Tần Hoài chỉ biết cạn lời, hắn thực sự không hiểu nổi tâm tư của mấy người già các ông.
Vương Căn Sinh hơi chần chừ: "Tôi phải bàn lại với vợ đã, bà ấy... chắc là sẽ đồng ý."
Hai chiếc xe công nghệ đều đã tới.
Hứa xưởng trưởng tiễn nhóm người Tần Hoài lên xe, mỉm cười hỏi Tần Hoài đang hạ kính ghế phụ vẫy tay chào tạm biệt ông: "Ngày mai mọi người còn đến không? Nếu đến thì tôi sẽ pha sẵn trà đợi mọi người."
"Đương nhiên là đến rồi ạ." Tần Hoài đáp.
Hứa xưởng trưởng mỉm cười vẫy tay tiễn biệt.
An Du Du ngồi ở ghế sau lộ ra vẻ mặt sầu não, hỏi: "Sếp ơi, ngày mai em có thể không đến được không?"
"Đến nữa là em chỉ có nước dùng thẻ tín dụng mua sữa với trái cây thôi, tiền còn lại em phải giữ để sang Ma Đô mua đồ cho Tiểu Thất nữa."
An Du Du là một lão đại rất có nguyên tắc, Hứa xưởng trưởng đã nhận cô là lão đại, thì với tư cách là lão đại đến thăm Hứa xưởng trưởng, cô nhất định phải có quà cáp mang theo.
"Cô cũng đâu cần lần nào đến cũng phải xách theo quà cáp chứ." Tần Hoài nói, trước đây lúc An Du Du đến thăm Lâm Thất và Giang Vệ Quốc cũng đâu phải lần nào cũng mang theo đồ.
"Tình huống khác nhau mà, Tiểu Cửu cho em nhiều quá, lúc trước ông ấy thật sự gửi hết tiền lương mỗi tháng cho em. Sau khi về em tính toán lại một chút, số tiền ông ấy gửi cho em còn nhiều hơn Thập Tam gửi cho em rất nhiều."
"Tiền của Thập Tam phần lớn đều để trợ cấp cho mọi người hoặc là trả thẳng tiền thuê nhà luôn rồi, chẳng đến tay em được bao nhiêu."
Chỉ có thể nói An Du Du có một hệ thống tính toán tinh vi của riêng cô nàng.
Tần Hoài đại khái cũng hiểu được logic của An Du Du, hắn gật gù tỏ vẻ đã hiểu, ngẫm nghĩ một lát: "Thế này đi, ngày mai cô cứ đến Hoàng Kí sớm phụ tôi một tay giống hôm nay, Bánh Hồng Lăng và Bánh Bao Tửu Nhưỡng làm ra sẽ tính cho cô một phần."
"Nếu cô cảm thấy chưa đủ, thì có thể tự tay làm chút bánh bao hay gì đó, mấy món đơn giản bây giờ cô cũng biết làm rồi mà."
"Chúng ta còn phải nán lại Cô Tô thêm mấy ngày nữa."
"Tối nay cô muốn ăn Điểm Tâm hay là ăn cơm? Tối qua tôi có nhắn tin cho Trịnh Tư Nguyên hỏi anh ấy có đến Hoàng Kí không, anh ấy bảo không có thời gian, tôi định tối nay gọi người giao hàng ship bát mì tự làm qua cho anh ấy."
"Nước dùng gà do Hoàng sư phụ ninh ăn với mì tự làm là đỉnh của chóp luôn, rời khỏi Hoàng Kí thì chỉ có đến chỗ Tào sư phụ mới được ăn bát Mì Nước Dùng Gà đẳng cấp cao hơn thôi, nhưng chắc mọi người không có lộc ăn đâu."
"À đúng rồi, nhắc mới nhớ, năm nay ăn Tết phải về sớm một chút, tôi còn phải ghé qua thành phố chúc Tết Tào sư phụ nữa."
"Du Du, cô ăn Điểm Tâm hay ăn bữa chính?"
"Em không thể ăn cả hai sao?” An Du Du tưng ra một câu hỏi chí mạng.
"Với sức ăn của cô thì hơi khó đấy."
An Du Du: QAQ
Thạch Đại Đảm nở nụ cười chất phác, thâm tàng bất lộ.
Tần Hoài cứ thế vui vẻ lưu lại Cô Tô năm ngày, sau đó lại sang Ma Đô ở thêm năm ngày nữa rồi mới quay về Sơn Thị.
Việc nán lại Ma Đô 5 ngày là do An Du Du một mực yêu cầu, là một vị lão đại công bằng, cô nàng quyết tâm phải làm được việc thăm đàn em này 5 ngày thì thăm đàn em kia cũng phải 5 ngày, đối xử bình đẳng không thiên vị ai.
Còn về lý do tại sao không đến thành phố Z thăm Giang Vệ Quốc 5 ngày...
An Du Du lấy cớ Giang Vệ Quốc không nhận ra người lão đại là cô, hơn nữa thành phố Z lại xa quá nên dẹp luôn. Xin nghỉ phép 10 ngày đã là giới hạn tối đa của cô rồi, nghỉ thêm 5 ngày nữa thì tháng sau vị lão đại này sẽ nghèo rớt mồng tơi đến mức phá sản mất.
Mặc dù chuyến đi công tác kiểu này Tần Hoài vẫn tính lương cho An Du Du, nhưng chỉ là mức lương cơ bản, hoàn toàn không có tiền hoa hồng hay khoản thu nhập phụ từ việc ship đồ ăn. Căn hộ An Du Du đang ở hiện tại đã được Trần Huệ Hồng sang tên cho, mỗi tháng chỉ nguyên tiền phí quản lý và điện nước đã ngốn bay một nửa tháng lương của cô, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, cô hận không thể xách rá đi ăn mày sau giờ làm luôn cho xong.
Nghĩ đến chuyện này, An Du Du thậm chí còn thốt lên một câu cảm thán sặc mùi triết lý, rằng quả thực nhà xịn không phải ai cũng có phúc phần ở được, tiền phí quản lý chát quá đi mất!
Đương nhiên, Tần Lạc đã một thân một mình quay về vào ngày mùng 3 tháng 1.
Bản thân Tần Lạc tỏ ra vô cùng lưu luyến khi phải một mình trở về Sơn Thị, con bé cố nặn ra vài giọt nước mắt, giả vờ không nỡ xa anh trai để bày tỏ nỗi lòng muốn ở lại Cô Tô, nhưng lại bị Tần Hoài bơ đẹp tống thẳng lên máy bay.
Trong khoảng thời gian này, Trịnh Đạt có mò đến Hoàng Kí cày cuốc hăng say được hai ngày, sau đó liền nhận ra dịp Tết dương lịch không phải là thời điểm thích hợp để thể hiện tinh thần phấn đấu ở Hoàng Kí —— buôn bán đắt hàng quá, suýt chút nữa thì mệt chết tươi, cuối cùng đành mượn cớ phải về họp bàn kế hoạch cho các đơn hàng dịp Tết để chuồn êm.
Trịnh Tư Nguyên cũng lặn mất tăm không đến Hoàng Kí, chỉ bám rễ ở tiệm Điểm Tâm của hắn để bán bánh trái.
Ngược lại Tần Hoài lại cất công chạy qua tiệm Điểm Tâm của Trịnh Tư Nguyên ngó nghiêng một phen, phát hiện quả nhiên là cao thủ ẩn mình trong dân gian, "hữu xạ tự nhiên hương" nhưng ngõ sâu quá thì cũng chịu chết.
LVQ8371