Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31563 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 177
chương 7 : sinh tử tương thác (2)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam Kiệt

Tác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành

.-----oo0oo-----

Chương 7: Sinh tử tương thác (2).

Tần Lộ cười khoan hậu, đợi mọi người phát tiết xong, y mới hỏi: "Bạch Xuyên cô từ đâu chạy đến đây?"

"Tôi từ Viễn Đông đến".

"Viễn Đông ư?" Tần Lộ thất kinh: "Dọc đường toàn vùng địch chiếm đóng, cô làm sao thông qua?"

"Phong tỏa của ma tộc không phải quá nghiêm. Tuy ma tộc thổi phòng có trăm vạn đại quân, nhưng trải dài trên địa vực quá lớn, mấy chục vạn nhân mã căn bản không đủ. Ở khu địch chiếm, dân chúng vẫn hướng về chúng ta, Ma tộc chỉ như kẻ mù mà thôi, e là chúng tôi dù đi trước mặt bọn chúng cũng không phát giác".

Tần Lộ gật đầu: "Tuy nói như thế, nhưng không phải ai cũng có dũng khí như thế".

"Cũng không có gì, vận khí tốt mà thôi!" Bạch Xuyên giả bộ khiêm tốn.

Tần Lộ dẫn Bạch Xuyên về Đế đô, dọc đường đầy thi thể, tàn chi, đoạn kiếm, đất nhuộm máu sẫm màu.

Đi ngang nơi vốn là đại doanh của ma tộc quân, chiến trường còn thảm liệt gấp mấy lần, thi thể chất cao như đồi như lũy.

Đất đã thấm đủ máu, máu tồn động thành từng ao nhỏ, mặt đất nhão nhẹt như sình.

Các lộ binh mã nhân loại truy kích đang lục tục quay về, tiếng ca hát khải hoàn, tiếng hoan hô, chiến cả vang lừng, tù binh ma tộc bị áp tải thành từng cụm.

Ma tộc binh từng cuồng ngạo ngông nghênh, lúc này bộ dạng vô cùng thê thảm. Bọn chúng không có khôi giáp, không có vũ khí, y phục lam lũ, máu vẫn ứa từ vết thương. Nhìn kị binh nhân loại áp tải bao quanh, nhãn thần bọn chúng sợ sệt bất an như thỏ nhìn thấy sói. Không ai có thể liên tưởng được hình tượng hiện giờ của chúng với bộ dạng xâm lược hùng hổ trước đây.

Khiến Bạch Xuyên cảm thấy đau lòng đó là, trong đám tù binh có không ít nhân loại. Bọn họ là người ở các vùng địch chiếm, bị ma tộc ép vào quân.

Một thiếu niên bị bắt làm tù binh thấy Bạch Xuyên nhìn mình thì vội tránh ánh mắt nàng, Bạch Xuyên chấn động, thiếu niên đó còn quá nhỏ, chắc chắn chưa quá mười tám tuổi.

Lúc đi ngang Bạch Xuyên, thiếu niên tù binh đó thoáng ngừng lại, hai tay run run đưa ra, phảng phất định nói gì đấy với Bạch Xuyên.

Nhưng nó còn chưa kịp lên tiếng thì sĩ binh cảnh giới đã quật cán thương vào người nó: "Đi nhanh, nhìn cái gì!" Thiếu niên tù binh thốt lên một tiếng đau đớn trốn vào trong đám tù binh.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhoi đáng thương của thiếu niên đó, Bạch Xuyên bất nhẫn di khai ánh mắt, nhưng đội ngũ tù binh quá dài, vô luận nhìn đâu cũng thấy dáng vẻ đáng thương.

"Sao lại nhiều như thế!"

Tần Lộ bình tĩnh nói: "Những nhân loại này, có kẻ là theo Mã Duy làm phản, có kẻ bị ma tộc bắt đi lính, cũng có kẻ chủ động gia nhập đầu kháo ma tộc!"

"Sẽ xử lý bọn họ thế nào?"

Tần Lộ quay sang nhìn nàng: "Bạch Xuyên các hạ không phải là ngày đầu tiên tòng binh chứ?"

Bạch Xuyên chấn động, nàng minh bạch ý tứ của Tần Lộ: Tử Xuyên gia có thể tha a tộc binh nhưng tuyệt đối không bỏ qua cho phản đồ.

"Nhưng thiếu niên đó, nó căn bản vẫn là hài tử, đâu hiểu hết chuyện".

Tần Lộ lắc đầu: "Tú Xuyên đại nhân mười một tuổi phá Lưu Phong đại quân, mười tám tuổi đánh bại phản loạn Dương Minh Hoa. Bạch Xuyên các hạ, niên kỉ không phải lí do, làm người cần phải chịu trách nhiệm với hành vi của bản thân".

Bạch Xuyên không biết đối đáp làm sao, nhìn hàng tù binh dài dằng dặc, nàng cảm nhận một nỗi bi ai sâu sắc trong lòng mình.

Bạch Xuyên thu lại tầm mắt, hỏi Tần Lộ: "Tần Lộ đại nhân, cho hỏi Đế đô hiện nay do vị đại nhân nào phụ trách chỉ huy? Tôi muốn cầu kiến quan tổng chỉ huy phòng ngự của Đế đô, Viễn Đông có quân tình muốn bẩm báo".

"Chỉ huy tối cao ở Đế đô là Hoàng trữ giám quốc kiêm thống lĩnh Trung ương quân, Tử Xuyên Trữ điện hạ. Nhưng mặt quân sự chủ yếu do Đế Lâm đại nhân và hạ quân phụ trách. Đế Lâm đại nhân suất quân truy kích ma tộc, Trữ điện hạ còn ở trong thành, ta dẫn cô đi gặp. Điện hạ rất quan tâm đến cục thế của Viễn Đông, nhìn thấy người Viễn Đông nhất định sẽ rất cao hứng".

Từ xa Bạch Xuyên nhìn thấy thượng không Đế đô ngùn ngụt khói đen, từng cột khói khổng lồ bốc thẳng lên trên, thỉnh thoảng lại có lưỡi lửa phụt lên đây đó, từ xa vẫn cảm thấy hơi nóng phả vào mặt.

Bạch Xuyên kinh hãi: "Đế đô cháy rồi! Cả Đế đô bị thiêu cháy rồi!

Tần Lộ trầm mặc không đáp, ánh mắt rất phức tạp, phảng phất như bi ai, như phẫn nộ.

"Lửa chỉ cháy ở nửa Đế đô, chúng tôi đã có chuẩn bị cách ly tây thành, hỏa thế không lan đến tây thành khu".

Đại hỏa phong tỏa đông nam thành khu, vô pháp thông qua khu vực lửa cháy.

Đoàn người Bạch Xuyên ngồi lên chiến thuyền đậu ở đông ngạn, xuất phát sang tây ngạn, đội ngũ từ tây ngạn lên bờ, sau đó qua tây bắc đại kiều, theo cổng tây thành vào Đế đô.

Lúc đi qua trận địa thành tường, Bạch Xuyên cố ý quan sát thủ quân.

Trên thành tường lắp đặt vài đại hình đầu thạch xa, còn thủ quân trang bị một loại nỗ cung hình thức kì quái, Bạch Xuyên chưa từng thấy qua.

Tần Lộ giảng giải: "Đây là vũ khí mới, chúng rất lợi hại, ma tộc ăn trái đắng với chúng rất nhiều!"

"A!" Bạch Xuyên nhìn thêm vài lần.

Trước khi rời Viễn Đông, Tử Xuyên Tú đặc biệt nhắc nhở nàng ở tiền tuyến Đế đô có khả năng xuất hiện một loại nỗ tiễn mới khiến mọi người rất chú ý. Bản thân đến trễ một bước, không thấy được tình cảnh vận dụng đại quy mô loại nỗ cung mới này.

Tuy hỏa thế không lan đến tây thành khu nhưng khói đen vẫn lan qua mù mịt, sức nóng lẫn khói làm người ta hô hấp rất khó khăn, mọi người phải cởi chế phục, dùng y phục bịt mũi mà đi.

Tuy mới chỉ qua trưa nhưng khói đen che mờ cả dương quang, biến không gian trong thành trở bên u tối, hệt như đang vào chạng vạng.

Cảnh tượng trong thành tiêu điều, các cửa tiệm trên phố đều đóng cửa, đường đi cũng vắng người, chỉ có quân nhân qua lại.

Trên nhai đạo tối nhờ nhờ xuất hiện vài con chó ốm đói đang kiếm ăn trong các đống tạp bần chất bên đường, thấy có người ngựa đi qua, bọn chó hoang ngẩn đầu đuổi theo sủa cuồng.

Bạch Xuyên không thể tưởng đây chính là Đế đô phồn hoa, nàng cứ tưởng đang đi vào quỷ vực ma giới.

Tần Lộ giải thích: "Rất nhiều thị dân chạy khỏi Đế đô, công năng thành thị đã tê liệt rồi. Bạch Xuyên, cô nhìn ở đây còn đỡ, nếu qua đông khu, mọi thứ bên đó đều thành hoang phế rồi".

Đế đô phồn hoa, lại gánh phải hạo kiếp như hôm nay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »