Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5579 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Image

Khi Bao Chửng trở về phủ nha phủ Khai Phong cũng là lúc đã đến giờ làm việc, ông không kịp ăn sáng, vội phái Trương Long, Triệu Hổ, Vương Triều, Mã Hán đi chỗ khác, chỉ giữ Triển Chiêu và Công Tôn Sách ở lại bàn bạc.

Trước hết ông thuật lại toàn bộ câu chuyện một cách ngắn gọn.

“Thánh thượng giao việc này cho Bàng thái sư toàn quyền xử lý, hôm nay thái sư đã bí mật điều binh ra khỏi thành

“Bát Hiền Vương và bản phủ cũng đã góp lời, cuối cùng Thánh thượng đồng ý phái mười hai đại phu của thái y viện đi, chỉ có điều...” Bao Chửng thở dài, “Đại phu của thái y viện đều do Bàng thái sư chỉ đạo.”

“Vậy có khác nào bảo không phái đại phu đi chứ?” Triển Chiêu nhíu mày.

Bao Chửng không đáp, lại chuyển qua nói với Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh...”

“Học sinh đã hiểu,” vì đã làm việc cùng nhau nhiều năm, nên Công Tôn Sách đoán được ngay ý đồ của Bao Chửng, “Học sinh chỉ cần đốt bạch chỉ, ngải cứu để xông quần áo và khăn che mặt là có thể tạm thời chống được độc của bệnh dịch, nếu có thời gian quan sát bệnh thì biết đâu lại tìm được phương pháp đối phó.”

“Lúc rời đi, huyện lệnh Tuyên Bình đã cho đóng cửa thành, Bàng thái sư lại cho lập rào chắn trong vòng mười dặm quanh thành.” Triển Chiêu mỉm cười, “Tiên sinh là một thư sinh, hẳn cũng khó qua lại, Triển Chiêu xin đi cùng để giúp ngài ứng phó mọi chuyện.”

Bao Chửng trầm mặc, không biết nên nói gì.

Trên đường trở về, ông đã nghĩ rất kỹ, chỉ có cách này mới có thể mang lại một tia hy vọng sống cho người dân Tuyên Bình. Hiềm một nỗi Bàng thái sư lĩnh Thánh mệnh mà đi, chắc chắn sẽ bao vây thành Tuyên Bình rất chặt, muốn phá vòng vây này nói thì dễ, làm mới khó. Trong thành Tuyên Bình đang có dịch bệnh hoành hành, lần này vào thành chắc chắn phải đối mặt với biết bao khó khăn nguy hiểm.

Do dự hồi lâu, cuối cùng ông mới hạ quyết tâm, không ngờ chưa kịp mở lời thì hai người này đã tự xin ra trận.

Hốc mắt Bao Chửng cay cay.

Bây giờ nghĩ lại mới thấy việc do dự trên đường về thật buồn cười lắm thay, nghĩ như vậy là xem nhẹ Triển Chiêu, cũng là đánh giá thấp Công Tôn Sách.

***

Thẳng thắn mà nói, Triển Chiêu từng hợp tác phá án với tứ đại hiệu úy và thậm chí là cả Ngũ Thử, trong lúc ấy, Công Tôn Sách giữ vai trò cố vấn, bây giờ bỗng nhiên hai người lại trở thành cộng sự chân chính, cảm giác này đúng là có hơi kỳ lạ.

Đầu giờ chiều, Công Tôn Sách cải trang, cưỡi một con lừa, trên mông lừa đeo hai cái túi lớn, đủng đỉnh đi qua cửa Bắc rời khỏi Khai Phong.

Tiếp đó ông tới một lán trà ở ngoại ô đường núi cách thành hơn mười dặm, chờ sau khoảng thời gian một chén trà thì gặp được Triển Chiêu đóng giả làm người đánh xe từ cửa Nam đi ra, hai người bỏ lừa lên xe, chạy thẳng đến Tuyên Bình.

***

Nói thật lòng, ngoại trừ bụng dạ hơi hẹp hòi, làm việc hơi hèn hạ ra thì Bàng thái sư cũng là người có chút tài năng.

Chưa cần nói đến chuyện khác, chỉ cần nhìn cuộc thảo luận trong Ngự thư phòng đêm qua thì biết, khả năng ứng biến nhìn mặt đoán ý, nghe lời giải nghĩa của Bàng thái sư vẫn rất chuẩn xác.

Đó mới chỉ là bản lĩnh mồm mép thôi, nhìn vào hành động thực tế mới thấy ông ta không hề chậm chạp chút nào.

Nghe nói ông ta đêm khuya vào cung, sáng sớm tập hợp binh mã, ra roi thúc ngựa lao đi nhanh như gió, đến giờ Mùi canh ba đã thấy Tuyên Bình ở phía xa.

Đoàn quân dừng ngựa cách thành mười dặm, lập rào chắn có binh đạo thủ hộ, san đất dựng đài gỗ, trên đài có cung thủ hỗ trợ.

Cách thành năm dặm cũng thiết lập rào chắn có binh đao thủ hộ, san đất dựng đài gỗ, trên đài có cung thủ hỗ trợ.

Cách thành ba dặm đào một số hố chông ngẫu nhiên, trên phủ cỏ khô, cắm thêm lông chim làm dấu.

Trong vòng cách thành một dặm phái binh lính thủ thành do huyện lệnh Tuyên Bình để lại đi tuần tra xem xét, bao vây quanh thành, tưới dầu hỏa lên tường thành, một khi có dị động liền lập tức châm lửa.

Bày trận xong thì trời cũng đã tối, Bàng thái sư thường ngày sống trong nhung lụa tuy lúc này đã thấm mệt mà vẫn không ngại khó ngại khổ, dẫn theo hai gã hộ vệ trèo lên trên mộc đài, hào hứng phóng tầm mắt ra xa, quan sát thành quả do chính mình vất vả cần cù lao động mà có được.

“Bố trí kín kẽ đến mức này rồi.” Bàng thái sư không kiềm chế được mà tự tâng bốc mình, “Ta cũng muốn xem kẻ nào có thể đi vào Tuyên Bình!”

Rõ ràng Bàng thái sư đã quên một câu tục ngữ.

“Nói trước bước không qua.”

Bởi vì cách đó vài dặm về phía bên trái, đột nhiên thấy có ánh đuốc khua lên, tiếng hô náo loạn, tiếng cồng báo động dồn dập, cung tiễn thủ nấp trên mộc đài hoảng hốt, viu viu viu bắn tên liên tục.

Bàng thái sư trợn tròn hai mắt.

“Chuyện... chuyện... chuyện... chuyện gì thế này?”

***

Hiện giờ đám binh lính đang hoảng loạn này không có tâm trí đâu mà trả lời câu hỏi của Bàng thái sư.

Tiểu đầu mục đi đầu “soạt” một tiếng rút thanh đao trên eo ra, hô lớn “Đuổi theo cho ta!”

Chữ “ta” chưa kịp hô xong thì một mũi tên lông trắng bay “víu” qua vành tai gã, tiểu đầu mục la lên một tiếng, xoay người bịt tai giậm chân chửi: “Mẹ nhà ngươi, nhìn cẩn thận chứ!”

Cùng lúc đó các huynh đệ bên cạnh đã rầm rập đuổi theo, ánh đao bóng kiếm loang loáng dưới ánh lửa chập chờn, đao kiếm chĩa thẳng vào nữ tử áo trắng đang lao về phía thành Tuyên Bình.

“Đứng lại!”

“Đứng lại cho ta!”

“Ngươi có đứng lại không?”

Nói thừa, dĩ nhiên là không đứng lại rồi.

Trong lúc nhốn nháo, cô gái đó còn ngoái đầu lại mỉm cười, tỏ vẻ nàng không coi đám... ừm... vệ binh kinh thành giỏi giang tinh nhuệ này ra gì.

Thấy nàng sắp đến rào chắn cách thành năm dặm, đối tượng được hỗ cũng thay đổi theo.

“Ngăn lại, ngăn cô ta lại, ngăn cô ta lại!”

Nghe tiếng kêu này, những binh sĩ đang canh giữ rào chắn liền nhanh chóng rút binh khí ra khỏi vỏ, những cung thủ trên mộc đài cũng không hề nhàn rỗi, bởi vì đám binh lính đang chạy tới vừa chạy bán sống bán chết vừa mắng chửi không ngơi miệng.

Cô gái kia đong đưa giữa làn tên mũi kiếm, đôi chân bước xéo như tia chớp, chẳng mấy chốc nàng đã vượt qua rào chắn năm dặm.

Vì thế hai tốp binh lính hợp thành một, hùng hổ đuổi theo, phía sau tiếng cồng vang dội, cũng may là không còn mũi tên nào bay nữa.

Đuổi thêm một lúc, nhóm binh lính chợt nhớ ra: Đây là bãi bẫy chông còn gì?

Dừng bước không kịp, mấy người đi đầu mở đường đã ối cha ối chà rơi xuống, nhìn lên chỉ thấy nhiều cánh tay đang bám trên miệng hố bẫy, cùng những tiếng “Cứu ta... cứu ta với...” oang oác như chọc tiết lợn.

Vì thế đám truy binh lại chia nhóm, một nhóm nhỏ ở lại giải cứu đồng đội, phần lớn còn lại vượt qua bẫy và tiếp tục đuổi theo, chân không ngừng bước nhưng trong lòng thắc mắc: Lẽ nào cô gái này là nội gián? Làm sao cô ta biết ký hiệu lông chim để vượt bẫy?

Tiếng náo loạn vang trời đã làm kinh động đến binh lính tuần tra khu vực tường thành, họ rút đao chờ sẵn, nào ngờ chỉ nhoáng một cái, bóng trắng lướt qua, lúc họ còn đang giật mình thì cô gái đã vượt qua hơn một trượng rồi.

Nhìn thấy cô gái còn cách tường thành không xa, một lính canh nhanh trí vội vàng ném ngọn đuốc thẳng lên bức tường, “uỳnh” một tiếng, lửa bùng lên phừng phừng, đám lính canh không kịp tránh né bị sóng nhiệt ập đến, tiếng kêu la inh ỏi vang mãi không dứt.

Nào ngờ cô gái kia không ngừng bước, cứ lao vào lửa, xuyên tường mà đi.

Trong nháy mắt, mọi người đều im bặt.

Lửa vẫn cháy như một con rồng lửa ôm lấy cả thành, biến bầu trời đêm ở Tuyên Bình thành màu đỏ thẫm.

Sau đó không biết ai hét lên một tiếng thất thanh: “Ma.”

***

Bên trong thành Tuyên Bình, cô gái kia vừa từ tường thành đi ra, đang phải khói bụi trên người chợt nghe thấy tiếng kêu bên ngoài, nàng tức giận nói: “Ngươi mới là ma! Cả nhà ngươi mới là ma!”

***

Khi ngọn lửa bên ngoài thành Tuyên Bình bùng lên, sâu trong khu rừng rậm cách đó không xa, Công Tôn Sách đang dựa vào xe ngựa gặm lương khô đã mang sẵn theo, chợt thấy ánh lửa ngút trời, ông liền giật mình hoảng sợ, tiện tay nhét lương khô vào mồm con ngựa kéo xe đang phì phì phun khói trắng bên cạnh.

“Chẳng lẽ... Triển hộ vệ bị phát hiện rồi?”

Ngẫm lại thấy cũng không đúng: Triển Chiêu xưa nay kín đáo cẩn thận, suy nghĩ chu toàn, sẽ không làm việc mạo muội lỗ mãng đến thế. Kẻ dám khiêu khích một đám người như vậy, nếu không phải là cực kỳ liều lĩnh thì cũng tự cao tự đại, không coi rào chắn mười dặm này ra gì.

Quả nhiên chẳng bao lâu sau đã nhe tiếng bước chân sột soạt, Triển Chiêu mặc y phục dạ hành màu đen quay lại.

“Triển hộ vệ,” Công Tôn Sách vội ra đón, đồng thời đưa tay chỉ ra phía xa, “Bên đó có chuyện gì vậy?”

Triển Chiêu lắc đầu nói: “Cửa Nam có biến, khi đó ta mới vừa đi tới mạn Bắc, cách quá xa nên không thấy rõ. Nghe... thì chắc là có người đi trước chúng ta một bước, xông qua mười dặm rào chắn.”

“Rút dây động rừng như vậy thì hỏng bét rồi sao?”

“Chưa chắc đã hỏng.” Triển Chiêu nở một nụ cười ranh mãnh, “Mượn lửa cháy ăn cướp, thừa nước đục thả câu, Công Tôn tiên sinh, chúng ta vào từ cửa Nam thôi.”

***

Càng đi về phía bìa rừng, ánh đao bóng kiếm càng lóa mắt.

Cửa Nam có biến, nhân thủ ở nơi đây được tăng thêm không biết bao nhiêu người, quan trọng hơn là phía trước cách đó không xa, Bàng thái sư đang dẫn theo nhân mã hùng hổ chạy tới nơi vừa có tiếng “huyên náo”.

Công Tôn Sách nói với Triển Chiêu: “Triển hộ vệ, nơi đây tăng thêm nhân thủ thì nơi khác phòng bị sẽ lỏng lẻo hơn, sao không từ...”

Triển Chiêu không đáp, đột nhiên dựng ngón tay “suỵt” một tiếng, khom người bước ra phía ngoài vài bước, móc trong túi ra mấy miếng bạc vụn, ném ra đằng xa một miếng, rồi lại ném cách mình vài bước một miếng.

Công Tôn Sách nhìn mà không hiểu gì cả, lại thấy Triển Chiêu nghiêng người nhặt hai viên đá trên mặt đất lên, dùng ngón tay bắn ra, viên thứ hai bắn mạnh hơn, đập thẳng vào viên thứ nhất ngay giữa không trung, phát ra một tiếng “cốp”, tiếng động này không lớn không nhỏ, vừa khéo khiến cho một binh sĩ đứng gần đó quay đầu lại.

Binh sĩ này rõ ràng nghe thấy tiếng động lạ, quay đầu ra nhìn thì không thấy manh mối gì, không nhịn được bèn sải chân bước một bước qua bên này.

A, dưới ánh trăng trong vắt hiện lên ánh bạc mê người, đó là cái gì thế?

Vậy là người binh sĩ đó bắt đầu hào hứng bước vào hành trình tìm bạc dưới ánh trăng, hành trình kết thúc bằng việc bị người ta điểm trúng huyệt ngủ, kéo vào trong rừng cởi áo giáp, tháo thanh đao đeo bên hông.

Vẫn theo lối cũ không lệch một li, kẻ tìm kho báu thứ hai cũng vui vẻ bước lên con đường của tên thứ nhất.

Sau khoảng một nén nhang, có hai binh sĩ xâm nhập vào đội hộ vệ của Bàng thái sư, đứng ở cuối hàng, liếc mắt nhìn qua cũng không thấy có gì đặc biệt.

Nếu nhất định phải vạch lá tìm sâu, thì chúng ta chỉ có thể nói so với những thành viên của đội vệ binh kinh đô cường tráng mạnh mẽ, có một người hơi bị gầy yếu, áo giáp mũ mão đều lớn hơn một chút, tư thế ôm đao cũng hơi chật vật.

“Triển hộ vệ,” Công Tôn Sách không kìm lòng được bèn nhỏ giọng nói với Triển Chiêu nhằm bày tỏ chút ngưỡng mộ, “Thanh đao này nặng thật đấy, bình thường các ngươi khua đao múa kiếm cũng không dễ dàng gì.”

Từng câu từng chữ đều là thành ý từ tận đáy lòng. Đúng là không quản việc nhà thì không biết mỗi ngày trôi qua gian khó đến thế nào.

Đi thêm một đoạn, trên mặt đất bỗng xuất hiện mấy cái hố lớn, rướn người nhìn lên thấy đáy hố cắm đầy chông nhọn dựng thẳng đứng, Công Tôn Sách nhìn mà lạnh toát sống lưng.

Bên cạnh có người nói rổn rảng: “Chú ý mà nhìn, rơi xuống là không có ai lôi lên đâu, chỉ cần lấp đất lại là được về quê mẹ luôn đấy.”

Công Tôn Sách suy nghĩ hồi lâu mới hiểu ra “về quê mẹ” là chỉ cái gì, chợt cảm thấy ngôn ngữ dân gian nghe được trên đường đi hàm chứa ý nghĩa hình tượng vô cùng tuyệt vời, so với chi, hồ, giả, dã của văn chương Nho giáo lại có nét riêng, hôm nào rảnh rỗi phải thu thập chỉnh sửa, coi như bảo tồn nét văn hóa dân gian mới được.

Nhưng chuyện đó để nói sau, bây giờ tạm bỏ qua không nhắc tới nữa.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »