Vương Thủ Nhân mỉm cười, trên mặt không chút vẻ bông đùa: "Nếu có thể lâm nguy chịu chết để báo đáp quân vương, đó là việc mà các bậc tiên hiền đời đời mới có dũng khí thực hiện. Người như thế mới thực sự hợp với đạo của thánh nhân, càng xứng đáng để thiên hạ truyền tụng."
"Thế nhưng... quân vương có cần máu của trung thần hay không?"
Ông đột nhiên đưa ra nghi vấn.
Ngay lập tức, bầu không khí trong lớp học trở nên nặng nề vô cùng.
Gương mặt Vương Thủ Nhân cũng khôi phục vẻ lãnh đạm. Phải nói rằng, ông là một người cực kỳ am hiểu thuật lay động lòng người.
Phương Kế Phiên vẫn luôn yên lặng đứng đó, khóe môi khẽ nhếch lên, ngay cả đôi mắt trong trẻo cũng hiện lên ý cười. Thực chất hắn đã biết Vương Thủ Nhân lại chuẩn bị đem đám hủ nho kia ấn xuống đất mà "ma sát" rồi.
Thật là khiến người ta mong đợi mà.
Thứ hắn nhìn thấy trên người Vương Thủ Nhân là một luồng triều khí bừng bừng. Cho dù tuổi tác của Vương Thủ Nhân lớn hơn Phương Kế Phiên rất nhiều, nhưng luồng sinh khí bồng bột ấy, Phương Kế Phiên vẫn cảm nhận được rõ rệt vô cùng.
"Không... cần!"
Vương Thủ Nhân gằn từng chữ trả lời: "Đại Minh không cần những trung thần như thế, Bệ hạ không cần những người như thế, bách tính trong thiên hạ càng không cần máu của họ. Thứ Đại Minh cần là khi quân Thát Đát tràn tới, kẻ ở vị trí cao có thể đứng ra nghênh chiến. Thứ Bệ hạ cần là khi lâm nguy, lúc Ngài mở miệng hỏi phải làm sao, sẽ có vạn ngàn kẻ thụ hưởng ơn nước dũng cảm đứng ra thưa với Bệ hạ rằng: Không một tên Thát Đát nào có thể vượt qua biên quan, không một tên Thát Đát nào có thể diễu võ dương oai tại biên trấn Đại Minh ta. Hoàng đế Bệ hạ cần là những nho sinh như Trương Khiên, như Ban Siêu."
"Bách tính thiên hạ lúc nguy nan cần có người đứng ra, kiên định nói với họ rằng Thát Đát chẳng có gì đáng sợ, Thát Đát cũng có nhược điểm của chúng; thế mạnh của ta ở đâu, điểm yếu của ta chỗ nào, ta có thể dựa vào địa thế nơi nào để quyết chiến với quân giặc. Bách tính thiên hạ chỉ cần có người bảo vệ họ mà thôi."
"Những người ngồi ở đây hôm nay, tưởng rằng tuy không dám nói là đời đời hưởng lộc nước, nhưng cũng đều được coi là con em lương gia, ngày tháng trôi qua đủ đầy. Chi tiêu của chúng ta nhiều gấp mười, thậm chí gấp trăm lần dân thường. Chúng ta chiếm hữu những dinh thự hoa mỹ, bên người có nô bộc hầu hạ, bách tính tầm thường thấy chúng ta định là sẽ cảm thấy thấp kém. Thế nhưng nếu có chuyện xảy ra, lại chỉ biết dùng máu để vẹn toàn trung nghĩa cho bản thân, chẳng lẽ... chư vị không cảm thấy nực cười sao?"
Nghe đến đây, tâm thần mọi người đều chấn động.
Hoằng Trị hoàng đế ánh mắt sáng quắc nhìn Vương Thủ Nhân, dần dần cảm thấy có chút thú vị rồi.
Gã này thật to gan, cư nhiên dám ở giữa thanh thiên bạch nhật mà suy đoán xem Trẫm có cần trung thần hay không.
Hơn nữa còn nhân danh Trẫm mà trực tiếp đưa ra đáp án.
Lúc này, chỉ thấy Vương Thủ Nhân lắc đầu nói: "Cho nên trung quân là đạo, chỉ tồn tại ở bản tâm. Một người chưa từng đọc sách thánh hiền, nếu như họ có thể trung thành, vậy chẳng lẽ họ không có đạo thánh hiền sao? Ta thấy là có đấy. Kinh Kha thích sát Tần Vương, Kinh Kha hiệu trung với Thái tử Đan nước Yên, dốc sức một người, giữa vạn quân Tần vây quanh mà rút dao trong bản đồ để hành thích Tần Vương. Tuy không phải trung thần theo lối cũ, nhưng khí khái của ông ta vẫn có thể gọi là Đạo. Kinh Kha không phải nho sinh, nhưng ông ta cũng có lương tri của riêng mình."
"Sự thật là, sâu thẳm trong lòng mỗi người đều tồn tại lương tri. Kẻ đọc sách thánh hiền chưa chắc đã ưu việt hơn người khác mấy phần. Mà người không đọc sách thánh hiền cũng vậy, có rất nhiều việc nghĩa họ làm, dù Khổng Thánh nhân có tái sinh cũng sẽ lên tiếng ngợi ca."
"Đạo của thánh nhân chính là ở trong tâm vậy. Đã tồn tại ở nội tâm, lại cần gì phải như đám hủ nho đi tìm kiếm ngược xuôi. Đạo thánh nhân tồn tại trong lòng, chúng ta nên dốc hết sức lực cả đời để thực tiễn nó, thế nên mới có Hành! Quân tử có lục nghệ, chúng ta học tập kiếm pháp, thuật giết người, nếu sau khi học xong, đối mặt với quân Thát Đát mà không hoảng hốt, không nghĩ đến việc dùng máu của mình để vẹn toàn trung nghĩa, mà tìm mọi cách dùng kiếm pháp thực tiễn đã học để tìm ra sơ hở của Thát Đát, giết chết chúng, bảo vệ bách tính sau lưng, đó chính là lương tri và thực tiễn của các vị hợp lại làm một."
"Lương tri của các vị xót thương nông dân cày cấy vất vả, các vị học nông, học cách làm sao để lương thực trên đồng ruộng được mùa hơn, các vị ghi chép lại sự sinh trưởng của hoa màu, viết ra một bộ nông thư rồi truyền bá rộng rãi, đó cũng chính là Tri Hành Hợp Nhất."
"Đại Minh có một trăm năm mươi vạn người đọc sách. Một trăm năm mươi vạn người đọc sách ấy, ai ai cũng biết đạo thánh nhân, đều có tâm thánh nhân, ai ai cũng biết nhân chính, biết thế nào là trung hiếu, biết lễ nghĩa. Trong một trăm năm mươi vạn người đọc sách của thiên hạ, các vị chọn ra bất kỳ ai, hỏi họ thế nào là Nhân, họ đều có thể lắc đầu quầy quậy mà thưa rằng: "Trên dưới thương yêu nhau, ấy gọi là Nhân vậy", thế nhưng..."
Vương Thủ Nhân nhìn chằm chằm tất cả mọi người, gằn từng chữ tiếp lời: "Thế nhưng một trăm năm mươi vạn người đọc sách này, chín phần mười biết thế nào là đạo thánh nhân, cũng mang trong mình tâm thánh nhân, vậy mà suốt ngày chỉ ngồi không bàn đạo, đọc sách chết, đàm luận tâm tính, thưởng ngoạn sơn thủy. Vậy thì... hạng người như thế có đạo thánh nhân, có tâm thánh nhân để làm gì? Thát Đát đến, họ vô dụng, họ chỉ đành đổ máu; thiên tai ập xuống, bách tính đói khổ khắp nơi, người ăn thịt người, họ vô dụng, họ liền làm thơ, nói cái gì mà nỗi khổ hưng vong của bách tính thiên hạ; đại thủy tràn lan, nhân gian biến thành địa ngục, họ vừa không biết đắp đê ngăn đập, cũng chẳng biết làm sao để bảo vệ dân lành, họ theo lệ cũ vẫn cứ là kẻ vô dụng mà thôi."
---❊ ❖ ❊---
Tất cả mọi người đều trầm mặc, cảm giác như đang bị Vương Thủ Nhân tát mạnh vào mặt, đau rát vô cùng.
Đến lúc này, Hoằng Trị hoàng đế lại kinh ngạc lạ thường, ngài đăm đăm nhìn Vương Thủ Nhân, dáng vẻ như đang suy tư điều gì.
Phương Kế Phiên chắp tay sau lưng đứng ở cửa, mỉm cười nhìn Vương Thủ Nhân...
Quả nhiên không hổ là môn sinh của hắn, cũng sắc sảo y hệt hắn vậy. Tuy có vài chỗ bị hắn dắt đi hơi lệch lạc một chút, nhưng cái miệng này thì... lão thất phu Vương Lãng kia may mà đã chết cả ngàn năm rồi, nếu có bản lĩnh đầu thai đến Đại Minh ta, Vương Thủ Nhân của Phương gia này vẫn sẽ mắng chết lão thêm lần nữa.
Lúc này, Vương Thủ Nhân ngẩng đầu, dưới ánh nến, gương mặt thanh tú gầy gò lộ rõ vẻ quật cường: "Đây chính là những người am tường đạo thánh hiền của Đại Minh ta sao? Đây chính là những kẻ được bách tính phụng dưỡng, kẻ thì hưởng lộc vua, người thì ăn mỡ dân, đây chính là sĩ đại phu của Đại Minh ta sao? Khi bao người ở biên trấn bị đồ sát, bao người áo không đủ che thân, bọn họ vẫn có thể đóng cửa cài then, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền. Đây là cái gì? Đây là sỉ nhục! Là nỗi nhục của hàng sĩ đại phu!"
Nói xong, Vương Thủ Nhân cúi đầu, xem như đã giảng xong.
Hắn hiển nhiên cũng không định cho kẻ khác cơ hội tiếp tục công kích mình, liền thu dọn vài món đồ trên giảng đài, chuẩn bị rời đi.
Trong học đường, mọi người đều nhìn Vương Thủ Nhân, nhưng không gian im phăng phắc như tờ.
Thật sự là... mắng quá thâm độc rồi.
Vương tiên sinh hôm nay, ngôn từ đặc biệt sắc bén.
Vương Thủ Nhân chỉnh đốn lại vạt áo nho sam trên người, đang định cất bước rời đi.
Đột nhiên, có người lên tiếng: "Vương tiên sinh há chẳng phải cũng đang nói suông sao? Nếu quân Thát Đát kéo đến trước mặt, thiết nghĩ tiên sinh so với những người đọc sách mà ngài phê phán kia, cũng chẳng có gì khác biệt?"
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía người vừa phát ngôn.
Vẫn là gã thư sinh lúc trước, gã đầy vẻ khinh khỉnh, tỏ rõ sự bất mãn và không hề đồng tình với lời lẽ của Vương Thủ Nhân.
Dẫu sao, có người bị vả mặt thì biết hổ thẹn, nhưng cũng có kẻ bị vả mặt lại hóa thẹn quá thành giận.
Vị nhân huynh này thuộc về loại sau.
Gã không phục. Giả vờ cái gì chứ, bây giờ nói nghe thì hay lắm, chẳng phải cũng chỉ là khoác lác viển vông sao?
Ngay lập tức, nhiều người như sực tỉnh, bắt đầu xì xào bàn tán.
Những ngày qua người đến nghe giảng có không ít kẻ là tới xem khoai tây, nhiều người lần đầu nghe Vương Thủ Nhân giảng bài.
Thế nên, trong lòng tự nhiên nảy sinh ý bất phục.
Vương Thủ Nhân không thèm để ý tới gã, vẫn tiếp tục bước đi.
Người nọ dường như cảm thấy mình đã đâm trúng tử huyệt của Vương Thủ Nhân, thừa cơ nói tiếp: "Đã đều là khoác lác viển vông, đều là ngồi không bàn đạo, thì cần gì phải mồm mép sắc sảo như thế? Ngài nói không sai, học trò thấy quân Thát Đát chắc chắn sẽ run rẩy sợ hãi, vãi cả linh hồn, nhưng còn Vương tiên sinh thì sao? Thiết nghĩ... cũng chẳng khá hơn ta là bao đâu."
"Ngươi nói một tên Thát Đát?"
Vương Thủ Nhân cuối cùng cũng dừng bước, ngoảnh lại nhìn chằm chằm vào gã.
Chỉ là... ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị.
Nhưng con người gầy gò ấy dường như chỉ dùng ngữ khí rất bình thản để hỏi gã nho sinh kia.
Hoằng Trị hoàng đế vẫn ngồi đó với nụ cười ôn hòa, mang theo vài phần tâm thái của kẻ xem náo nhiệt.
Chu Hậu Chiếu kéo kéo tay áo Phương Kế Phiên, thấp giọng nói: "Thằng nhóc kia nhìn ấn đường đen kịt, có cần..."
"Đừng quậy, đây không phải là bò." Phương Kế Phiên cảm thấy dở khóc dở cười, hắn đột nhiên phát hiện, tên bại gia tử như mình ở trước mặt Chu Hậu Chiếu, lại ngày càng giống một bậc lương sư ích hữu.
Mà gã nho sinh lúc này cười lạnh, nói: "Thiết nghĩ ngài cũng chẳng dám đâu, cho nên..."
Chỉ là, khi gã vừa thốt ra hai chữ "cho nên"...
Đột nhiên, "chát" một tiếng!
Bàn tay Vương Thủ Nhân đập mạnh xuống giảng đài.
Đó là cái giảng đài bằng gỗ, vô cùng chắc chắn.
Nhưng cú đập mạnh này phát ra âm thanh chấn động cả màng nhĩ.
Mọi người đều trợn mắt há mồm nhìn Vương Thủ Nhân.
Vương Thủ Nhân mỉm cười nhẹ nhàng, sau đó xoay người lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa quay đi, giảng đài đột nhiên nứt toác, trong nháy mắt đổ sụp xuống. Trong căn phòng yên tĩnh, âm thanh ấy đặc biệt chói tai.
Không ai ngờ tới, một chưởng này... lại có lực đạo kinh người đến thế.
Tuy không đến mức nghìn cân, nhưng trong quân ngũ, e rằng cũng chỉ có những võ sĩ kiêu dũng nhất mới làm được.
Đồng tử của mọi người đều co rụt lại.
Phương Kế Phiên cũng ngây người ra, hắn tuy biết Vương Thủ Nhân có võ công, võ lực chắc cũng không tệ, nhưng thật sự vạn lần không ngờ tới... Đồ đệ này của hắn đang luyện... Đại Lực Kim Cương Chưởng sao?
Mọi người đều kinh hãi.
Ngay cả nhóm người trông như thư sinh bên cạnh Hoằng Trị hoàng đế cũng tức khắc căng thẳng, như lâm đại địch, dường như từ trên người Vương Thủ Nhân, họ cảm nhận được một mối nguy hiểm khó tả, không nhịn được muốn rút đoản kiếm giấu trong ống tay áo ra.
Nhưng họ lập tức bị Hoằng Trị hoàng đế dùng ánh mắt ngăn lại.
Chỉ thấy Vương Thủ Nhân từng bước đi xuống giảng đài, hắn không hề quay đầu lại, chỉ bỏ lại một câu: "Một tên Thát Đát nếu đứng trước mặt ta thì vẫn chưa đủ, theo ta thấy, phải đến hai mươi tên mới miễn cưỡng làm đối thủ của ta được!"
---❊ ❖ ❊---
Để lại những lời ấy, Vương Thủ Nhân đã bước ra khỏi cửa phòng học, dáng người thanh mảnh gầy gò kia, hoàn toàn không thấy vẻ gì của sức mạnh to lớn vừa bộc phát khi nãy.