngày nhận lương tháng sau lại quất luôn một cái bàn thờ hơn 3000 tệ trên mạng, loại mà cô thấy ưng từ lớp sơn gỗ cho đến cảm giác xịn xò.
Sắm bàn thờ rồi thì đương nhiên phải chưng trái cây lên.
Bắt đầu từ đạo đó, ngày nào An Du Du cũng kiên trì đi gom trái cây ế ở Vân Trung Thực Đường, khiến Tần Hoài cũng phải cạn lời. Tần Hoài biết tỏng tình hình tài chính của cô, sau vụ vung tay 3000 tệ sắm cái bàn thờ kia thì chắc chắn cô phải thắt lưng buộc bụng cả tháng trời, đào đâu ra tiền mà mua trái cây (trái cây ở mấy tiệm quanh Vân Trung Thực Đường bán đắt lòi kèn). Thế là hắn đành lén nhắn tin cho Hoàng Tịch, bảo cô thêm táo, chuối, quýt vào thực đơn bữa ăn nhân viên.
Đâu phải nhân viên nào cũng khoái ăn mấy loại trái cây này. Gặp đồng nghiệp nào không ăn là An Du Du liền mặt dày sáp lại xin xỏ. Mọi người cũng rất hào phóng cho luôn, một vài người tò mò không kìm được bèn hỏi có phải cô đang nuôi thỏ hay chuột hamster gì không, sao cứ đi lùng xin trái cây thừa khắp nơi thế.
An Du Du cũng rất hào sảng thừa nhận mình có nuôi thú cưng, nuôi một con cóc, mà con cóc này thì cái quái gì cũng đớp.
Có thể nói, trong ngần ấy Tinh Quái đã thức tỉnh, chỉ có mỗi An Du Du là vẫn duy trì được cái sự nghèo rớt mồng tơi một cách bền vững.
Đối với An Du Du mà nói, đi thăm đàn em thì tất nhiên là vui rồi. Nhưng đường đường là chị đại mà đến gặp đàn em lại đi tay không thì kỳ lắm, ngặt nỗi bỏ tiền túi ra mua quà cho đàn em thì lại chẳng vui tí nào.
Vậy nên trên máy bay, An Du Dư ra sức thuyết phục Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh cứ bắt chước cô, xách lốc sữa với giỏ trái cây đến viện dưỡng lão là đủ thành ý rồi, mua đồ đắt hơn nữa thì cô thực sự gánh không nổi.
Thạch Đại Đảm và Vương Căn Sinh đành miễn cưỡng bị cô thuyết phục. Chứ vốn dĩ Vương Căn Sinh định xách hẳn hai thùng sữa cơ.
Sau khi hạ cánh xuống Ma Đô, cả nhóm lập tức chuyển sang đi tàu cao tốc đến Cô Tô. Đáng lý ra Lâm Thất đang ở Ma Đô, mọi người nên tạt ngang qua thăm cậu nhóc một chuyến. Nhưng An Du Du phân biệt nặng nhẹ rất rõ ràng, cô biết trọng tâm của chuyến đi này là đến Cô Tô thăm Hứa xưởng trưởng. Dù sao lúc về mọi người cũng phải bay từ Ma Đô, đến lúc đó thuận đường ghé viện dưỡng lão thăm Lâm Thất cũng chưa muộn.
Bữa tối đương nhiên là chốt đơn ở Hoàng Kí rồi.
Tối hôm qua Tần Hoài đã gọi điện báo trước cho Hoàng Thắng Lợi rằng hôm nay bọn họ sẽ đến thăm Hứa xưởng trưởng. Mặc dù Hoàng Thắng Lợi chẳng hiểu mô tê gì chuyện nhóm người Tần Hoài lặn lội đường xa đến Cô Tô thăm một vị xưởng trưởng Hứa ất ơ nào đó, nhưng ông là một người trưởng thành chín chắn, sẽ không tò mò tọc mạch hỏi thẳng mặt như Hoàng An Nghiêu, chỉ cười xòa bảo mọi người cứ rảnh rỗi ghé chơi là được.
LVQ8371