Đầu tiên, Trần Huệ Hồng tốt nhất là đừng có vác mặt đến.
Trần Huệ Hồng quả thực rất giỏi khuấy động bầu không khí. Thân là một bà cô Ủy ban Phường ưu tú, Trần Huệ Hồng vừa to mồm lại vừa thẳng tính, những lúc đông người chỉ cần quăng cho chị ấy cái micro là chị ấy hóa thân thành MC ngay tắp lự, nhưng chị ấy lại rất dễ khiến La Quân tức chết.
Dạo trước La Quân gần như coi cái câu "Trần Huệ Hồng chị có bị bệnh không đấy" như dấu phẩy trong câu luôn.
Để La Quân có thể sống thêm vài ngày, tốt nhất là sống trọn vẹn 7 ngày, Tần Hoài cảm thấy vẫn không nên tùy tiện kích hoạt quả bom hạt nhân Trần Huệ Hồng này. Dù có muốn dùng thì cũng phải có người đứng canh chừng bên cạnh. Tuyệt đối không thể để Trần Huệ Hồng tự mình thực hiện công tác chăm sóc cuối đời cho La Quân, nếu không hậu quả sẽ khôn lường.
Thứ hai, Thạch Đại Đảm cũng nên hạn chế gặp mặt.
Đương nhiên, đứng ở góc độ của Tần Hoài, hắn cảm thấy Lão Thạch là một người rất tốt. Thật thà chất phác, ít nói nhưng lại vô cùng chân thành, chuẩn một Đương Khang đích thực, ngặt nỗi từ trường của anh ta lại không hợp với Tất Phương.
Chắc do bản tính của Hung Thú và Thụy Thú vốn đã tương khắc, La Quân cứ nhìn Thạch Đại Đảm là thấy gai mắt, ông ấy thậm chí còn chẳng nói được lý do vì sao lại thấy ngứa mắt, tóm lại là cứ thấy ghét vậy thôi.
Cái sự gai mắt này cũng áp dụng luôn cho Trần Công, La Quân nhìn Trần Công lại càng thấy ngứa mắt hơn.
Cung Lương cũng thế, La Quân nhìn Cung Lương cũng gai mắt nốt.
Khuất Tĩnh là một lựa chọn không tồi.
Đối với Tiểu Điểu, La Quân luôn rất khoan dung. Từ hồi Khuất Tĩnh chưa thức tỉnh ông ấy đã khá dễ dãi với cô, sau khi cô thức tỉnh lại càng có thể gọi là bao dung. Thinh thoảng có mắng mỏ Khuất Tĩnh thì cũng chỉ là tiện miệng mắng ké lúc đang chửi Trần Huệ Hồng, hoặc mục đích chính của việc mắng Khuất Tĩnh cũng chỉ là để chửi Trần Huệ Hồng mà thôi.
Thêm vào đó, công việc chính của Khuất Tĩnh là bác sĩ, từng chứng kiến đủ mọi thể loại làm loạn ở bệnh viện, lại có bề dày kinh nghiệm trong việc dỗ dành một bệnh nhân khó chiều như La Quân. Cô ấy rất thạo việc ở riêng với La Quân, đúng là một ứng cử viên sáng giá cho công tác chăm sóc cuối đời.
Vấn đề duy nhất là công việc chính của Khuất Tĩnh quá bận rộn, lại rất khó xin nghỉ phép. Ngay khi phân tích ra Khuất Tĩnh là ứng cử viên sáng giá, Tần Hoài đã lập tức gọi điện thoại cho cô, thông báo chuyện La Quân sống được nhiều nhất 7 ngày nữa, rồi hỏi xem cô có thể xin bệnh viện cho nghỉ phép hay không.
Khuất Tĩnh không hiểu nổi tại sao mãi đến tận bây giờ Tần Hoài mới nhận ra chuyện La Quân sắp chết. Theo góc nhìn của Khuất Tĩnh, những việc bọn họ làm trước đây đều là chăm sóc cuối đời cả. Từ chuyện đến nhà La Quân mở tiệc trà, cho đến việc lôi xềnh xệch La Quân đi công viên giải trí, tất cả đều là chăm sóc cuối đời. Thậm chí cô còn tưởng công tác chăm sóc cuối đời cho La Quân đã hoàn tất từ đời thuở nào rồi.
Ai dè Tần Hoài lại cất công gọi điện thoại thông báo cho cô là mọi chuyện vẫn chưa hề bắt đầu.
Khuất Tĩnh tuy không hiểu, nhưng cô vẫn quyết định xin sếp cho nghỉ phép ngay lập tức. Đồng thời cô cũng báo cho Tần Hoài biết, năm nay cô đã xin nghỉ quá nhiều lần rồi, giờ xin nghi đột xuất e là không duyệt được đợt nghỉ dài 7 ngày đâu. Lạc quan lắm thì cũng chỉ xin được 4 ngày, 3 ngày đầu hắn đành phải tìm người khác đến nói chuyện giải khuây với La Quân vậy.
Cứ như vậy, ứng cử viên phù hợp chỉ còn lại mỗi Chu Hổ và An Du Du.
Trực giác của Tần Hoài mách bảo hắn rằng La Quân cũng không ghét bỏ gì An Du Du. Tuy Tam Túc Kim Thiềm cũng là Thụy Thú, nhưng sự chán ghét của La Quân đối với Thụy Thú lại không lan sang con Tam Túc Kim Thiềm này. Có lẽ là do cuộc sống của Tam Túc Kim Thiềm hiện tại quá mức nghèo rớt mồng tơi, chẳng ra dáng Thụy Thú chút nào.
Để An Du Du đi hầu chuyện cũng rất ổn, bởi vì cô ấy có phần e sợ La Quân. La Quân không chỉ là vị Kim Chủ đã tặng cô ấy hẳn một căn hộ, mà còn là Tất Phương sau khi thức tỉnh có thể phun một ngụm lửa nướng cô ấy thành con cóc nướng than bất cứ lúc nào. An Du Du vốn luôn mang một nỗi sợ hãi bẩm sinh đối với những Tinh Quái có lực chiến cao.
Về phần Chu Hổ, tuy anh ta chưa thức tỉnh, nhưng lại rất hiểu La Quân.
Trong cuộc điện thoại vừa rồi, khi Chu Hổ có thể nói rành rọt rằng anh ta cảm thấy La Quân là một ông lão rất thích sự náo nhiệt nhưng đồng thời lại vô cùng cô đơn, thì Tần Hoài đã biết ngay trình độ nhìn mặt gửi lời của vị chuyên viên tổ chức tang lễ kiêm thầy bói rởm này tuyệt đối đã đạt đến mức max ping.
Cộng thêm việc kỹ năng chuyên môn rất ăn khớp, Chu Hổ đã rành rọt khâu tổ chức tang lễ đến vậy, thì chắc hẳn anh ta cũng có chút am hiểu về công tác chăm sóc cuối đời. Tần Hoài tin chắc rằng vì số tiền đuôi sắp tới, anh ta nhất định sẽ cho La Quân cảm nhận được thế nào mới là sự chăm sóc cuối đời đúng nghĩa.
Lúc này chắc hẳn sẽ có người tò mò, Tần Hoài sắp xếp cái này cái kia, thế bản thân hắn định làm gì? Đâu thể để người khác đi làm công tác chăm sóc cuối đời cho La Quân hết, còn hắn thì chẳng làm gì sất mà cứ đi làm như bình thường được.
Tần Hoài quả thực định đi làm như bình thường, nhưng sẽ rút ngắn thời gian làm việc lại. Buổi sáng đến Vân Trung Thực Đường muộn một chút, buổi chiều tan làm sớm hơn, đành làm khổ thực khách vậy, để tranh thủ thêm thời gian đến nhà La Quân cùng ông ấy xem TV trò chuyện.
LVQ8371