_khaiphongchiquai005.jpg)
Khi đến gần cửa Nam, thấy ngọn lửa đã được dập tắt nhưng mặt ngoài của tường thành cháy đen, mùi khói khét lẹt, dưới chân tường có một hàng lính đứng ủ rũ, đang nghe Bàng thái sư dạy bảo trong cơn giận lôi đình.
“Đi xuyên qua tường, đi xuyên qua tường, sao các ngươi không nói cô ta độn thổ luôn đi? Nói là chui xuống đất ta còn tin được, ít nhất trên giang hồ còn có kẻ như Triệt Địa Thử,” càng nói càng giận, ông ta chỉ tay về hướng tường thành, “Nếu cô ta chui qua thì sao ngay cả một cái lỗ cũng không có? Các ngươi thử chui qua cho ta xem nào!”
“Mời thái sư uống nước.” Thấy thái sư chửi mắng một hồi hẳn đã khô cổ, vì vậy sư gia theo hầu nhanh chóng dâng trà lên.
Bàng thái sư đưa tay ra nhận lấy chung trà.
Nhưng trà chưa đến tay thì hai binh sĩ cách đó hơn một trượng đột nhiên nhảy lên, không biết mượn lực từ đỉnh đầu của ai mà trong phút chốc đã nhảy tới nửa tường thành, đến khi cả đám người kịp phản ứng thì hai người này đã nhảy lên đầu thành, một trong hai người trượt chân, trên đầu rơi xuống một vật gì đó.
Bàng thái sư ngửa đầu, há hốc mồm, đứng sững tại chỗ, vừa khéo vật kia rơi ngay gần Bàng thái sư, còn không chịu yên mà lăn dưới chân thái sư mấy vòng.
Nhìn kỹ lại thì đó là một chiếc mũ giáp của vệ binh kinh đô.
***
Sau một lúc lâu, ngoài thành mới truyền đến tiếng chửi bới hổn hển của Bàng thái sư.
Triển Chiêu buồn cười, cởi áo giáp trên người, từ trong lồng ngực móc ra một chiếc khăn che mặt.
Chuyến vào thành này suôn sẻ đến không ngờ, đều nhờ cả vào vị bằng hữu đến trước quấy rối trận địa do Bàng thái sư bày sẵn, bằng không nếu y đưa Công Tôn tiên sinh vượt qua mười dặm toàn rào chắn với chướng ngại vật thì...
Triển Chiêu quay đầu nhìn Công Tôn Sách còn chưa hết sợ hãi.
Một chữ thôi, khó!
***
Nghỉ ngơi trên lầu gác thành một lát, nhìn ra toàn thành, thấy huyện Tuyên Bình rộng lớn như thế nhưng lại không có nhà ai nhóm lửa, không khí tỏa ra một cảm giác tĩnh lặng đến quái lạ.
Chẳng lẽ người trong thành, đã... chết hết rồi sao?
Trái tim vừa được thả lỏng một chút vì vào thành thuận lợi giờ lại nặng ngàn cân.
Triển Chiêu hơi thất thần trong chốc lát, chợt bên cạnh có ánh lửa sáng lên, thì ra là Công Tôn Sách thổi sáng hỏa chiết tử.
“Đi thôi Triển hộ vệ.” Công Tôn Sách thấp giọng thở dài, “Tìm được người sớm chừng nào thì hy vọng cứu chữa lớn chừng đó.”
Triển Chiêu gật đầu, lấy một cây đuốc được gài trên rãnh đuốc bên tường, khuấy trong bình đựng dầu hỏa dưới chân tường một hồi, sau đó đưa cho Công Tôn Sách châm lửa, thăm dò bốn phía rồi nói: “Cầu thang xuống thành ở đằng kia.”
Nhìn qua ánh lửa bập bùng, đầu cầu thang như một con dã thú ẩn mình trong đêm không biết cổ họng sâu nhường nào, chỉ chực chờ nuốt chửng những kẻ mạo muội bước nhầm.
Công Tôn Sách không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Dường như nhận ra sự kinh sợ của Công Tôn Sách, Triển Chiêu xuống trước, cây đuốc soi đường mang ánh sáng chập chờn chiếu xuống bậc thang đá.
Công Tôn Sách thầm hổ thẹn, vội vã bước đi bắt kịp Triển Chiêu.
Nhưng trên đời này phàm cứ sợ chuyện gì thì chuyện đó sẽ tới.
Vừa mới đi xuống dưới được một đoạn, Triển Chiêu chợt khựng lại, giơ tay ra hiệu cho Công Tôn Sách dừng bước.
Công Tôn Sách không rõ lý do, bèn tránh sang một bên, mắt vừa nhìn thấy liền sợ hết hồn, trái tim đập thình thịch như trống dồn.
Ở khúc ngoặt của cầu thang đột nhiên xuất hiện hai bàn người, chiếc giày phải bị rơi sang một bên, để lộ bàn chân trần, khiến cho người ta rợn da gà.
Triển Chiêu đưa mắt ra hiệu cho Công Tôn Sách đứng yên tại chỗ, tay đè lên chuôi kiếm, từ từ bước xuống cầu thang, khi đến gần mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, lắc đầu với Công Tôn Sách, sau đó cúi xuống xem xét thi thể kia.
Công Tôn Sách cũng thở phào, xoải chân bước xuống, nói: “Có phải chết vì dịch bệnh không?”
Triển Chiêu không trả lời, nhưng vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc, đôi môi mỏng mím chặt, lông mày dần cau lại, dường như y đang nghĩ tới điều gì đó, rồi y đưa cây đuốc lên cổ người nọ, nói: “Công Tôn tiên sinh, ngài tới xem thử đi.”
Công Tôn Sách nhanh chóng bước tới, chỉ thấy đầu người nọ nghiêng sang một bên, phần cổ chỉ còn một ít da thịt gắn liền với thân thể, nhìn kỹ thấy miệng vết thương không bằng phẳng, không giống vết thương do đao kiếm gây ra, ông nghi hoặc nói: “Đây là…”
Triển Chiêu đưa cây đuốc chầm chậm soi đến vùng bụng của người nọ, bình tĩnh nói: “Cổ bị móng vuốt sắc nhọn cắt đứt, bụng bị xé toạc, thủ pháp gây án rất giống vụ án ở Ký Ngạo sơn trang.”
Công Tôn Sách vỡ lẽ: “Ý ngươi là... yêu miêu?”
Lời vừa nói ra lại cảm thấy không ổn: “Chẳng phải hôm trước Ôn Cô môn chủ nói... yêu miêu đã bị bắt ở Doanh Châu sao?”
Triển Chiêu lắc đầu nói: “Ta không biết.”
Ngừng một chút, y lại nói tiếp: “Nếu không phải yêu miêu thì tốt. Nếu là ả... thì càng tốt.”
Công Tôn Sách hiếm khi nghe thấy Triển Chiêu nói những lời như vậy, trong lòng ớn lạnh, khi ngẩng đầu nhìn lên thì thực sự thấy được luồng sát khí bén nhọn vụt qua đáy mắt y, ông ngờ là mình đã nhìn nhầm, bình tĩnh nhìn lại thì Triển Chiêu đứng thẳng người lên, trầm ngâm nói: “Người này ăn mặc như một người dân bình thường... Theo lý mà nói cho dù huyện lệnh Tuyên Bình đóng cửa thành thì trong thành cũng phải có vệ binh trấn thủ chứ... Binh lính đâu hết rồi? Người dân bình thường sao lại lên lầu gác thành?”
Câu hỏi này rất mau có câu trả lời.
Bởi vì dưới góc tường thành, xác lính canh nằm la liệt khắp nơi, có vài người bị ngã chết, phần lớn lính canh đều có tình trạng tử vong giống nhau, trên người chi chít vết cào, ruột bị lôi ra khỏi bụng, nội tạng vương vãi đầy đất, nếu không nhờ thời tiết lạnh giá thì chỉ e những thi thể này đã bị thối rữa bốc mùi, sinh giòi bọ từ lâu.
Xem ra trong thành Tuyên Bình không chỉ đơn giản là có dịch bệnh.
***
Đi theo trục đường chính vào trong thành, càng đi vào sâu mùi hôi thối càng nồng nặc, dù đã đeo khăn bịt mặt vẫn khó cưỡng lại cảm giác buồn nôn khó chịu, may mà Công Tôn Sách mang theo một ống bạch chỉ ngải cứu, đốt lên vừa đi vừa hun thì mới khá hơn một chút.
Đi thêm một đoạn, Triển Chiêu đột nhiên dừng bước chân, thấp giọng nói với Công Tôn Sách: “Công Tôn tiên sinh, hình như có tiếng người.”
Công Tôn Sách sửng sốt, đang muốn đáp rằng mình chưa nghe thấy gì, chợt nghe thấy tiếng công vang dội, từ phía bên phải cách hai con phố chợt có tiếng người huyên náo, lại nghe có kẻ hô lớn: “Trúng kế, trúng kế rồi, trói ả lại!”
Cùng lúc đó, Triển Chiêu nhảy vọt lên trên mái nhà, nhìn về phía bên phải rồi la lớn: “Công Tôn tiên sinh, đi bên này.”
Không đợi Công Tôn Sách đáp lại, y điểm nhẹ chân, đề khí tung người lên, giẫm lên mái ngói, nhanh chóng lao đi như một tia chớp.
Không bàn đến việc Công Tôn Sách làm cách nào để chạy đến nơi có chuyện, khi Triển Chiêu tới đó đã thấy trên đường có hơn trăm người, không chỉ lắm người trẻ trung khỏe mạnh mà phụ nữ trẻ em, ông già bà cả cũng không ít, trong tay không vác cuốc vung gậy thì cũng đèn đuốc hừng hực, miệng hô hoán ẩm ĩ, ở giữa phố có mười mấy người đàn ông cao to vạm vỡ đang kéo lấy một góc của tấm lưới dày, Triển Chiêu thấy rõ, kẻ đang tả xung hữu đột trong lưới không phải Li Cơ thì là ai?
Tuy trước đó Triển Chiêu cũng từng nghi ngờ Li Cơ có mặt ở trong thành, nhưng nghĩ đến việc Ôn Cô Vĩ Ngư từng nói “Yêu miêu đã bị bắt ở Doanh Châu” nên y không quá tin vào suy đoán của mình, bây giờ bỗng nhiên nhìn thấy Li Cơ ở đây, có thể hiểu tại sao y lại thấy kinh ngạc.
Trong lúc y vẫn chưa hết ngạc nhiên thì nghe thấy Li у Cơ gầm lên một tiếng, phá lưới thoát ra, mười mấy người đàn ông không kịp đề phòng, chân hẫng một cái, kẻ trước người sau ngã ngửa ra trong tiếng hô hoảng hốt của những người đứng xem.
Li Cơ cười ha hả, xoay người giữa không trung, nhắm thẳng vào một cô bé đang đứng ngây người, vung móng vuốt về xuống.
Tay đến giữa không trung, chợt thấy bên tai có tiếng gió khác thường, ả không kịp tránh né, trên vai đau nhói, lúc đưa tay chụp lên vai thì thấy hai mũi tụ tiễn găm sâu vào thịt.
Li Cơ hết sức tức giận, vội vàng quay đầu lại, kiếm quang lóe lên trước mặt, ả không dám đón đỡ, mau chóng né sang một bên, nào ngờ người nọ bám theo như hình với bóng, lao lên chặn ả lại, lưỡi kiếm lạnh lẽo, chiêu nào cũng tấn công thẳng vào chỗ hiểm quanh người, đúng là không cho ả có cơ hội thả lỏng.
Dưới ánh lửa thấp thoáng, chỉ thấy người nọ đeo khăn che mặt, không nhận ra diện mạo, trong lòng ả không khỏi cảm thấy nôn nóng: Trong cái huyện Tuyên Bình nhỏ bé này sao lại có cao thủ khó đối phó như vậy?
Nếu là trước đây thì dĩ nhiên ả sẽ không coi kẻ này ra gì, nhưng từ lúc bị Ôn Cô Vĩ Ngư bóp nát xương tay, thân thủ của ả đã chẳng còn như trước, đối phó với dân thường quê mùa thì không phải lo, nhưng nếu đánh nhau với cao thủ võ lâm thì sẽ bị rơi vào thế yếu.
Ả lập tức ra quyết định: Chờ có cơ hội ả sẽ lập tức tập trung yêu lực, cho tên kia phải máu me đầm đìa mà chết.
Ngờ đâu Triển Chiêu lại như có thể nhìn thấu suy nghĩ của ả, y trở tay như chớp giật, liên tục thay đổi chiêu thức, kiếm thế nhanh đến chóng mặt, chiêu trước chưa qua chiêu sau đã tới, từng chiêu nếu không phải lướt qua cổ họng thì cũng chặn đứng yếu huyệt. Đám người trên phố vẫn đứng nhìn ngơ ngác, hồi lâu sau mới có người kêu lên: “Hảo hán, giết chết con yêu quái ấy đi!”
Li Cơ cười khẩy trong bụng, thầm nghĩ: Các ngươi cứ đắc ý đi, chờ đến khi ta...
Đang nghĩ nửa chừng, đột nhiên trong mắt Triển Chiêu lộ ra sự khác thường, y chợt thu chiêu, lập tức nhảy sang một bên.
Li Cơ bỗng chốc thoát thân, ả mừng thầm trong lòng, còn nghĩ ông trời đúng là chiều lòng người, cho ả có cơ hội triển khai yêu lực, dĩ nhiên ả không biết, trên bầu trời đêm phía sau lưng ả xuất hiện một ngọn thương trắng lao tới như sao băng, nó như một con mãng xà màu bạc xọc thẳng vào lưng ả.
Một tiếng “phập” rất nhỏ vang lên, khi ả cúi đầu xuống đã thấy trên ngực lộ ra một mũi thương bạc sáng lóa, trên mũi thương không dính máu, chứng tỏ tốc độ của nó cực kỳ nhanh.
Li Cơ hoàn toàn choáng váng, lại bất giác cảm thấy đau đớn, ả run rẩy đưa tay ra chạm vào mũi thương bạc, thế nhưng chưa kịp chạm tới nó thì ả đã nghe thấy một âm thanh rất nhỏ, mũi thương kia vỡ ra thành vô số lưỡi móc cong, chúng cắm vào ngực Li Cơ, vạn châm xuyên tâm cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Li Cơ không chịu nổi nỗi thống khổ này, ả hét lên một tiếng, toàn thân cuộn lại, đột nhiên ả cảm thấy có một lực mạnh kéo ả về phía sau, cơ thể bị kéo căng ra, thân bất do kỷ, cả người bay ngược giữa không trung, kể ra cũng lạ, bảo là thân thể bị kéo vào không trung nhưng thật ra lại giống như bị lôi vào một tấm lá chắn vô hình, Li Cơ cứ thế biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Mọi người sợ hãi hét lên, Triển Chiêu không nén được sự kinh ngạc, bước nhanh về phía trước, dừng ở nơi Li Cơ biến mất, không nhịn được bèn đưa tay ra sờ thử.
Tựa như ở đó, giữa trời và đất có người mở một tấm màn trong suốt khổng lồ che mắt y, thứ tưởng chừng chỉ là một đoạn phố khác, thực ra lại là một thế giới khác.
Y thất thần hồi lâu rồi mới hạ tay xuống, ầm cười nhạo ý nghĩ kỳ lạ của bản thân.
Tất nhiên y không biết, vừa rồi ở nơi y không thể chạm tay vào có một cô gái áo trắng dung nhan xinh đẹp, bên chân nàng là Li Cơ đang giãy giụa trong đau đớn khôn cùng.
Cô gái áo trắng kia không để ý đến Li Cơ, chỉ chăm chú nhìn Triển Chiêu đeo khăn che mặt, đôi mắt lấp lánh như sao Mai, trên khóe môi vẽ lên một nụ cười dịu dàng.
Cho đến khi Triển Chiêu xoay người đi, nàng mới thở dài một hơi, lẩm bẩm nói: “Đúng là giống thật... Nhưng nếu là Triển Chiêu thì phải dùng Cự Khuyết mới đúng.”
Thở dài một hơi, nàng lại lẩm bẩm: “Nhưng cũng không cần vội, tới Khai Phong tự nhiên sẽ gặp được thôi.”
Nghĩ đến đây, nét ảm đạm giữa đôi lông mày tiêu tán đi rất nhiều, nàng cúi đầu nhìn Li Cơ và nói: “Sao rồi, ngươi không chịu nổi nữa à? Ngươi còn có bản lĩnh dám giết người ở Doanh Châu cơ mà, ta cứ tưởng ngươi không sợ gì cơ đấy... Nào, đi tìm chỗ nào yên tĩnh rồi chúng ta tính toán cho rõ ràng.”