Tử Xuyên Tam Kiệt

Lượt đọc: 31706 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »
Chương 168
chương 5 : đế đô thần thoại (3)..

❊ ❊ ❊

Tử Xuyên Tam KiệtTác giả: Lăo Trư

Quyển 19: Liệt hỏa phần thành.

-----oo0oo-----

Chương 5: Đế đô thần thoại (3).

Không đến một vạn khinh kị binh nhân loại, mang đến một trận phong bạo cuồng sát giáng xuống ma tộc binh, người ngựa hô khiếu như phong, vó ngựa rầm rập chấn hám đại địa, thế như cuồng phong bạo vũ, như tuyết lở trên núi cao, không thể chống cự.

Kị binh nhân loại đi đến đâu, ma tộc binh từng phiến từng phiến ngã rạp, vó ngựa đạp nát thi thể, huyết nhục hoành phi, thảm thanh bất đoạn.

Ma tộc quân đội tan tác chạy về đại doanh, nhưng nhân loại đuổi theo sát phía sau, kị binh mãnh liệt như bài sơn đảo hải nhảy vượt khỏi hào câu ngoài doanh trại, ma tộc quân có bố trí mai phục trùng trùng cạm bẫy như bán mã thằng, ám đinh, hố bẫy...nhưng lúc này chính bọn chúng do chạy tán loạn đã lấy thân mình dẹp dùm chướng ngại cho kị binh nhân loại.

Thi thể ma tộc sĩ binh nằm đầy hào câu, rất nhiều ma tộc binh hoặc vấp bán mã thằng té ngã, hoặc đạp trúng ám đinh nằm rên rỉ đau đớn.

Vân Thiển Tuyết tụ tập một lượng binh mã, ý đồ thủ đại doanh chống cự nhân loại, nhưng va chạm với kị binh nhân loại xung kích vài lần, binh mã của gã đã bị đánh tan.

Thế là, chiến đấu chuyển đến giữa doanh trướng, chuyển đến trong doanh địa, chuyển đến thao trường, Vân Thiển Tuyết ba lần muốn ngăn cản truy binh, nhưng ba lần đều bị đánh tan, bị giết đến thi thể chật đất.

Nhân loại tiến quân, sĩ khí như hồng, bất cứ gì cũng không ngăn cản nổi.

Cuối cùng, ma tộc binh bị giết đến choáng váng, mắt thấy kị binh càng lúc đến càng nhiều, ma tộc binh gào toáng lên: "Đại doanh thủ không được rồi, đào mệnh thôi!"

Thế là, mấy vạn người tranh đường bỏ chạy, doanh trướng bị tung sập, truy trọng xa đội bị lật ngã, người chen người, người đạp người, thi thể chất đống cản đường, kẻ sau đạp xác người trước mà tiến.

Ma tộc đại quân đã vứt bỏ đại doanh, vứt hết thương khố và truy trọng, bỏ chạy cầu mạng. truyện từ

Kị binh của Đế Lâm vẫn bám sát theo ma tộc quân không tha, trên công lộ từ Đế đô đến Đạt khắc thành, mấy chục vạn ma tộc quân chạy nhanh như thỏ, bám lấy nhau mà chạy như một con hắc trường long thấy đầu mà không thấy đuôi.

Tiên phong quân đoàn của vương quốc do Vân Thiển Tuyết thống soái, được xưng tụng là tinh duệ chi sư, bọn chúng khởi binh từ Viễn Đông, trải qua chiến trường Viễn Đông, trải qua vô số trận chiến trên đường công đánh Đế đô, vô luận ở đâu cũng được ca ngợi là bách chiến mãnh sĩ. Nhưng lúc này, bọn chúng bỏ chạy tan tác, hệt như một đàn thỏ đang hoảng sợ bỏ chạy trước móng vuốt của bầy sói.

Đây không còn là chiến trận, chỉ có thể coi như một trường săn bắn.

Kị binh Tử Xuyên gia như nhiều con rồng linh hoạt, có con xông thẳng vào đội hình ma tộc, thọc sâu rồi đánh vu hồi trở ra cánh, hình thành thế hợp vi với những đội kinh binh khác, tàn sát ma tộc binh trong vòng vây. Chiến mã tung hoành, xung kích ác liệt, kị binh nhân loại như những thợ săn nhiều kinh nghiệm, chia cắt bầy thú ma tộc ra để giết, thậm chí có đội kị binh sung mãnh thọc sâu vào đội hình ma tộc rồi quay đầu chém giết ngược trở lại.

Sức người không thể so với sức ngựa, chạy một đường dài, ma tộc binh mệt thở không ra hơi, hai chân cứng đơ té lăn ra đất, mồm miệng dính đầy cát, chẳng còn sức đứng lên.

Trên đường thường xảy ra cảnh tượng, trong vòng vây của mấy lộ kị binh, mấy ngàn ma tộc binh thất hồn lạc phách, tẩu đầu vô lộ, bọn chúng buông bỏ vũ khí, quỳ xuống đất khóc lóc van cầu: "Chúng tôi đầu hàng! Chúng tôi đầu hàng! Từ bi a, tha mạng cho chúng tôi!

Nhưng nhân loại sĩ binh lúc này tâm như thiết thạch, quốc cừu gia hận che lấp hết lòng nhân từ của bọn họ.

Trong lòng bọn họ đã có tính toán, bắt tù binh chỉ tổ vướng tay vướng chân, chẳng bằng giết địch lập công, do đó bọn họ đao kiếm vô tình, chẳng chút thương xót, thẳng tay chém giết, huyết nhục tung tóe, tiếng khóc than thảm thiết, ma tộc binh toàn bộ phơi thây, tiếp đó các kị binh lên ngựa, tiếp tục đi tìm mục tiêu khác.

Từ Đế đô đến Đạt khắc thành, ước chừng có đến mấy vạn ma tộc binh gặp phải đồ lục, trong đó không những có quan binh ma tộc, còn có cả cao quan hiển quý của vương quốc.

Quân đoàn trưởng Ôn Khắc Lạp của đệ lục quân, ở Áo tư hành tỉnh, hắn may mắn thoát khỏi vòng mai phục của Tư Đặc Lâm, nhưng lần này, vận khí tốt của hắn đã hết.

Chạy khỏi được Đế đô thành, hắn cởi tử sắc chiến bào thu hút ánh mắt người khác, trà trộn vào đám bại binh mà chạy, kết quả bị một đội kị binh nhân loại vây bắt.

Mắt thấy đồng bọn lần lượt bị giết, sự kinh khủng chiếm lấy tâm linh Ôn Khắc Lạp, hắn gào lên như heo bị chọc tiết: "Ta là Quân đoàn trưởng của vương quốc! Ta là quý tộc cao cấp của Tắc nội á tộc. Các ngươi không thể giết ta! Vương quốc sẽ trả tiền chuộc ta, các ngươi có thể bắt ta làm con tin, ta là quý tộc có thân phận cao quý, là con tin rất có giá trị..."

Hiến binh: "Tên lùn ma tộc này đang gào rống cái quái gì thế?"

Đồng bạn liếm môi đáp: "Ai biết? Mau động thủ đi, đệ tam đội đã chạy qua mặt chúng ta rồi!" Vừa nói y vừa vung đao chém đầu Ôn Khắp Lạp.

Một quý tộc thân phận hiển hách, kẻ tiên phong xâm nhập lãnh địa nhân loại, quân đoàn trưởng Ôn Khắp Lạp đã chết không đáng một đồng tiền, không ai biết thân phận hắn, thi thể của hắn nằm lẫn trong đống thi thể ma tộc, cuối cùng làm thức ăn cho dã cẩu.

Phảng phất như có ý trời, Ôn Khắc Lạp là quân đoàn trưởng đầu tiên của ma tộc xâm lăng thế giới nhân loại, cũng là kẻ táng mạng đầu tiên. Quân đoàn do hắn thống soái cướp bóc đốt giết, tội nghiệt chất chồng, cuối cùng hôm nay cũng phải trả giá.

Ngày mười bảy tháng sáu năm bảy tám tư, là ngày tai nạn thê thảm giáng xuống đầu ma tộc quân.

Vì công đánh Đế đô, ma tộc lần này cử phần lớn tinh hoa vương quốc, các quân đoàn thiện chiến, các tướng lĩnh không ai không là chiến tướng, bao gồm cả tướng soái tài hoa Vân Thiển Tuyết.

Ma tộc kiêu binh hãn tướng có nằm mơ cũng không ngờ tới, bản thân chúng lại có một ngày thê thảm đến thế, binh không ra binh, tướng không ra tướng, kẻ nào kẻ nấy toàn thân nhớp máu và đất cát.

Đây cũng là một ngày chói lọi được ghi lại trong lịch sử nhân loại, một vạn kị binh nhân loại đã truy sát mấy chục vạn ma tộc binh hơn năm mươi dặm. Tuy bộ đội nhân loại cũng đã kiệt sức, chiến mã cũng cất vó không nổi, nhưng bọn họ đã thu được thắng lợi tối đa.

Hậu thế có người cảm thán: "Nếu Đế Lâm có thể có năm ngàn tinh binh mai phục ở giữa đường, e là mấy chục vạn ma tộc quân và chủ soái Vân Thiển Tuyết của chúng khó mà trở về được Đạt khắc thành!"

-o0o-

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300
Tiến »