_khaiphongchiquai005.jpg)
Sau khi Đoan Mộc Thúy giật mình tỉnh giấc, nàng cũng không ngủ lại được nữa.
Xem canh giờ thấy mới canh tư tảng sáng, Đoan Mộc Thúy mặc y phục chỉnh tề, vội vàng đi tới phủ Khai Phong.
Nha dịch trực đêm ngoài cửa nhận ra nàng, mới đầu còn rất ngạc nhiên, sau đó mỉm cười như ngầm hiểu: “Đoan Mộc cô nương đến sớm vậy? À, Triển đại nhân vẫn chưa đi đâu.”
Đoan Mộc Thúy ừm một tiếng, vội bước vào cửa, trên hành lang không có ai, chỉ có tiếng bước chân của nàng, một bước nặng lại một bước nhẹ.
Cửa phòng Triển Chiêu khép hờ, trong phòng ánh đèn vàng lờ mờ, Đoan Mộc Thúy còn ở cách vài bước mà đã nghe thấy tiếng Công Tôn tiên sinh nói: “Lọ này là kim sang dược, còn đây là ngọc lộ đan, y phục đã chuẩn bị rồi chứ. Ở đó trời lạnh, chưa biết chừng còn có tuyết rơi...”
Đoan Mộc Thúy đẩy cửa ra, hai người trong phòng nhất tề ngẩng đầu nhìn nàng, Triển Chiêu vẫn mặc áo ngủ, hành lý trải đầy ra bàn, y phục trên giường cũng để chỗ này một cái chỗ kia một cái.
“Đoan Mộc!” Triển Chiêu kinh ngạc nghênh đón, “Sao lại tới đây giờ này? Mới canh tư thôi mà.”
“Không… không ngủ được.” Đoan Mộc Thúy ngập ngừng.
Công Tôn Sách vuốt chòm râu dê, cười lên ha hả: “Dĩ nhiên là không ngủ được rồi, cô đến cũng tốt, giúp Triển Chiêu thu xếp một chút, để lão già ta đây đỡ phải bận bịu ngược xuôi.”
“Làm phiền tiên sinh rồi.” Triển Chiêu tiễn Công Tôn Sách ra tới cửa, rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, chưa kịp xoay người thì bỗng nhiên Đoan Mộc Thúy từ phía sau ôm chầm lấy y.
Triển Chiêu thoáng sửng sốt, sau đó mỉm cười, im lặng một hồi rồi y mới nắm lấy tay nàng, xoay người lại: у “Sao thế? Lại không vui rồi à? Chẳng phải lúc trước chúng ta đã bàn với nhau rồi sao?”
“Bàn cái gì?” Đoan Mộc Thúy ủ rũ.
Triển Chiêu mỉm cười ôm nàng vào lòng: “Đã bảo nàng cứ ngủ đi, không cần đến tiễn ta rồi mà?”
“Không ngủ được.” Đoan Mộc Thúy cắn môi, gò má áp vào ngực y, nàng đưa tay nắm lấy vạt áo trước ngực y, khẽ níu kéo.
Triển Chiêu trêu chọc nàng: “Thực sự phải kiếm lấy cái gương để nàng soi thử bộ dạng của mình, giống như một đứa nhỏ không muốn người ta đi xa.”
“Ta đã tiễn ai đi xa bao giờ đâu”
Triển Chiêu không nói nữa mà chỉ thở dài, lúc cúi đầu xuống, nhìn thấy vết cào trên gương mặt nàng, y đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bên cạnh: “Nằm mơ thấy ác mộng phải không?”
“Mơ cũng không phải là thật.” Nàng đáp rất nhanh.
Xem ra là đúng rồi, Triển Chiêu bật cười: “Vậy nàng ngủ một lát đi”.
“Gì cơ?”
“Đoan Mộc, nàng ngủ một lát đi, bao giờ đi ta sẽ gọi nàng dậy.”
Sau khi nàng nằm xuống, Triển Chiêu giúp nàng đắp chăn, trên giường vẫn còn hơi ấm, có lẽ Triển Chiêu cũng vừa mới dậy chưa lâu, Đoan Mộc Thúy rúc vào trong chăn, Triển Chiêu mỉm cười, ngồi trên giường gấp từng món y phục.
“Trước kia cũng có lúc phải đi xa như vậy ư?” Cuối cùng Đoan Mộc Thúy vẫn không ngủ được.
“Phải.” Triển Chiều gật đầu, “Đi tới đi lui cũng đã thành quen rồi.
Y hơi ngừng lại, rồi bỗng cười khẽ: “Nếu mỗi lần đi đều có Đoan Mộc ở bên thì tốt.”
“Tại sao?”
“Không tại sao cả,” Triển Chiêu cúi đầu tiếp tục gấp y phục, “Ngày trước quanh đi quẩn lại chỉ có một mình, không có gì lưu luyến, vô cùng thoải mái. Bây giờ bỗng nhiên ta lại thấy hai người cũng rất tốt.”
“Bỗng nhiên cảm thấy sao?” Đoan Mộc Thúy trở mình, chống cằm nhìn ý, “Bỗng nhiên cảm thấy từ khi nào?”
“Vừa lúc nãy nhìn thấy nàng ngủ ở đây”, Triển Chiêu mỉm cười, giọng nói chợt trở nên nhẹ nhàng, “Như là... người một nhà.”
Đoan Mộc Thúy hơi sửng sốt, nàng từ từ ngồi dậy. Nhà?
“Triển Chiêu, hình như chàng rất ít khi về nhà.”
“Phải, từ lúc thiếu thời đã rời nhà đi bái sư học nghệ, sau đó bước chân vào giang hồ, rồi vào cửa quan, rất ít khi về nhà. Thỉnh thoảng có về cũng rất vội vàng.”
“Trong nhà chàng... còn có ai nữa?”
“Có mẹ, có ca ca, tẩu tẩu.” Triển Chiêu ngẫm nghĩ, khóe môi chợt nở nụ cười, “Còn có cháu trai cháu gái, lần trước gặp thấy chúng vô cùng nghịch ngợm, giờ chắc cũng cao hơn một chút rồi.”
“Nếu nhớ nhà như vậy, tại sao chàng không hay về nhà?”
Triển Chiêu thoáng trầm mặc, động tác trên tay chậm rãi dừng lại: “Ta rời khỏi nhà đã lâu, mỗi lần về nhà mẹ đều đối đãi với ta như khách quý, hết sức cẩn thận khách khí, như sợ có chỗ nào thất lễ, ta về nhà lại thấy gượng gạo. Nếu ở lâu thêm mấy ngày có lẽ sẽ tìm lại được cảm giác hòa thuận của gia đình bình thường, tiếc rằng ta chỉ có thể về một hai ngày.”
“Có một lần lúc ta rời đi, mẹ và ca ca tẩu tẩu tiễn ta một đoạn đường, trên đường đi họ nói chuyện trong nhà, nào là đến lúc phải thu tiền thuê nhà của ai, phải đi chúc thọ vị họ hàng nào, nên chọn mua cái gì, nên mua y phục gì cho bọn trẻ. Ta không nói chen vào được, nhìn bọn họ trò chuyện với nhau ta rất thèm thuồng, tựa như mình chỉ là người ngoài.”
“Triển Chiêu...” Đoan Mộc Thúy không biết nên an ủi y như thế nào.
Triển Chiêu cười: “Thật ra cũng chẳng hề gì, chẳng qua có đôi lúc cũng than thở vài lời mà thôi”
“Triển Chiêu, nếu...” Đoan Mộc Thúy ngập ngừng, “Ta nói là nếu nhé, nếu chúng ta là người một nhà thì sẽ ra sao?”
“Nếu chúng ta là người một nhà.” Triển Chiêu chầm chậm ngừng tay lại, y mỉm cười nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, “Chỉ e phải dùng hết phúc khí cả đời của ta mới có được.”
“Chàng không muốn ư?”
“Ta chỉ sợ phúc khí của ta không đủ.”
Đoan Mộc Thúy sững sờ, nàng nhìn Triển Chiêu, nước mắt từ từ chảy xuống.
“Sao lại khóc nhè thế này?” Triển Chiêu đưa tay lau nước mắt cho nàng, “Để nước mắt dính vào vết thương thì không ổn đâu.”
“Ta muốn cùng chàng làm người một nhà, Triển Chiêu, chàng có cưới ta hay không?”
“Cưới.”
“Dùng hết phúc khí cũng cưới sao?”
“Cưới.”
“Chàng không lừa ta chứ?”
“Người một nhà, không nói hai lời.
Đoan Mộc Thúy rưng rưng nước mắt mà bật cười, nàng vươn tay ôm lấy Triển Chiêu, ghé sát vào tai y thầm у thì: “Triển Chiêu, ta nhất định phải gả cho chàng, không ai có thể ngăn được ta.”
☆ ☆ ☆
Dù sao cũng không ngủ được, Đoan Mộc Thúy bật dậy giúp Triển Chiêu gấp y phục.
Có lẽ đây là lần đầu nàng gấp y phục, Triển Chiêu ở bên cạnh mỉm cười chỉ cho nàng.
“Trước hết phải trải ra, gấp tay áo vào, từ chính giữa...”
“Cũng không khó nhỉ.” Chớp mắt đã gấp xong một chiếc, Đoan Mộc Thúy rất đắc ý, “Chẳng trách người ta nói không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, thì ra ta cũng có thể gấp được y phục.”
“Hành binh đánh trận nàng còn coi là chuyện nhỏ, gấp vài thứ y phục có khó gì.”
Y chưa kịp nói xong thì đột nhiên có tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng nói cung kính của nha dịch: “Triển đại nhân, ngựa đã chuẩn bị xong.”
Triển Chiêu hơi khựng lại, sau đó mới nói: “Ta biết rồi.”
Không biết tự bao giờ đã gần đến canh năm.
Tay nải cũng đã buộc xong, Cự Khuyết đặt ngang trên bàn, Triển Chiêu xỏ ủng da, với tay lấy chiếc áo màu xanh lam và đai lưng vắt ở đầu giường Đoan Mộc Thúy giành trước một bước lấy cho y: “Triển Chiêu, để ta giúp chàng.”
“Nàng sao?”
“Là tập tục của bộ lạc chúng ta.” Đoan Mộc Thúy mở chiếc áo lam ra, giơ lên giữa khoảng không, “Triển Chiêu, duỗi tay.”
Triển Chiêu chưa bao giờ được ai mặc áo cho, Đoan Mộc Thúy cũng chưa từng mặc áo cho người khác, tổ hợp thiếu kinh nghiệm này mặc áo cũng tốn nhiều công sức, Triển Chiêu bật cười: “Nữ tử trong bộ lạc của nàng đúng là vất vả thật.”
“Không phải ngày nào cũng mặc như vậy,” Đoan Mộc Thúy giúp y vuốt phẳng nếp gấp trên vai, “Chỉ có... lúc phu quân phải đi xa.”
Nàng cầm lấy đai lưng của Triển Chiêu, tay vòng qua eo y: “Giơ tay”.
Triển Chiêu ngoan ngoãn nhấc tay lên.
“Trước kia ta dẫn binh đi đánh trận, phần lớn thuộc hạ của ta là nam nhân trong bộ lạc, nếu ở bên ngoài thì không sao, hành quân đi xa không mang theo người nhà. Nhưng nếu xuất phát từ bộ lạc thì buổi sáng hôm khởi binh sẽ có rất nhiều nữ tử khóc rưng rức, họ giúp phu quân mặc y phục, khe khẽ hát bài ca dao của bộ lạc. Lúc đó ta chỉ cảm thấy họ rề rà yếu đuối, dù chưa đến giờ khởi binh cũng sẽ sai binh lính đánh trống thúc giục. Lúc hành quân có rất nhiều nữ tử đi theo một quãng rất xa... Triển Chiêu, đều tại ta lúc đó không hiểu tâm trạng của họ.”
Nàng thở dài, cúi đầu cài móc đai lưng.
Triển Chiêu cúi đầu cạ cạ lên đỉnh đầu nàng: “Bài ca dao kia hát như thế nào?”
“Gì cơ?”
“Bài ca dao của bộ lạc nàng, ca dao trước khi từ biệt ấy?”
Đoan Mộc Thúy đỏ mặt: “Ta không nhớ rõ.”
“Chắc chắn là nàng còn nhớ.” Triển Chiêu nhất quyết không tha, bờ môi nở một nụ cười, “Hát cho ta nghe đi.”
“Ta hát không hay.”
“Triển đại nhân!” Ngoài cửa lại vang lên tiếng nha dịch thúc giục, “Đã tới canh năm.”
“Ta biết rồi.”
Triển Chiêu thở dài, cúi đầu thấy Đoan Mộc Thúy cười láu lỉnh, y bèn đưa tay hẩy mũi nàng: “Bao giờ ta về nhớ phải hát cho ta nghe đấy.”
☆ ☆ ☆
Triển Chiêu không cho Đoan Mộc Thúy tiễn ra tận cửa, chỉ dặn dò nàng nghỉ ngơi cho tốt.
Đoan Mộc Thúy không ngủ được, nàng dỏng tai nghe tiếng nói chuyện ở bên ngoài xa dần, nghĩ đến hình ảnh Triển Chiêu đi ra cửa, lên ngựa, quất dây cương...
Bài ca dao kia hát như thế nào nhỉ?
Khi đó nàng rất khó chịu khi nghe được những bài ca dao như vậy, nàng luôn cảm thấy tiếng nữ tử khóc tỉ tê làm tổn hại sĩ khí của binh lính dưới trướng, mỗi khi nghe thấy nàng đều nổi giận không biết trút vào đâu.
Nhưng những nữ tử ấy không vì sự bực tức hay không vừa ý của chủ tướng mà ngừng hát, mỗi khi đến ngày xuất chinh, họ lại buộc giáp cho phu quân, rưng rưng nước mắt khẽ ngâm nga.
Bài ca dao kia rốt cuộc hát như thế nào?
Nàng dần dần nhớ lại.
Nồi canh đã sôi,
Quân tử chưa về,
Nếm cũng nhạt miệng.
Đêm khép cửa sổ,
Quân tử chưa về,
Chăn đơn gối chiếc.
Vác cuốc đi cày,
Quân tử chưa về,
Trông đồng rơi lệ.
Nguyện làm mắt của đao kích
Để lưỡi đao chẳng đụng vào lưng chàng
Xin làm dây cương buộc ngựa
Để đưa chàng vượt ngàn dặm về quê.